Tác giả: Tổng Công Đại Nhân
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341971
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1971 lượt.
đang nghĩ biện pháp, vậy thì hoàn hảo.
Nhưng động tác của Z ngày càng quá đáng, Vương Hiểu Thư khó xử che miệng tựa vào bàn, không muốn để người khác nhìn thấy biểu cảm gian nan của cô, hoặc là phát ra âm thanh khiến người ta nghi hoặc.
Nhưng là. . . Cho dù cô cố hết sức nhẫn nại, vẫn bị thủ pháp ngày càng thành thạo của Z trêu chọc, cúi đầu kêu "A. . ." một tiếng, nếu không cúi đầu, biểu cảm khó chịu rối rắm thật dễ dàng làm người khác hoài nghi.
Tiêu Trà nghe được sự khác thường từ phía cô, nghi hoặc nhìn lại: "Vương tiểu thư, cô có chuyện gì muốn nói sao?"
Vương Hiểu Thư che miệng nắm lấy tay đặt trên bàn của Z, nắm thật chặt, vẻ mặt âm trầm.
Tiêu Trà càng không hiểu: "Vương Hiểu Thư có phải không thoải mái hay không? Tôi gọi quân y khám cho cô?"
"Không." Vương Hiểu Thư phát ra một câu phủ nhận ngắn ngủi, hít sâu một hơi bắt buộc mình phải bình tĩnh, mỉm cười với hắn, đang định giải thích, ngón tay của Z bỗng thâm nhập vào thông đạo phía dưới, Vương Hiểu Thư biến sắc, chau mày cắn môi.
"Em không sao chứ?" Z tỏ vẻ kinh ngạc cúi đầu nhìn cô, ngăn trở tầm mắt của Tiêu Trà, mắt phượng sau thấu kính lóe lên vẻ thỏa mãn, trong lòng có loại khoái cảm biến thái và rung động, đối với người của Nguyên Tử cũng hòa ái ba phần, "Cô ấy không có việc gì, mọi người tiếp tục, nếu thật sự không có biện pháp gì, tôi đi xem cùng mọi người cũng được." Hắn nói chậm dần, dán vào tai Vương Hiểu Thư.
Tiêu Trà nghe hắn nói vậy thì vô cùng vui sướng, hắn kích động thiếu chút nữa thì đứng lên, Z không mặn không nhạt nhìn hắn, hắn liền bị đả kích lùi về chỗ ngồi: "Nếu Trương tiến sĩ có thể đi theo chúng tôi thì tốt rồi!"
Yusuke Miyazaki vui vẻ phụ họa: "Đúng vậy a, nếu Trương tiến sĩ ra mặt, tất cả mọi vấn đề đều được giải quyết nhanh chóng!"
Giải An Quân lộ vẻ suy tư nhìn chằm chằm Z, câu trả lời của Z vô cùng quan trọng đối với hắn, bởi vì nó ảnh hưởng trực tiếp tới kế hoạch của hắn, thân thể hắn rất yếu ớt, cảm mạo phát sốt đơn giản cũng có thể lấy mạng của hắn, vì cuộc sống của những người sống sót ở căn cứ Ly Tử phía xa và sự an toàn của Y Ninh và Tiểu Nhạc, hắn phải đánh đòn phủ đầu trước khi Z ra tay, nếu không hắn sẽ không hề có lực đánh trả.
"A. . ." Vương Hiểu Thư thống khổ nằm sấp trên bàn, cúi đầu thở dốc khe khẽ, tuy cô cố nén tiếng than nhẹ, vẫn có một chút ái muội lọt qua kẽ răng phát ra rồi.
Z trừng mắt nhìn trần nhà, một loại khoái cảm kỳ diệu từ đầu ngón tay truyền khắp toàn thân, tay còn lại của hắn đẩy mắt kính, giống như vô cùng lo lắng nói: "Hình như Hiểu Thư đang rất khó chịu, cô ấy hẳn là cảm lạnh phát sốt, hiện tại sợ là tôi không có thời gian."
"Anh trai tôi có thể chăm sóc Vương tiểu thư." Tiêu Trà kích động nói, "Hoàn toàn không cần lo lắng sẽ có vấn đề, Trương tiến sĩ, xin hãy tin tưởng lời hứa của tôi." Hắn nói vô cùng chân thành.
Giải An Quân nhìn ra Z đang đùa bỡn Tiêu Trà, che miệng ho hai tiếng, nói: "Thực ra tôi cũng có biện pháp, nhưng không biết có được hay không, nếu Trương tiến sĩ không có thời gian, tôi có thể đi một chuyến cùng Tiêu phó thống đốc."
Hai mắt Tiêu Trà sáng lên: "Thật sự?"
"Tất nhiên." Giải An Quân khiêm tốn cụp mắt, không đáp lại ánh nhìn chăm chú thâm trầm của Z, tim đập nhanh hơn mỗi một lần suốt mười mấy năm qua, hắn giống như quay về phòng thí nghiệm kia, về bên trong ác mộng, vô hạn khói mù che trên đỉnh đầu hắn, đợt mưa to này, chỉ quấn đi hắn và Nhạc Đào Lương. . .
Cũng là. . . X and Y. . .
Z vui vẻ đưa tiễn đám người Giải An Quân và Tiêu Trà rời đi với sự trào phúng và miệt thị, trong phòng hội nghị trống trơn chỉ còn hắn và Vương Hiểu Thư.
Hai má Vương Hiểu Thư đỏ bừng, ghé vào trên bàn, vừa rồi vì để bọn họ không phát hiện khác thường, Z tạm thời thu tay, lúc này cô mới có thể tạm nghỉ, kìm nén tức giận bất mãn lườm hắn, nhưng cô vừa quay sang định nói đã bị hắn hôn môi, cả người bị đẩy lên bàn phòng học, khóa quần vốn không kéo kĩ nay lại bị kéo xuống, chiếc quần phòng hộ rộng rãi vì vậy mà tụt xuống.
Vương Hiểu Thư ra sức phản kháng, Z đặt hai tay cô lên bàn, đứng thẳng giữa hai chân cô, sau đó chậm rãi cúi xuống, nhỏ giọng dịu dàng nói: "Hiểu Thư, chúng ta làm đi."
Không biết vì sao, hắn luôn có dự cảm xấu, cảm giác sẽ có chuyện xảy ra, không biết có phải vì Giải An Quân xuất hiện hay không, hắn luôn cảm thấy dục niệm bị đè nén nay đang rục rịch, thổi quét tâm hắn, hắn giống như sắp biến thành con người ban đầu của mình, mà cô cũng vì vậy mà sẽ rời xa hắn.
Giống như chỉ có giữ lấy cô, mới có thể an ủi tâm tình lúc này của hắn.
Vương Hiểu Thư thỏa hiệp ôm cổ hắn, nhẹ nhàng "ừm" một tiếng.
Z thở phào, đầu ngón tay xẹt qua thịt mềm nơi riêng tư của cô, chỗ có lông xù này làm hầu kết của hắn không ngừng hoạt động, thở dốc tăng lên, khát vọng ngày càng nhiều, tâm tình lại tệ hơn: "Gặp phải em thật sự hỏng bét." Hắn gần như oán hận nói ra một câu như vậy, thân dưới tiến lên trước, đi vào trong cơ thể mềm mại của phái nữ, cô thỏa mãn