XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Tác giả: Quỷ Miêu Tử

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341781

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1781 lượt.

Kỷ Hàn.” Eric rất hưởng thụ cảm giác ôm mỹ nữ trong lòng, nhưng tiếc là khi còn chưa hưởng thụ đủ thì trong bóng đêm lại hiện ra một thân ảnh, một cước không khách khí đạp tới, may mà hắn phản ứng nhanh, đúng lúc lăn qua một bên, né tránh được một đạp kia.
“Hạ… Hạ Vũ!” Người đến là Hạ Vũ, trong tay còn cầm một cây súng ngắm, xem ra là anh đi theo Eric đến đây, vừa rồi mạng của Eric cũng là do anh bắn hạ.






Khảo hạch cuối cùng (2)
Sao anh ấy lại ở đây?
Lúc Kỷ Hàn còn đang suy nghĩ thì Hạ Vũ đã đi đến bên cạnh Eric, ấn vai hắn xuống: “Nằm xuống!”
“Gì?” Eric tuy nghi hoặc nhưng cũng không phản kháng, ngoan ngoãn làm theo. Không còn cách nào khác nha, hắn bây giờ là một “người chết” mà.
Hạ Vũ vuốt tay dọc người hắn, sau đó thấp giọng nói với hắn một câu: “Không được nhúc nhích, cậu bây giờ là một xác chết!”
“Phản ứng rất linh hoạt!” Hắn mới hạ được Eric xong đã đặt được bẫy ngay rồi…






Kết quả
Đồng quy vu tận!
Hạ Vũ và Jess dùng phương thức như vậy để kết thúc trận đối kháng giữa hai người! Kết quả đối kháng của hai đại BOSS cũng dự báo kết quả đánh giá của hai bên.
Khi còn đang mải xem Hạ Vũ và Jess cùng “Chết”, lính quân xanh còn chưa kịp phản ứng thì dao găm trong tay Kỷ Hàn đã lướt ngang qua cổ tướng lĩnh quân xanh, đồng thời tuyên bố hắn đã tử vong. Sau đó, khi Kỷ Hàn định phóng lên cắm cờ vào nơi đã được chỉ định trong căn cứ quân xanh thì binh lính quân xanh lúc này đã hồi hồn trở lại sao có thể trơ mắt mà để cô thực hiện như ý nguyện được được, bèn ào lên như ong vỡ tổ. Kỷ Hàn mất một phen đấm đá tơi tả, nhưng hai đánh một không chột cũng què, tuyên bố hy sinh!
Còn phía bên doanh trại quân đỏ, đội tập kích bất ngờ do Jess tuyển ra quả nhiên đã không phụ sứ mệnh được giao phó, thẳng chiếm được doanh trại đội đỏ. Tuy Tần Dịch có một tay bản lĩnh bắn tỉa hơn người, nhưng quân xanh cũng đâu có ngồi không, sau khi Tần Dịch hạ được ba tên địch thì cũng bị trúng một phát súng, mất đi sức chiến đấu. Quân xanh cắm cờ vào vị trí được chỉ định xong lập tức muốn tìm và tiêu diệt thủ lĩnh quân đỏ, nhưng sau khi vào lều chỉ huy thì mới phát hiện tướng quân đỏ đã bị dời vị trí từ lâu, không biết đã được dấu chỗ nào. Lúc này, Vua Cua cùng mấy người khác vừa quay trở về, hai bên lại triển khai một trận chiến đấu nữa. Bắn qua bắn lại, hai bên đều chết và bị thương một số, cuối cùng bắn đến viên đạn cuối cùng rồi mà cũng không thể tiêu diệt hoàn toàn đối phương. Cuối cùng hai bên dùng cách đơn giản nhất là đấu võ mồm:
Kỷ Hàn nhìn sắc mặt mấy vị lãnh đạo thì không cần đoán cũng biết bọn họ đang nghĩ gì… có chừng có mực là tốt nhất.
Cô nheo mắt nhìn Hạ Vũ và Jess đang bắt tay nhau phía trước, trao đổi qua lại mấy lời khách sáo đại loại như “Trận đấu này đã thật” hay “Chúng tôi rất khoái phương thức này” v.v… Mấy lời nói hời hợt này khiến cô bất giác nhớ lại lúc nãy, lúc cô nhìn thấy Hạ Vũ và Jess đồng quy vu tận, tuy biết rằng đó chỉ là giả vờ, nhưng trong lòng vẫn không nén được mà kinh ngạc một chút…
Giống như là, cô thật sự thấy anh chết trước mặt cô!
Tay Kỷ Hàn bất giá nắm lại thật chặt!
“Sao vậy?”
Trên đỉnh đầu truyền đến một giọng nam trầm thấp, Kỷ Hàn hoàn hồn lại mới phát hiện mọi người đã giải tán tự khi nào rồi. Những người khác đều đi hết, còn Hạ Vũ thì đi đến trước mặt cô.
Kỷ Hàn cúi đầu, nhỏ giọng đáp lại một câu: “Không có gì!”, sau đó xoay người định rời đi.
Hạ Vũ kéo lấy cổ tay cô, kéo cô đi theo anh. Giờ này trên sân huấn luyện đã có không ít binh lính đang tập luyện, Kỷ Hàn không thể giãy dụa gây ra động tĩnh quá lớn, đành để anh kéo tới một chỗ vắng vẻ.
Hạ Vũ nhìn đỉnh đầu cô một lúc lâu, thấy cô vẫn giữ nguyên tình trạng không ngẩng đầu lên liền chủ động nâng đầu cô lên: “Nói đi, sao vậy?” Lúc nãy còn tốt lắm mà, sao giờ lại thế này? Anh còn đang định để hai người cứ tiếp tục chậm rãi phát triển như vậy, một ngày nào đó cô sẽ tiếp nhận anh lại một lần nữa.
Kỷ Hàn bị buộc phải ngẩng đầu lên nhìn anh, thấy trong cặp mắt quanh năm suốt tháng chẳng để lộ một chút cảm xúc nào giờ hiện rõ ảnh ngược của cô, ngoài bóng dáng của cô, còn có một chút chần chừ và bất an…
Là vì cô sao?
Phát hiện này khiến Kỷ Hàn hơi giật mình.
Thấy cô lại ngây ra, Hạ Vũ nhịn không được lại muốn phát hỏa. Từ sau khi gặp được cô, anh cảm thấy tính tình của mình từ lạnh lùng đến có thể đông chết người trước kia chuyển dần sang xu thế nóng nảy bộc phát: “Tiểu Hàn, em có bất mãn gì với anh thì nói ra đi! Đừng nghẹn trong bụng…”
“Gì?” Ngạc nhiên chưa! Thế mà cô lại có thể nghe được những lời như vậy được thốt ra từ trong miệng anh nên có cảm giác không thích ứng kịp, lại cảm giác chưa bao giờ khổ sở như vậy: “Thật ra, cũng không có gì…”
“Cái gì?” Câu nói kế tiếp của cô nhỏ đi, hầu như là lí nhí trong miệng, khiến anh bất giác nhích lại gần cô vì muốn nghe cho rõ.
“Chỉ là không muốn nhìn thấy anh…”
“Không muốn thấy anh?” Mặt Hạ V