Tác giả: Quỷ Miêu Tử
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341609
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1609 lượt.
hỏ Kỷ, họ Hạ này bằng gì mà tự tại như vậy.
« Mẹ, con đi làm bài tập. »
Trái tim nhỏ bé của Kỷ Hàn run lên, nhìn thân ảnh nhỏ chạy lên lầu, máu huyết trong người không ngừng đảo ngược: Thằng nhóc chết tiệt! Vạn Tuế gia này lại muốn làm gì !
Biết con không ai bằng mẹ ! Cô còn có thể không hiểu nó sao? Giáo viên trong trường sớm đều bị bộ dáng vô hại thu mua, bài tập loại chuyện 800 năm trước sớm cách biệt với Kỷ Duệ nó rồi.
“Tôi… Tôi lên lầu một chút!”
“Chúng ta nói chuyện!”
Người đàn ông buông tờ báo, đôi chân đẹp của đức ngài vốn bắt chéo, vừa vặn chặn đường đi của cô.
*****
Tình địch?
Kỷ Hàn nhìn đôi chân dài canh ngang trước mặt mình kia, thuận miệng nói câu : « Chúng ta có cái gì cần nói ? »
Hạ Vũ mím môi, thật sự không thích giọng nói này của cô, cứ y như giữa bọn họ đã sớm không có quan hệ gì : « Người đàn ông chết kia… »
« Khụ ——» Kỷ Hàn chột dạ chuyển tầm mắt sang một bên : « Cảnh quan Hạ hỏi anh ta làm? »
Thằng nhóc kia, nhóm lửa cho cháy rồi bỏ chạy, không quan tâm hậu quả sẽ ra sao.
“Chết như thế nào.”
« … » Không chết, không phải rõ ràng đang đứng trước mặt cô đấy thôi. Trong lòng Kỷ Hàn âm thầm trả lời, nhưng vẻ mặt bên ngoài lại là cảnh tượng khác : « Hỏi chuyện này để làm gì, chuyện cũng đã qua… » Nói xong, chuyển mặt sang bên kia, làm ra vẻ như không muốn nhắc đến nhiều Trên thực tế, cô chính là chột dạ không thể nhìn thẳng Hạ Vũ, sợ không cẩn thận có sơ sót sẽ để lộ chân tướng.
Chính mình dâng hương cho mình, có lẽ Hạ Vũ anh phỏng chừng là người đầu tiên. Được rồi, cô thừa nhận, tuy rằng hành động này lần này của Duệ ca làm cho tim cô đập liên tục, nhưng không thể phủ nhận này quả thật làm cô vui vẻ.
“Anh ta… Rất giống tôi.” Ngay cả thằng nhóc quỷ kia cũng nhìn ra, anh làm sao có thể không thấy rõ. Sao cô lại muốn tìm một người đàn ông giống anh ta như vậy…
Một lời nói dối nói ra, sẽ dùng càng nhiều lời nói dối khác để che dấu. Nếu đảo ngược là trước kia, mặt cô sẽ hồng tim cô sẽ loạn nhịp còn lắp bắp, nhưng bây giờ… Hạ bút thành văn.
“Anh muốn nói cái gì?” Kỷ Hàn giật giật khóe miệng: : “Hay là anh sợ tôi đối với anh còn dư tình chưa dứt? Làm ơn đi, Hạ Vũ. Chúng ta đều đã sớm qua cái loại độ tuổi tin tưởng mù quáng vào tình yêu rồi.” Kỷ Hàn ngẩng đầu, nhìn anh, người đàn ông này từng làm cho cô yêu đến mức mất đi chính mình…
Yêu anh, làm cho cô trở nên rất thấp rất thấp, thấp đến vùi chính mình vào bụi bặm, tự cho là có thể nở ra hoa tươi, kết quả thiếu chút nữa khiến mình nghẹn chết cả đời. May mắn, may mắn cô vẫn vươn tới, nhưng lại hiểu được một đạo lý: Kỷ Hàn cô mạng lớn, hoàn toàn không phải là một bông hoa yếu ớt cần chăm sóc, mà còn là một cây xương rồng.
“Đừng ngây ngô nữa, chúng ta đều đã trưởng thành.” Cây xương rồng họ Kỷ hay đâm người, không thể cầm trêu chọc lại càng không: “Bây giờ tôi sống rất tốt, rất vừa lòng.”
Hạ Vũ trầm mặt nhìn cô, Kỷ Hàn tiếp tục nói: “Năm đó tôi yêu anh, rất yêu! Tôi cũng không hối hận qua, khi đó tôi từng nghĩ rằng, đời này tôi cũng chỉ yêu một người đàn ông như anh, sau này tôi mới phát hiện, thì ra đó chẳng qua chỉ là ý nghĩ ngây thơ của trẻ con. Xã hội bây giờ, mỗi năm mỗi phát triển, những gì đã qua nên vứt bỏ bằng không sẽ quá chiếm vị trí. Bây giờ, tôi đã có thứ đáng giá hơn để yêu.”
Có lẽ là muốn chứng minh cái gì, Kỷ Hàn một hơi, nói rất nhiêu, nhưng đến tột cùng muốn chứng minh cái gì, chính cô nhất thời cũng nói không rõ.
“Anh có thể chăm sóc em.” Hạ Vũ bật thốt lên một câu.
Kỷ Hàn nhíu mày: “Sao thế? Anh thương hại à?” Kỷ Hàn cười, nói: “Thôi đi, Hạ Vũ à, cho đến bây giờ anh cũng đâu phải loại người có trái tim giàu tính đồng cảm gì.” Bởi vì loại tình cảm dịu dàng đó, anh ta chỉ dành cho một người: “Hơn nữa anh định chăm sóc như thế nào? Bao nuôi tôi sao? Làm ơn đi, tiền tôi tự có, muốn đàn ông tôi cũng có thể tự mình đi tìm…”
“Không cho phép!”
Không cho phép? Anh dựa vào cái gì không cho phép! Kỷ Hàn trừng mắt với anh.
“Đàn bà con gái phải chú ý danh tiết.” Hạ tiên sinh chống chế một cách rất chính trực.
Nghe đi, nghe đi, lý do thật hay. Kỷ Hàn không khách khí trực tiếp bật cười ngay trước mặt.
« Danh tiết là cái gì ? Có thể ăn sao ? » Đáng tiếc đã đụng phải nữ lưu manh không biết tiết chế rồi : « Thôi đi, Hạ Vũ à! Giữa thời đại nam nữ hoan ái này, muốn lên giường còn dễ hơn đi hẹn hò, anh còn giả vờ ngây thơ cái gì. » Quan sát khuôn mặt quan tài vạn năm không thay đổi kia, Kỷ Hàn đột nhiên tắt tiếng, người khác có lẽ không có khả năng, nhưng Hạ Vũ… Cô biết, anh thật sự là loại người « ngây thơ » đó! Yêu một người, cũng chỉ yêu một người, theo một người đến cuối cùng, từ tâm đến thân.
Năm đó xảy ra chuyện như vậy, đối với anh ta mà nói, tuyệt đối mà một loại phản bội tình cảm, hoặc là nói… Không tôn trọng! Cho nên anh mới có thể tức giận như vậy, Kỷ Hàn nghĩ. Bị người đàn ông như vậy yêu, là một loại may mắn, mà cô yêu người đàn ông như vậy, nhất định là một bất hạnh.
« Tiểu Tĩnh cô ấy… Có khỏe không. » Cô dời đề tài. Năm đó khi xảy ra chuy