Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ Kế Zombie

Mẹ Kế Zombie

Tác giả: Tổng Công Đại Nhân

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341973

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1973 lượt.

hời đều muốn lấy mạng hắn.
Vương Hiểu Thư im lặng nhìn hết thảy, trong lòng có hơi nghi hoặc, nhưng không biểu hiện ra ngoài, đứng ở bên cạnh Z.
"Không tốt rồi!" Binh lính Nguyên Tử vọt vào phòng khách có bầu không khí kì lạ, chật vật cao giọng báo, "Không tốt rồi! Báo cáo phó thống đốc bang, zombie ở khu khảo sát lại dị biến, hơn nữa số lượng đang gia tăng liên tục! Binh lính thủ vệ sắp không chống đỡ được!"
"Cái gì?" Tiêu Trà vô cùng khiếp sợ, chần chừ một lát rồi rời đi, đi được nửa đường thì dừng lại, quay đầu xấu hổ và bất đắc dĩ nhìn Z, kiên trì nói, "Nếu Trương tiến sĩ không có việc gì quan trọng, có thể. . ."
"Không thể." Z vô tình đánh gãy lời nói của hắn, "Căn cứ vào tính toán và điều tra khoa học của tôi, tốc độ công kích của zombie sau khi biến dị là khoảng 6m/s, theo định lý động lượng thì F = 2kg*(6m/s)/(10ms) = 1.2kN, dựa theo lực độ của loại công kích này, anh cảm thấy có thể dùng hết biện pháp để ngăn cản sao? Còn chưa nói hiện tại chúng biến dị cả về tốc độ, có lẽ anh đánh chết một đợt, làn sóng tiếp theo sẽ lại tới." Z ác liệt nhếch miệng, mắt kính lóe qua ánh sáng trí tuệ, hắn bất động ngồi trên ghế, hai chân đè lên nhau một cách thảnh thơi.
Tiêu Trà hơi hoảng hốt, không nghe rõ lời nói của hắn, Vương Hiểu Thư cũng mờ mịt nhìn hắn, Z không kiên nhẫn giải thích: "Nói đơn giản chính là mỗi 10ms sẽ có một người thể trọng như Tiêu phó thống đốc áp đảo và cắn xé nhóm binh lính của anh, tôi nói như vậy đã rõ chưa?"
Người ở đây ngoại trừ Giải An Quân và Nhạc Đào Lương đều bừng tỉnh hiểu ra gật đầu, Z khinh thường lườm Giải An Quân, Giải An Quân rời mắt không đối diện với hắn, trong đầu hiện lên cảnh tượng ác mộng trong ban đêm mười mấy năm trước.
Hết thảy giống như mới xảy ra hôm qua, hắn vẫn nhớ rõ ràng, chính mình hấp hối cứu Nhạc Đào Lương bị áp dưới thi thể, đồng dạng mệnh không lâu khỏi sự giết hại tàn nhẫn khủng bố của Z.
Một hồi giết hại này là chứng minh cho sự rời đi của Z, là tai họa có tính hủy diệt với phòng thí nghiệm, là tận thế của thể thí nghiệm thất bại như bọn họ, ngoại trừ hắn và Nhạc Đào Lương, không một ai còn sống sót.
Nếu không phải lúc đó hắn và Nhạc Đào Lương bị thi thể ngăn trở, gắng gượng vượt qua màn lửa đang bốc cháy điên cuồng, hiện tại bọn họ cũng đã mất đi sinh mệnh.
Hắn không hề muốn nhớ lại chuyện cũ, điều này khiến cho thân thể vì thí nghiệm thất bại mà hoàn toàn mất đi hệ thống miễn dịch của hắn càng thêm yếu ớt, khiến Nhạc Đào Lương tuổi trẻ vì sợ hãi quá độ mà mất đi trí nhớ. . . Thế nhưng hắn vẫn tới đây, gặp được người hắn vốn cho rằng sẽ không bao giờ nhìn thấy nữa cũng tuyệt đối không muốn gặp lại.
Trước đó nghe thấy tin tức Y Ninh truyền tới liền cảm thấy người này không đơn giản, nhưng Giải An Quân không hề ngờ rằng, người không có chút tình cảm nào trong ấn tượng của hắn sẽ thích một cô gái, còn vì cô gái này mà thay đổi nhiều như vậy, làm những chuyện hắn vốn khinh thường.
Tuy rằng Tiêu Trà rất nóng vội, nhưng trong tình huống nguy hiểm không có biện pháp giải quyết, dù hắn nôn nóng cũng vô dụng. Hắn quay lại, về chỗ ngồi trong phòng họp, hai tay chống cằm suy tư nên làm gì.
Z nhìn lướt qua hắn, mặt không biểu cảm kéo ghế của Vương Hiểu Thư về bên của hắn một chút, lại chuyển ánh mắt lạnh như băng qua Giải An Quân và Nhạc Đào Lương đang định ngồi bên cạnh Vương Hiểu Thư, hai người lập tức biết điều ngồi đối diện, vừa khéo mặt đối mặt với Z và Vương Hiểu Thư.
Không khí bây giờ thật kì lạ, Tiêu Trà không mở miệng người khác cũng không mở miệng. Yusuke Miyazaki ngồi cùng Giải An Quân, chỗ ngồi bên kia đều kín hết, nhưng bên Z và Vương Hiểu Thư thì chỉ có bọn họ, bởi vậy có thể thấy được khí tràng cự người ngoài ngàn dặm của Z khủng bố đến mức nào. Vương Hiểu Thư bất đắc dĩ nhìn hắn, hắn nhìn lại cô, bỗng nhiên ý vị sâu xa nhếch miệng.
"Hiện tại mọi người có biện pháp tốt nào không?" Tiêu Trà đau đầu mở miệng, ấn huyệt thái dương, nhắm mắt hỏi.
Những người ngồi đối diện Vương Hiểu Thư bắt đầu nghĩ biện pháp giúp Tiêu Trà, nhưng người thực sự có biện pháp thì lại làm chuyện không nên làm ở đây và vào lúc này.
Z bỗng kéo ghế của Vương Hiểu Thư tới sát hắn, hai người gắt gao kề bên, một tay hắn chống trên bàn, một tay kia duỗi xuống dưới bàn, một đường lướt qua bắp đùi mềm mại tinh tế của cô, trượt vào giữa hai chân cô, di chuyển về chỗ khóa kéo dưới quần.
Vương Hiểu Thư giật mình, ngạc nhiên nhìn hắn, vẻ mặt hắn lạnh nhạt giống như đang suy nghĩ biện pháp giúp Tiêu Trà, tay lại không chịu thua, kéo khóa quần của cô, đưa ngón tay vào mà không hề báo trước.
"A. . ." Vương Hiểu Thư thở khẽ một tiếng, tốc độ của hắn quá nhanh, chờ khi cô hồi thần muốn ngăn cản hắn thì hắn đã thành công, tay cô vô lực nắm cổ tay hắn, hắn cúi đầu nhìn cô, trong đôi mắt hẹp dài mang theo sắc thái tối tăm, cô nao nao, buông lỏng tay khiến hắn càng đi sâu vào, đẩy quần lót sang một bên, trêu chọc nơi gồ lên tại bộ vị riêng tư mẫn cảm nhất của phái nữ.
Một tiếng rên khẽ lúc trước cũng không làm người khác chú ý, bọn họ đều