Tác giả: Quỷ Miêu Tử
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341699
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1699 lượt.
khi đó hai người có thể thoát thân.”
Cuối cùng Hạ Vũ vẫn phải thỏa hiệp: “Mặc kệ thế nào, em phải coi an toàn của em là thứ nhất, tự bảo vệ tốt bản thân.” Anh nói.
“Em biết!” Cô sẽ không để cho mình trở thành gánh nặng của anh.
Sau khi đã sắp xếp thỏa đáng, bốn người chia làm hai tổ bắt đầu hành động.
Kỷ Hàn đẩy Hạ Vũ tiến vào khu giải tỏa cũ, một tên côn đồ xông từ chỗ tối ra dẫn bọn họ quẹo trái quẹo phải một hồi, cuối cùng dẫn họ đi vào một ngôi nhà cũ kỹ. Hai người vừa vào liền phát hiện trong nhà này được bài binh bố trận không ít người, cửa sổ nào cũng đều có người đứng.
Chỉ một lát sau, hai người đã gặp được bọn cướp lần này.
“Lý Thiết Hùng!” Kỷ Hàn nhận ra ngay người trung niên gầy gò kia.
“Hai năm không gặp rồi ha, Kỷ đại cảnh quan.” Lý Thiết hùng nhếch miệng, ban cho cô một nụ cười không thiện ý: “Không ngờ tôi lại quay trở về đây chứ gì.” Vài năm trước, hắn là tay buôn ma túy lớn nhất khu Tây Bắc Trung Quốc. Lúc ấy, hắn muốn gió được gió muốn mưa được mưa, ngày ngày đều thư thái thích ý. Hắn dùng tiền buôn lậu thuốc phiện kiếm được mua chuộc được không ít quan chức địa phương để cho công việc của hắn ngày càng an toàn. Cái gọi là làm quan làm phỉ cũng là để lo cho gia đình, cuộc sống của những quan chức này có tốt thì ngày tháng của hắn cũng sẽ tốt.
Lúc ấy, Kỷ Hàn là tiểu đội trưởng đội truy quét ma túy, đương nhiên thuộc loại nhân vật tép riu hắn chẳng thèm để vào mắt. Kết quả, chính nhân vật tép riu này lại là người quậy lên sóng to gió lớn, cứ bám riết lấy hắn chẳng tha, cuối cùng khiến cho hắn không thể không vượt biên trốn ra nước ngoài.
Tay Kỷ Hàn đặt ở trên xe lăn nắm lại thật chặt. Lý Thiết Hùng là loại người gì cô hiểu rất rõ: “Con tôi đâu?”
“Yên tâm ——” Lý Thiết Hùng cười cười châm điếu thuốc, thở ra một ngụm khói trắng: “Thằng quỷ con đó vẫn an toàn. Cá lớn chưa mắc câu, mồi câu đương nhiên phải được giữ lại chứ.” Nói xong, hắn đưa mắt ra hiệu, kêu thuộc hạ đi qua khám xét người Kỷ Hàn và Hạ Vũ xe có mang theo vũ khí hay không.”
“Yên tâm đi, chúng tôi không mang vũ khí!” Hạ Vũ nhấn mạnh: “Chúng tôi đã đến đây, các ngươi cũng có thể thả người như đã hứa rồi.”
“Gì mà gấp vậy.” Đồ Bàn Tử hung hăng trừng mắt nhìn Hạ Vũ: “Tiền đâu?”
“Cho tôi nhìn thấy con tôi trước đã.” Kỷ Hàn đưa ra yêu cầu: “Hai chúng tôi đã ở trong này, các ông nhiều người như vậy, không cần lo lắng là chúng tôi sẽ đào tẩu đâu.”
Lý Thiết Hùng nhìn cô, lại nhìn Hạ Vũ ngồi trên xe lăn: “Cũng đúng! Một phụ nữ, một phế nhân, ha ha ha ——” Sau một hồi cười cợt, hắn sai người đi dẫn thằng nhóc lên.
