Tác giả: Tổng Công Đại Nhân
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341975
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1975 lượt.
c muốn nói cho cô một ít tin tức, nhưng cô lại kháng cự.
Mọi người rời khỏi, Z và Vương Hiểu Thư về chỗ của bọn họ, Z không bị thương, Vương Hiểu Thư cũng không, cho nên bọn họ không cần tới phòng y tế, chỉ cần trở về tắm rửa thay quần áo là được.
Z và Vương Hiểu Thư sóng vai đi tới, vẫn luôn không nói chuyện, sự im lặng của hắn kết thúc khi bước vào phòng.
Hắn nói: "Tôi không thích làm hết sức, lúc tôi làm hết sức tức là tôi đã làm một chuyện rất khó cứu lại, chỉ mong tôi sẽ không đi đến bước này."
Đối với Vương Hiểu Thư, nhiều lời của Z khó hiểu giống như mật mã, nếu cô muốn hiểu rõ, phải ra sức đoán ra sức suy xét, lúc này cũng không ngoại lệ. Thế nhưng, cho dù cô hiểu hay không, cô ý thức được tâm tính của mình đã có thay đổi.
Con người cũng thật ích kỷ, khi không thích hắn làm chuyện tốt cũng là chuyện xấu, lúc thích thì hắn làm chuyện xấu cũng đáng tha thứ.
Con người luôn khiển trách người khác, khoan dung với bản thân, vĩnh viễn đầu không chạy khỏi vòng luẩn quẩn này.
Z đi vào phòng tắm, Vương Hiểu Thư tất nhiên sẽ không chủ động tắm uyên ương cùng hắn, cho nên đứng ở ngoài, lẳng lặng chờ.
Z nhìn bóng lưng mảnh khảnh của cô qua khe hở cửa phòng tắm, im lặng hai giây rồi đóng cửa lại.
Không sao cả, từ từ sẽ đến, hắn có rất nhiều thời gian để lãng phí trên người cô.
Vương Hiểu Thư chưa kịp tắm rửa, bởi vì hình như Nguyên Tử xảy ra việc lớn, chờ đến khi Z đi ra thì Tiêu Trà đã phát lệnh triệu tập mọi người đến phòng họp. Cô đành phải thu về bước chân tiến vào phòng tắm, rửa mặt và lau đầu rồi ra cửa.
Z cúi đầu nhìn cô, lặng lẽ che trước người cô để chắn gió giúp cô, đặt bàn tay hơi lạnh của cô vào túi áo, dùng nhiệt độ cơ thể mình để sưởi ấm cho cô. Vương Hiểu Thư ngẩng đầu nhìn hắn, hắn nắm cằm cô để cô cúi xuống khiến cô ngẩn ra.
Hai người đi không bao lâu liền tới phòng họp của Nguyên Tử, người ở đây cũng không nhiều, chủ yếu là vài nhân vật quan trọng của Nguyên Tử, cùng với đám người Yusuke Miyazaki. Tiêu Nhã Nhã và Y Ninh có lẽ là vì vết thương quá nặng cho nên không tới tham dự, nhưng Tiêu Tùng, thân là thống đốc Nguyên Tử, hội nghị trọng yếu như vậy cũng không thấy bóng dáng, không khỏi có vẻ rất không xứng chức.
"Chào hai vị." Tiêu Trà mặt không biểu cảm, gật đầu chào hỏi Z và Vương Hiểu Thư, ánh mắt nhìn Z thật phức tạp, đôi môi trắng bệch nhếch lên, chào hỏi xong rồi ngồi phịch xuống ghế.
Chủ trì hội nghị không thể nghi ngờ là Tiêu Trà, hai tay hắn chống trên bàn, nhìn chằm chằm mặt bàn, từ từ nói: "Gấp rút gọi mọi người tới là có chút việc muốn xử lý, hiện tại Nhã Nhã và Y tiểu thư đang dưỡng thương, có đại ca chăm sóc, cho nên các vị không cần lo lắng, tuy hai người bị thương rất nặng, nhưng cũng không có nguy hiểm tính mạng." Hắn bỗng nhìn về phía Z, "Hi vọng lần sau Trương tiến sĩ đừng cố chấp như vậy nữa."
Z bình tĩnh nghe Tiêu Trà trần thuật, sắc mặt vẫn như bình thường, nhưng trong lòng hắn thì đã mắng Tiêu Trà mấy lần. Tên ngu xuẩn không quyết đoán lại không có chỉ số thông minh, hắn phải ở chỗ này dây dưa với bọn họ thật là lãng phí thời gian, nhưng mà. . . Hắn nhìn Vương Hiểu Thư, lại thấy hơi không cam lòng. Hắn lãng phí nhiều thời gian trên người cô như vậy, không đòi về thì thật phí phạm.
"Anh định làm thế nào, Tiêu phó thống đốc?" Vẻ mặt Yusuke Miyazaki sầu lo hỏi, trông giống như đang giả bộ.
Tiêu Trà nhìn rõ, thở dài, có ngụ ý nhìn Z: "Tôi còn chưa nghĩ được biện pháp tốt, ngoại trừ phân tán chúng ra để diệt trừ, cũng không biết việc này có xảy ra lần nữa hay không."
Yusuke Miyazaki không hề nhận ra mình biến thành người đàm phán thay Tiêu Trà, quay đầu nhìn Z với vẻ chờ mong: "Giáo sư, anh nhất định có cách!"
Động tác xoay bút của Z dừng lại, nhìn hắn, gằn từng chữ nói: "Gọi tôi tiến sĩ."
". . . . ." Yusuke Miyazaki ngỡ ngàng một lát, nói, "Ừm, tiến sĩ. . ."
"Được rồi." Z đứng lên, nói với Tiêu Trà, "Việc đã nói xong thì tôi đi trước, cô ấy đi về còn chưa tắm rửa, mắc mưa không thay quần áo thì sẽ bị cảm, xin lỗi, không tiếp được nữa." Nói xong, hắn không đợi Tiêu Trà đáp lại mà kéo Vương Hiểu Thư đi, Vương Hiểu Thư bị hắn lôi ra ngoài, một đường đi theo hắn về chỗ ở, từ đầu đến cuối đều không nói gì.
Nhưng mà, cô càng không hỏi gì, Z lại càng không thoải mái.
"Em không có gì muốn hỏi tôi sao?" Hắn cáu kỉnh mở miệng.
Vương Hiểu Thư đang lấy quần áo tắm, buồn bực nhìn về phía hắn: "Hỏi cái gì?"
Đương nhiên là hỏi rốt cuộc là ai đánh lén Tiêu Trà, còn có. . . Z trầm giọng nói: "Hỏi tôi vì sao không giúp Tiêu Trà."
Vương Hiểu Thư nhìn hắn một lát, nói: "Từ trước đến giờ tôi cũng không hi vọng xa vời anh có thể biến thành Lôi Phong ngay lập tức, hơn nữa nhắc đến chuyện zombie, tuy anh là người trong nghề, nhưng vẫn rất nguy hiểm." Cô cầm quần áo vào phòng tắm, "Không giúp thì không giúp, không sao cả."
Z nhìn cô như không có việc đi vào phòng tắm, lại không có cách nào bình tĩnh như lúc trước.
Càng là người bạn để ý, lại càng dễ d