Tác giả: Quỷ Miêu Tử
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341691
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1691 lượt.
ra kia rõ ràng là nhằm vào cậu mà đến: “Yên tâm đi, cha mẹ mình nhất định sẽ đến cứu chúng ta. Bọn họ đương nhiên sẽ đến.” Kỷ Duệ vừa nói xong, cửa phòng nhỏ bị người bên ngoài mở ra, một người thân hình hết sức phì nhiêu đi đến, mở đèn trong phòng. Kỷ Duệ cuối cùng cũng đã thấy rõ được mặt mũi của người vừa mới đến.
Chỉ có thể dùng một câu để diễn tả: quan chức điển hình của Trung Quốc!
Tai to mặt lớn bụng bia phề phệ kia về mặt nào đó có thể phản ánh được đường làm quan của hắn trong những năm gần đây hết sức thuận lợi, nhưng mà… một đầu tóc muối tiêu bù xù, quần áo bình dân nhăn nhúm, giày dính đầy bụi đất lại chứng minh khoảng thời gian gần đây hắn sống không dễ chịu chút nào.
Kỷ Duệ tự nhiên liên hệ đến những sự kiện liên quan đến các quan lớn bị ngã ngựa liên tục được đưa tin trong khoảng thời gian gần đây, xem ra tên này cũng thuộc một trong số này.
“Quỷ con, đừng trách tao, muốn trách thì trách ba mẹ nhiều chuyện của mày đi.” Bàn Tử hung tợn trừng mắt nhìn Kỷ Duệ, như là có thể thông qua cậu mà thấy được Hạ Vũ và Kỷ Hàn, hai kẻ đã hại hắn thảm như vậy.
“Đúng vậy đúng vậy,” Kỷ Duệ gật gật đầu hùa theo: “Cháu cũng thường nói với Kỷ Tiểu Hàn chỉ cần làm tốt chuyện của bản thân là được rồi, đừng có xen vào việc của người khác, bằng không sớm muộn gì cũng mang họa vào mình. Nhìn đi… giờ còn liên lụy đến cháu nữa rồi. Cháu thật là xui xẻo mà.”
Bàn Tử không ngờ cậu sẽ nói như vậy, bất ngờ không biết nên nói cái gì cho phải.
“Lão Đồ, ông đều nói thật chứ?” Lúc này, một người trung niên nhỏ gầy, da ngăm đen tựa như thân cây già cỗi đi tới, miệng phì phèo điếu thuốc, có vẻ những người khác đều có chút sợ hãi đối với hắn.
Xem ra tên này chính là tay cầm đầu nhóm buôn ma túy này rồi. Kỷ Duệ nghĩ như thế, lại nhìn kỹ mặt đối phương… tim lập tức đập thình thịch.
Cậu biết tên này. Hắn gọi là Lý Thiết Hùng, hai năm trước cậu có đọc thấy trên báo, cũng vì buôn lậu thuốc phiện mà bị truy nã. Cảnh sát chia kịp bắt thì hắn đã trốn thoát khỏi Trung Quốc, không ngờ hai năm sau hắn lại dám ngóc đầu trở lại, còn quay lại con đường ban đầu.
Lão Đồ nhìn hắn: “Tôi có lừa anh đâu, tôi bị chính lão Hạ kia đá rớt chức đó. Năm đó tôi đúng lúc phụ trách điều tra vụ án của anh, đã thả anh, nhưng lần này anh nhất định phải giúp tôi.”
Lý Thiết Hùng nhìn lão: “Lão Lý tôi từ trước đến nay có ân sẽ báo,” Hắn nhìn Kỷ Duệ: “Càng đừng nói… năm đó tôi bị truy nã cũng có công rất lớn của ả Kỷ Hàn.”
“Vậy thì quá tốt rồi, lần này chúng ta tính nợ mới nợ cũ luôn một lượt đi.” Lão Đồ kích động nói, cầm di động lên: “Tôi đã gọi điện thoại cho Hạ Vũ rồi, chờ bọn hắn đến đây, đến lúc đó…” Lão ta nhe răng cười.
Hóa ra di động là do bọn chúng cầm. Kỷ Duệ nhìn di động trong tay Lão Đồ, thở phào nhẹ nhõm trong lòng. Vốn cậu còn đang lo không biết di động có bị ném hay không, không ngờ là bị Mập Mạp này lấy mất…
Như vậy là tốt rồi!
Di động kia được chế tạo đặc biệt, bên trong có gắn chip định vị GPS, mặc kệ cậu có ở đâu đi chăng nữa, chỉ cần mang theo di động thì Hạ Vũ sẽ tìm được cậu.
…
Kỷ Hàn nhìn khu nhà trọ lụp xụp cũ kỹ phía trước. Hạ Vũ đã cho người xác định vị trí của Kỷ Duệ, tọa độ biểu hiện chính là khu này, bọn họ định lẻn vào cứu người! Nơi này là khu giải tỏa và di dời cư dân đi nơi khác trên đảo nhỏ, không còn ai ở đây nữa, nhưng… Muốn tìm ra một người trong đống hoang phế lớn như vậy… chỉ cần nghĩ thôi là đã cảm thấy có bao nhiêu là khó khăn.
Hơn nữa, Bàn Tử bên kia cũng đã gọi điện thoại tới, làm cho kế hoạch lẻn vào cứu người của bọn họ bị thất bại.
Hắc Tử và Tiểu Bạch bọn họ đều có nhiệm vụ phải đi. Trầm Sùng và Tần Dịch khi biết được Kỷ Duệ gặp chuyện không may đã đi suốt đêm để đến đây.
“Tín hiệu của Tiểu Duệ phát ra từ khu vực này, nhưng điện thoại của nó giờ đã bị lão Đồ lấy mất, hơn nữa tín hiệu phát ra cũng không rõ ràng. Đợi lát nữa xem nơi đàm phán và nơi phát ra tín hiệu xem có thể cùng chỗ này hay không! Tới lúc tôi đi vào đàm phán với đối phương, các người thừa cơ mà hành động.” Hạ Vũ phân phó nhiệm vụ.
“Em cũng muốn đi!” Kỷ Hàn nói.
“Không được!” Hạ Vũ cự tuyệt ngay tắp lự, không cho cô mạo hiểm.
“Bên đó nói muốn cả hai chúng ta cùng đến, nếu chỉ thấy mỗi mình anh xuất hiện, vậy đối phương chắc chắn sẽ không hài lòng, sẽ nghi ngờ.” Kỷ Hàn cũng không nhượng bộ, hiện tại hai chân của anh không thể nào đi được, cô làm sao có thể yên tâm để cho anh đi một mình: “Cậu Dịch, cậu và Trầm Sùng hành động cùng nhau, con tôi phải nhờ vào hai người.”
“Đội trưởng Hàn, cô yên tâm đi, cho dù phải liều cái mạng già này tôi cũng sẽ cứu Duệ ca ra.” Tần Dịch vỗ tay lên ngực mình cam đoan.
“Lão đại, để cô ấy cùng đi với anh đi.” Trầm Sùng cũng không yên tâm để cho Hạ Vũ một mình đi gặp bọn họ: “Đồ Bàn Tử bây giờ đã bị buộc vào đường cùng, lúc này chuyện ác độc gì hắn cũng có thể làm, nếu để anh đi một mình chúng tôi cũng sẽ lo lắng.” Anh lấy ra hai máy theo dõi loại nhỏ: “Gắn cái này vô lỗ tai hai người, sau khi cứu được thằng nhóc kia, tôi sẽ báo cho các hai người biết,