Tác giả: Quỷ Miêu Tử
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341690
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1690 lượt.
ong, lăn xe đi đến căn nhà cuối cùng ở khu này, đồng thời lại lấy di động ra gọi vào số của Kỷ Duệ ——
“Số máy quý khách vừa gọi hiện đang tắt máy…” Một giọng nữ cứng nhắc nói cho anh biết là không thể gọi được.
“Nhóc chết tiệt, chạy đi đâu rồi không biết.” Hạ Vũ ngắt máy, đang muốn cất điện thoại đi thì có một cuộc gọi đến. Anh nhìn xuống dưới màn hình, bắt máy: “Alo… Ba hả, chuyện gì… Ba nói cái gì…” Mày nhíu chặt lại: “Sao lại có thể để cho hắn trốn thoát thế… Vâng… Con biết rồi… Con sẽ nói cho bọn họ… Bên Ba cũng cẩn thận một chút… Vâng, được ạ, con sẽ gọi lại sau!”
Sau khi cúp điện thoại, Hạ Vũ lại gọi về nhà: “Tiểu Hàn, Tiểu Duệ đã về chưa… anh lại đi hỏi tiếp vậy… Đúng rồi, vừa rồi ba có gọi điện thoại lại…” Hạ Vũ nói cho cô biết tin tức vừa nhận được: “… Sắp tới em cần chú ý chút.” Chuyện như vậy nói càng sớm càng tốt, lo trước khỏi họa: “Ừ… anh sẽ cẩn thận.”
Cúp điện thoại xong, đi tới một nhà cuối cùng, gõ gõ cửa.
“Cháu cho chú hỏi, hôm nay sau khi tan học cháu có nhìn thấy Kỷ Duệ không?”
“Tiểu Duệ ạ ——” cô bé cào cào mái tóc của mình: “Có ạ, khi tan học cháu có nhìn thấy cậu ấy đi cùng Đại Vĩ ạ.”
“Đại Vĩ…” Hạ Vũ biết cậu nhóc này: “Cháu có biết bọn họ đi đâu không?”
“Dạ cháu không biết!” Cô bé lắc lắc đầu: “Cháu muốn đi theo, nhưng Đại Vĩ không cho cháu đi cùng.”
“Được rồi, cảm ơn cháu!”
Tuy anh không phải là người bi quan, nhưng mà… Sự việc thường thường luôn phát triển theo hướng mà mọi người không mong muốn nhất, đến khi nhận được tin là Đại Vĩ cũng không thấy về nhà, trong lòng Hạ Vũ đã có dự cảm không tốt.
Đầu tiên là cuộc điện thoại của cha, hiện tại tên quỷ con kia lại không thấy đâu, anh không muốn liên hệ hai chuyện này với nhau, nhưng… Phúc bất trùng lai họa vô đơn chí mà!
Khi quay xe về, từ xa đã thấy Kỷ Hàn đứng ngay trước cửa, vẻ mặt lo lắng.
Kỷ Hàn nhìn về phía anh, rồi nhìn sau lưng anh, cũng không thấy bóng dáng của thằng quỷ đáng đánh đòn kia đâu: “Duệ ca đâu?”
Hạ Vũ bỗng nhiên có cảm giác như bị nhìn trộm, quay đầu nhìn về phía chỗ tối bên phải kia, nhưng chỗ ấy tối đen như mực khiến anh cũng không nhìn thấy được gì cả, anh đưa mắt ra hiệu cho Kỷ Hàn: “Vô trong nhà rồi nói.”
Kỷ Hàn hiểu ý, đẩy anh đi vào trong nhà, trở tay đóng cửa lại.
Một lúc lâu sau, từ chỗ tối bên phải nhà bọn họ có một bóng đen thấp thoáng, hai mắt sáng rực trong bóng đêm lặng lẽ nhìn căn nhà của bọn họ một hồi lâu, sau đó xoay người biến mất trong bóng đêm…
Vừa vào trong nhà, Kỷ Hàn liền túm lấy cánh tay Hạ Vũ: “Có phải Duệ ca đã xảy ra chuyện rồi không?”
