Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341571
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1571 lượt.
nhất này, quên Mạc Lặc Nghị Phàm, còn có tiểu Thư Tình đáng yêu, Diệp Giai đáng thương! Mà Morgan tiên sinh lại có tài năng này, bởi vì trước kia ông ấy cũng đã từng làm những chuyện này!
“Thân ái, con gặp phải chuyện gì thương tâm sao?” Morgan tiên sinh thân thiết đánh giá nàng hỏi, không nói nàng đã từng san bớt trí nhớ một lần, cho dù chưa từng làm, không là vạn thời điểm bất đắc dĩ, ông cũng không thể tùy ý giúp nàng ra tay!
“Đúng vậy, con muốn quên.” Lâm Duyệt gật đầu nói.
“Là vì Mạc Lặc Nghị Phàm — Cameron đi?” Morgan tiên sinh cười cười nói, cho dù không hỏi, hắn ông cũng biết nhất định là bởi vì nam nhân kia. Ở Sơn Khẩu Tổ thời điểm nhìn thấy Mạc Lặc Nghị Phàm nhận nhầm Diệp Giai là Lâm Duyệt, ông đã nghĩ đến.
Không thể tưởng được bọn họ có duyên như vậy, cư nhiên lại một lần nữa gặp gỡ, ông cảm thấy thực bất đắc dĩ, hai năm trước tất thảy những chuyện ông đã làm, xem như uổng phí công phu. Vì muốn Lâm Duyệt quên mất Mạc Lặc Nghị Phàm, ông không tiếc mạo hiểm lấy đi của nàng hai năm trí nhớ.
“Ba không phải nói bản thân bị người ta nhốt sao? Vì sao lại biết chuyện của con?” Lâm Duyệt khó hiểu theo dõi ông nói.
“Nga….” Morgan tiên sinh cười cười, nói: “Cameron tiên sinh là người nổi tiếng trong thương giới, hành tung của hắn ta nhất định không thể thoát khỏi con mắt của người ta, ta cũng là từ trên báo mà biết được.”
Ông may mắn là Lâm Duyệt đã nghĩ thông suốt, muốn quên đi nam nhân nguy hiểm kia! Morgan tiên sinh uống một ngụm trà, tiếp tục nói: “Không có chuyện gì là thời gian không xóa nhòa được, chỉ cần con có quyết tâm, rõ chưa?”
“Nếu con quyết tâm được đã không đến tìm ba ba” Lâm Duyệt cả giận qua mặt sang một bên, nhỏ giọng nói thầm .
Tuy rằng thanh âm rất nhỏ, Morgan tiên sinh vẫn là nghe thấy, xin lỗi mở miệng nói: “Bảo bối, không thể giúp con ta thực có lỗi.”
Lâm Duyệt nhìn bộ dáng nghiêm trang của ông, cười một tiếng từ ghế trên đứng lên, cười nói: “Ba ba, con đùa với ba ba thôi, tuy rằng con rất thống khổ, nhưng là con còn muốn sống.” Vô duyên vô cớ bị người ta dùng dao mổ một cái, nàng cũng không phải ngốc tử! Ba ba của nàng vừa mới nói rất đúng, không có chuyện gì là thời gian không gạt bỏ được.
Cho dù quá trình thực khó khăn, nàng vẫn là có thể quên, tin tưởng bản thân nhất định có thể thành công, lại trở thành đứa trẻ hoạt bát trời sinh trước kia, người gặp người thích, hoa gặp hoa nở Lâm Duyệt!
“Nhưng là người ta rất nhớ mẹ nha.” Tiểu Thư Tình đô đô cái miệng nhỏ nhắn, không thuận theo lay lay cánh tay Mạc Lặc Nghị Phàm. Mỗi ngày đều nói rất nhanh sẽ trở về, nhung mà thật lâu nó không có nhìn thấy mẹ!
“Ba ba cũng nhớ mẹ” Mạc Lặc Nghị Phàm xoa đầu nó thấp giọng nói, hắn là thật sự nhớ nàng, rát nhớ rất nhớ! Chưa từng có bao giờ nhớ một nữ nhân như vậy, Lâm Duyệt! Nàng vốn sinh ra để tra tấn hắn sao?
Tiểu Thư Tình nhìn thấy hắn cũng thương tâm như bản thân nó, rúc vào trong lòng hắn không nói gì, vừa khéo phía sau một vị nam tử đi đến, cung kính cúi đầu nói: “Thiếu gia, đã tìm được nơi ở của Morgan tiên sinh , Morgan tiên sinh đã về đến nhà của ông ấy.”
“Ở địa nơi nào?” Mạc Lặc Nghị Phàm khiếp sợ, con ngươi sắc bén gắt gao theo dõi hắn.
“Ở London, tên là Mạn Ni Nghiêm trang viên.” Nói xong cầm tư liệu điều tra trong tay đưa đến cho Mạc Lặc Nghị Phàm, bởi vì Morgan tiên sinh vẫn không có công bố trang viên này công bố cho người ngoài biết, bởi vậy cơ hồ không có người biết chỗ ở của ông ấy.
“Thiếu phu nhân có trở về sao?” Mạc Lặc Nghị Phàm hỏi, trong lòng rất là căng thẳng, nhưng mặt ngoài vẫn tỏ vẻ bình tĩnh như cũ.
Nam tử nghĩ nghĩ, nói: “Theo bên kia người ta nói sáng sớm hôm nay thấy có một cô gái trẻ từ đó đi ra, bất quá không biết có phải thiếu phu nhân hay không, cô agí kia là lái xe đi, nên không thấy rõ mặt .”
“Được rồi, đi xuống đi.” Mạc Lặc Nghị Phàm nói, nam tử gật đầu một cái, xoay người đi ra ngoài. Mạc Lặc Nghị Phàm nhìn thoáng qua địa chỉ trong tư liệu ôm tiểu Thư Tình đứng lên, sau đó cầm điện thoại trên bàn, phân phó trợ lý của mình chuẩn bị vé máy bay sớm nhất đi London
Mặc kệ cô gái kia có phải Lâm Duyệt hay không, hắn đều cảm thấy bản thân phải đi Mạn Ni Nghiêm trang viên một chuyến, cho dù chỉ có một hy vọng, hắn cũng là sẽ không buông tay.
“Ba ba, chúng ta lại phải bay sao?” Trước kia tiểu Thư Tình vừa nghe đến có thể đi chơi nó sẽ vô cùng hứng thú, lần này lại một chút cũng không vui vẻ gì, hiện tại nó muốn ẹm nhanh chóng về chơi với nó,
Mạc Lặc Nghị Phàm vỗ về sợi tóc của nó, khẽ cười nói: “Đúng vậy, ba ba mang con đi gặp mẹ.”
“Thật sao?!” Tiểu Thư Tình hưng phấn mà hét lên một tiếng, ở trong lòng Mạc Lặc Nghị Phàm hoa chân múa tay vui sướng kêu lên: “Ba ba, ba nói là thật sao? Gạt con là con chó nhỏ nga! Con không để ý tới con chó nhỏ!”
“Đúng, không lừa con.” Mạc Lặc Nghị Phàm sủng nịnh trấn an nói.
Sau vài ngày yên tĩnh, Diệp Giai bất đắc dĩ dựa vào lan can sân thượng, nhìn rào dây thép gai kia mà ngẩn người. Bình tĩnh