Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Tác giả: Quỷ Miêu Tử

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341754

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1754 lượt.

hế lúc này của hai người liền vội vã giãy dụa ra khỏi vòng tay của Hạ Vũ. Vừa sửa lại quần áo xong thì Hắc Tử đã dẫn theo một đám người đi đến. Tiểu Bạch cũng đã từ nơi khác chạy tới, vừa nhìn thấy Kỷ Hàn thì khẽ nhướng mày, huýt sáo thốt ra một câu: “Tình tứ thế?”
“Hả?” Kỷ Hàn phản ứng chậm nửa nhịp, nhất thời không hiểu ý của anh ta.
Tiểu Bạch lấy tay gõ gõ vào chính cổ mình: “Rất sáng chói thu hút!” Sao lại để lại dấu vết ở chỗ dễ nhìn thấy như thế, muốn tuyên cáo quyền sở hữu à?
Kỷ Hàn lúc này mới nhớ tới hành động ban nãy Hạ Vũ đã làm trên cổ cô, mặt nóng lên, che cổ liếc trắng mắt: “Phi lễ chớ nhìn không hiểu à!”
“Đúng đúng, đúng, chị dâu nói sao thì là vậy ạ.” Tiểu Bạch đứng nghiêm, thực hiện một động tác chào quân lễ đúng chuẩn.
“Ai là chị dâu các anh!” Kỷ Hàn lập tức phủ nhận.
“Ai đáp thì là người đó, anh nói có đúng không, Sếp.” Nói xong còn quay sang Hạ Vũ đang đứng bên cạnh chứng thực.
“Không phải!”
“Phải!”
Hai người đồng loạt mở miệng trả lời.
Kỷ Hàn trừng mắt liếc anh ta, sau đó tức tối đá gió bọn họ hai đá, vội vã rời đi không thèm quay đầu lại.
“Sếp à, vẫn chưa thu phục được à.” Tiểu Bạch tiến đến bên cạnh Hạ Vũ, huých vai Hạ Vũ, mặt đầy vẻ nhiều chuyện: “Thế này thì không được rồi, con cũng đã lớn như thế mà trên hộ khẩu vẫn là ‘cha không rõ’ là không được. Có cần em út chỉ cho đàn anh mấy chiêu không?”
Hạ Vũ vốn không muốn để ý đến cậu chàng, nhưng nghĩ biết đâu chừng công phu tán gái nổi tiếng của Tiểu Bạch thực sự có tác dụng thì sao, vì thế cứng giọng nói: “Nói tôi nghe thử?”
“Thật ra cũng rất đơn giản,” Tiểu Bạch cười cười: “Đầu tiên, anh phải xác nhận thử xem cô ấy có để ý đến anh hay không…”
“Đương nhiên để ý rồi.” Hạ Vũ trả lời không cần suy nghĩ.
Tiểu Bạch khẽ bĩu môi, quyết định đổi phương thức khác: “Có muốn nhìn thấy cô ấy nổi cơn ghen vì anh không”
“Tỷ như?” Đại gia Hạ Vũ anh tuyệt đối sẽ không bao giờ thẳng thắn thừa nhận rằng mình cực kì muốn nhìn thấy —— loại tâm lý này chỉ có những cô cậu mới lớn mới có.
“Như vầy đi, chờ chuyện bên này xử lý xong, chúng ta thuận đường đi một chút…”
Tiểu Bạch tiến đến bên cạnh anh, nhỏ giọng huyên thuyên một hơi cái kế hoạch mờ ám kia.

Nguy cơ về Naito đã được loại bỏ, những kẻ biểu tình có ý định kích động bạo lực cũng bị bắt gọn, tiếp theo, việc khống chế tình thế diễu hành ở thành phố S chính là chuyện của cảnh sát địa phương, bất quá còn có một việc Hạ Vũ phải tự mình đi làm.
Khi người ta mang Dương Mục với cánh tay bị còng từ trong phòng ra, Hạ Vũ đã đứng chờ sẵn tại cửa.
Dương Mục nhìn thấy dáng vẻ ‘ông đây chẳng có ý tốt gì đâu’ của anh: “Hạ Vũ…” Còn chưa kịp nói xong, nắm đấm của Hạ Vũ đã vung lên đánh thẳng vào gương mặt còn đầy vết xanh tím do bị Kỷ Hàn đánh, khiến hắn bị đánh văng sang một bên, có thể thấy được anh đã dùng sức đến bao nhiêu.
“Hạ Vũ, con mẹ mày ——” Tay của Dương Mục bị còng nên hoàn toàn không thể đánh trả hay chống đỡ gì, té oành trên mặt đất hoảng sợ nhìn Hạ Vũ lại đang đi tới, hắn vội vàng nhìn sang đám cảnh sát đứng một bên kêu cứu: “Các anh… các anh còn không mau ngăn anh ta lại, anh ta muốn đánh chết tôi đó….. Mau ngăn anh ta lại đi…”
Đám cảnh sát đứng bên cạnh bị tình huống đột phát này dọa hoảng, lại nhìn thấy dáng vẻ đằng đằng sát khí của Hạ Vũ thì vất vả lắm mới lấy được dũng khí bước lên ngăn cản. Hắc Tử và Tiểu Bạch bước lên trước ngăn cản bọn họ, nói: “Anh em, yên tâm đi, sẽ không đến nỗi chết người đâu!”
Tiểu Bạch còn bổ sung: “Người này thiếu chút nữa đã cho người đầu độc chết toàn bộ người dân ở thành phố S, đấm hắn ta thêm mấy cú cũng là chuyện nên làm mà.”
Mấy cảnh sát nghe anh nói thế nghĩ kỹ lại thấy cũng đúng, gã này thiếu chút nữa đã hại chết tất cả mọi người ở thành phố S này. Già trẻ lớn bé trong chính gia đình bọn họ cũng đều là người thành phố S, nếu lúc ấy không ngăn cản đúng lúc thì thật sự sẽ bị gã này hại cho cửa nát nhà tan. Chỉ cần nghĩ như thế thì bỗng nhiên lại cảm thấy một nắm đấm kia của Hạ Vũ là rất đúng, rất hay. Sau đó mấy cảnh sát không hẹn mà cùng đồng loạt xoay người, làm như không hề thấy chuyện gì đang diễn ra.
Dương Mục vừa thấy tình hình này thì biết ngay hôm nay hắn không thể thoát, hắn đành tung ra lợi thế cuối cùng của mình: “Hạ Vũ, chỗ tôi có một tin tức, anh có muốn biết hay không.” Hắn tung mồi: “Có liên quan đên cô kia.” Mắt hắn nhìn về phía Kỷ Hàn đứng sau lưng Hạ Vũ.
Nắm đấm của Hạ Vũ đã vung được một nửa chợt ngừng lại giữa chừng: “Tin gì?”
“Trước tiên bàn điều kiện đã, anh không được đánh tôi nữa!” Nắm đấm của người đàn ông này thật cứng như sắt, vung xuống giống như muốn lấy mạng hắn. Hắn biết mình lần này đã gặp vận xui, bị Naito trở mũi giáo đâm ngược lại, trở thành kẻ đắc tội gây nguy hại cho quốc gia. Nhưng chỉ cần hắn trở về được thủ đô thì những đường dây và mối liên hệ của hắn vẫn có thể giúp hắn giữ được cái mạng nhỏ. Nhưng lúc này rơi vào tay Hạ Vũ thì chắc chắn không chết thì cũng bị đánh đến tàn phế.
“Nói đi!”
Dương Mục nhìn anh, nuốt nước miếng một cái,