Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Tác giả: Quỷ Miêu Tử

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341604

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1604 lượt.

ện như vậy, làm cho trong lòng cô vẫn luôn cảm thấy thẹn với cô ấy, Tiểu Tĩnh vẫn cho rằng cô là người bạn tốt nhất, mà chính cô tựa như một kẻ trộm, định ăn cắp tình yêu không thành, cuối cùng phải bỏ của chạy lấy người, ngay cả lời từ biệt cũng không dám để lại.
“Cô ấy tốt lắm, đã kết hôn .”
«A… » Kết hôn, vậy là tốt rồi, Kỷ Hàn gật gật đầu, tính tiễn khách : « Không có chuyện gì nữa, anh cũng trở về sớm một chút ở bên cạnh cô ấy. »
“Không phải anh!”
« Gì ? » Người này sao đã nhiều năm như vậy, vẫn bộ dáng cứng nhắc, luôn nói ngắn gọn như vậy, nhiều thêm vài lời thì sẽ chết sao ?
« Người kết hôn với Tiểu Tĩnh, không phải anh.”
« Ừ ừ… Hả ? Anh nói cái gì ? »
« Anh không kết hôn với Tiểu Tĩnh ! » Như vậy còn nghe không hiểu sao ?
Biết là đã hiểu, nhưng : « Vì sao ? » Vì sao không kết hôn ? Vậy Tiểu Tĩnh kết hôn với ai ? Anh làm sao có thể để Tiểu Tĩnh kết hôn với người đàn ông khác !
« Cô ấy thích. » Hạ Vũ bình tĩnh thuật lại, vẫn ngắn gọn trước sau như một.
Cũng đúng. Chỉ cần cô ấy thích, anh sẽ làm. Nhưng… cô không nghĩ đến, anh thế nhưng lại làm được đến mức này, rõ ràng thích cô ấy như vậy, lại có thể chắp tay tặng cô ấy cho người khác.
Người đàn ông này quá ngốc rồi.
Kỷ Hàn có chút tức giận ! Nhưng cô có lập trường gì mà tức giận chứ, đây là quyết định của chính anh ta!
Lúc không khí trở nên có chút nặng nề, chuông cửa đột nhiên vang lên.
Kỷ Hạn nhìn đồng hồ, đã hơn bảy giờ, lúc này còn ai đến nữa?
Đứng dậy đi mở cửa, cửa vừa mở ra, người đến tràn đầy hưng phấn, bắt đầu ồn ào:
« Bảo bối Tiểu Hàn Hàn, người ta nhớ em muốn chết ! »
« Rác rưởi ! » Kỷ Hàn trừng mắt đàn ông trang điểm đẹp như khổng tước trước mắt, ngoài Thi Thanh Trạch thì còn có thể là ai.
« Tiểu Hàn Hàn, mấy ngày không gặp, em vẫn cuồng dã như vậy! » Thi Thanh Trạch vừa bước vào, đầu tiên cho cô một cái ôm, cánh tay vừa mới vòng trên thắt lưng của cô, còn chưa kịp ôm, đã cảm thấy như có 2 luồng ánh mắt nóng bỏng như lửa từ phía sau phóng đến !
Chậc chậc ! Là cái ‘thứ’ mà Duệ ca nói rồi! Thi Thanh Trạch hừ hừ trong lòng, không thèm quan tâm đến đối phương, tiếp tục làm theo ý mình đem móng vuốt bò lên chiếc eo thon nhỏ của Kỷ Hàn, định dùng một vòng tay thắm thiết ôm trọn vào lòng! Nếu đối phương thức thời một chút, nhìn thấy cảnh này, nên biết khó mà lui, đừng mơ mộng đến Tiểu Hàn Hàn nhà anh ta nữa !
Bây giờ, tên kia chắc cũng nên đứng lên, sau đó nói : « Đã làm phiền rồi, tôi đi trước ! » Thi Thanh Trạch nghĩ !
Khóe mắt anh ta bắt được một bóng đen, đối phương đúng là từ sofa đứng lên, sau đó… Anh ta nghe được một thanh âm làm cho anh ta từng gặp ác mộng liên tục :
« Thi Thanh Trạch, bỏ móng chó của cậu ra khỏi người cô ấy! »
Nhiều năm về sau, Thi Thanh Trạch nhớ lại ngày hôm nay, đều vô cùng hối hận, hối hận vì sao mình lại không bớt ra ra một giây để nhìn xem đối thủ là ai.






Lý do đủ tác động mạnh đến tinh thần
Thi công tử có một ác mộng, gọi là Hạ Vũ.
Năm đó, Thi công tử mới tốt nghiệp học viên quân sự hạng nhất trước khi tiến vào hội đồng bảo an, từng có một thời kỳ huấn luyện, không khéo, người phụ trách huấn luyện chính là Hạ Vũ.
Khi đó Thi công tử còn trẻ hết sức lông bông, khi đó Thi Thanh Trạch không hề biết sợ là gì. Khi đó Thi thiếu hiệp có gan khiêu chiến quyền uy, và quyền uy kia có tên là Hạ Vũ.
Cuộc sống của Thi Thanh Trạch đã từng rất thuận, luôn muốn gió được gió muốn mưa được mưa, thành tích xinh đẹp của anh ta cũng đủ để người ta nhìn anh ta với cặp mắt tràn đầy ngưỡng mộ, cho nên anh ta cuồng, anh ta ngạo mạn, ở ngày huấn luyện đầu tiên, anh ta thấy huấn luyện viên của mình, là cái người gần bằng tuổi mình, mặt đầy vẻ nghiêm túc như xác chết—— Sau này, anh ta mới biết được, đó không phải là giả bộ, là trời sinh —— Thi công tử nhìn không vừa mắt, nên trong ngày huấn luyện quân sự đầu tiên, cùng anh dũng ở trước mặt mọi người thách đấu Hạ Vũ quyền uy, muốn xem thử tên trưởng quan họ Hạ kia đến tột cùng là người nào, có năng lực gì.
« Vâng, tôi đi ngay. » Anh ta có thể hiểu được ý nghĩa của câu nói kia, Thi Thanh Trạch nói xong, xoay người rời đi. Nơi đây không nên ở lâu, hôm nay ra khỏi nhà quên xem hoàng lịch.
« Thanh Trạch, anh chạy đi đâu thế. » Tay Kỷ Hàn duỗi ra, túm anh ta trở lại, không tiếng động dùng ánh mắt truyền đến tin tức : Giúp đỡ chút đi!
Mẹ kiếp, bà cô à, bà cô tha cho tôi đi. Thi Thanh Trạch định gở tay cô ra, cô lại túm cực chặt, cuối cùng dùng hết cả người bám lấy, không cho anh ta cử động.
« Không giúp tôi, cá chết lưới rách, anh cũng không có được ngày lành. » Kỷ Hàn hung trợn uy hiếp : « Duệ ca kêu anh đến đúng không, tự anh nhìn mà làm. »
Thi Thanh Trạch vốn đang cố gắng định thoát khỏi dây dưa của cô, nghe được nửa câu đầu của cô, lực giãy dụa giảm đi một nửa, lại nghe được nửa câu sau của cô, không giãy dụa nữa.
Kỷ Hàn thấy anh ta đã buông tha chống cự, túm anh ta trở lại : « Vừa mới đến, mông cũng còn chưa có dính sofa


XtGem Forum catalog