“Bây giờ còn chưa chắc chắn.” Hạ Vũ ngoài miệng thì nói vậy, nhưng nếp nhăn mày đã có thể ép chết muỗi.
“Tại sao lại như vậy…” Kỷ Hàn như kiến bò trên chảo nóng, quay mòng mòng: “Giờ làm sao đây? Nếu đúng là bị tên kia bắt đi, vậy…”
“Không có việc gì đâu!” Hạ Vũ nắm lấy tay cô: “Người tên kia muốn đối phó là anh, cho dù bọn chúng có bắt Tiểu Duệ thì cũng tạm thời không gây tổn thương cho nó đâu.”
“Tại sao lại như vậy…” Kỷ Hàn nhìn anh, sắc mặt càng lúc càng buồn phiền: “Tên kia sẽ đối phó với anh sao…”
Hạ Vũ kéo cô vào lòng, ôm lấy, nhẹ nhàng hôn lên má cô: “Yên tâm đi, Tiểu Duệ sẽ không có chuyện gì đâu.”
“Vậy còn anh thì sao?”
“Anh cũng sẽ không có việc gì!” Anh mỉm cười hứa với cô, sau đó đi gọi vài cuộc điện thoại.
Cho đến khi một bàn cơm nóng hổi đều đã nguội lạnh, đồng hồ chỉ tám giờ, di động của Hạ Vũ rốt cuộc cũng vang lên…
Cư dân trên đảo nhỏ này đều là dân bản địa rất giản dị, nhưng theo sự tiến bộ của xã hội và kinh tế phát triển, càng ngày càng có nhiều thanh niên không muốn tiếp tục ở lại trên đảo nhỏ, mà lựa chọn dấn thân ra thế giới sầm uất bên ngoài. Vì thế dần dần trên đảo chỉ còn lại phần đông là người già và trẻ nhỏ mà thôi —— cha mẹ của những đứa trẻ này ở bên ngoài dốc sức làm việc, không có nhiều thời gian chăm sóc chúng, nên để chúng ở lại trên đảo nhỏ này cho ông bà nội chăm sóc. Ngược lại, lại có một số người từ bên ngoài đến đây thuê cửa hàng mặt tiền để buôn bán, hơn nữa còn có khách du lịch thường xuyên lui tới, nên làm cho dòng người nơi này rất phức tạp.
Điều này cũng là cơ hội cho một số phần tử phạm tội, nhất là một số… tay buôn ma túy.
Khi Kỷ Duệ tỉnh lại, phát hiện tay chân mình đều bị trói gô nhốt trong một gian phòng nhỏ, nhìn xuyên qua cái cửa sổ nhỏ có thể thấy sắc trời bên ngoài đã tối đen.
Kỷ Tiểu Hàn chắc đang lo lắng muốn chết, cậu nghĩ như vậy.
“Tiểu Duệ.”
“Đại Vĩ, cậu có sao không.” Cậu nhìn cậu bé to xác cũng đang bị trói thành bánh chưng giống mình, giọng có chút lo lắng: “Bọn chúng có đánh cậu không?” Chết tiệt, cái ót của cậu nhất định đã bị đập thành trái cam rồi.
“Mình không sao, Tiểu Duệ… thật xin lỗi.” Đại Vĩ cúi đầu, tuy rằng cậu có hơi khờ một tí, nhưng cũng không phải là kẻ ngu ngốc. Cậu biết nếu mình không kêu Kỷ Duệ cùng đến đó thì Kỷ Duệ cũng sẽ không bị bắt.
Kỷ Duệ nhích đến bên cạnh Đại Vĩ: “Cái gì mà xin lỗi chứ.” Nếu thật phải xin lỗi… cũng chính vì cậu mà liên lụy đến cậu ta. Cái tên bất ngờ chui