“Kỷ Tiểu Hàn ——” Kỷ Duệ vừa nhìn thấy hai người, lập tức kêu lên.
“Duệ ca! Bọn chúng có đánh con không?”
“Không có.” Kỷ Duệ lắc lắc đầu, còn muốn nói thêm gì đó thì kẻ bên cạnh đã lấy tay bịt miệng cậu lại, buộc cậu im lặng.
“Được rồi, người mày cũng đã gặp rồi, có thể yên tâm rồi chứ.” Đồ Bàn Tử xoa xoa mồ hôi trên trán, vẻ mặt khó chịu: “Tiền đâu? Lấy ra đây!”
Sau khi việc xảy ra, tiền tài lão ta có được đều bị đóng băng, trong người không có đồng nào thì dù có muốn chạy trốn cũng không có biện pháp.
“Tiền ở trong này.” Hạ Vũ vỗ vỗ gói to đặt dưới đầu gối: “Thả người đi, tiền sẽ là của các ngươi.”
“Trước tiên lấy tiền ra…” Đồ Bàn Tử nóng nảy, nói với Lý Thiết Hùng đứng một bên: “Thả thằng quỷ này đi, chúng ta lấy tiền rồi chạy lấy người.”
“Kỷ Tiểu Hàn… Mau cứu con… con không muốn ở chỗ này… Mau cứu con…” Biểu hiện Kỷ Duệ nãy giờ vốn vẫn giữ bình tĩnh, lúc này đột nhiên gào khóc thảm thiết, nước mắt nước mũi tèm lem.
“Câm miệng!” Lý Thiết Hùng rống cậu một tiếng, nhưng không làm cho cậu câm miệng mà ngược lại còn làm cho cậu khóc càng dữ! “Lôi thằng quỷ này đi cho tao.” Lý Thiết Hùng phân phó hai tên tay chân, hai người vội vàng lôi Kỷ Duệ đang ầm ĩ mang đi.
“Lý Thiết Hùng —— ông muốn thế nào, nói đi.” Kỷ Hàn biết sự việc không dễ giải quyết như vậy, tính cách của Lý Thiết Hùng là có thù tất báo.
Lý Thiết Hùng nhìn cái gói to trong lòng Hạ Vũ, “Tao không thiếu tiền.” Chỉ cần còn mạng thì tiền còn có thể kiếm lại, nhưng thù này nhất định phải báo, cơ hội trước mắt tốt như vậy, hắn đương nhiên sẽ không bỏ qua!
Khi Đồ Bàn Tử tìm đến hắn xin giúp đỡ, hắn vốn chỉ nghĩ là thuận tay trả lại ân tình năm xưa, lại không ngờ rằng… Ai mà biết thằng quỷ con kia hóa ra lại là con của Kỷ Hàn, cơ hội báo thù đưa đến tận cửa, hắn làm sao có thể buông tha.
“Vậy là ông muốn mạng.” Kỷ Hàn mặt không đổi sắc: “Để cho ông nhớ thương nhiều năm như vậy, ông đúng thật là để mắt đến tôi nhỉ.”
“Ha ha ha ——” Lý Thiết Hùng từ trên ghế đứng lên, tiến lên phía trước vài bước. Lúc này, Kỷ Hàn mới chú ý bước chân của hắn khi đi có vẻ như hơi bị cà nhắc: “Cái chân này của tao ăn một viên đạn của mày, mày còn nhớ không?”
“…” Nói thật, cô không hề nhớ!
“Những năm gần đây, tao luôn luôn chờ một ngày được báo thù, luôn nghĩ xem báo thù thế nào thì mới tốt…” Hắn đi đến một bên, lấy ra một cái hòm thuốc: “Tao bán thuốc phiện, tiền lời buôn bán tao cũng cho cảnh sát chúng mày không ít