Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341594
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1594 lượt.
rất mau bị chính mình áp chế đi, mặt không chút thay đổi nói: “Còn không đăng ký, máy bay sẽ bay mất!”
Diệp Giai đi theo phía sau hắn, rơi lệ hỏi: “Nghị ca ca, anh nói Long Hạo Hiên anh ấy sẽ chết sao? Sẽ không chết đúng hay không?”
Mạc Lặc Nghị Phàm cũng không quay đầu lại nói: “Có thể chết hay không cô hẳn là rõ ràng hớn tôi, cô mới chân chính nhìn thấy anh ta bị thương” Hắn căn bản không quan tâm Long Hạo Hiên có chết hay không, bởi vì hắn cho tới bây giờ cũng không thích xem vào chuyện của người khác.
“Anh ấy chảy rất nhiều máu.” Diệp Giai vẫn như cũ lẩm bẩm, đúng vậy, cô mới là người nhìn hắn trúng đạn bị thương, nhìn hắn ngã xuống trước mặt, hình ảnh tàn nhẫn như vậy, vì sao để cho cô chứng kiến chứ! Vì sao muốn ơ rthời điểm cô vừa gặp lại hắn, lại đã bị dùng cách này để ép phải tách ra? Chẳng lẽ đây là số mệnh của cô sao ?
Vừa xuống máy bay, Mạc Lặc Nghị Phàm liền đem tiểu Thư Tình đua về Bạn Sơn biệt thự, lái xe điên cuồng tựa như bọn thanh niên điên cuồng mà tìm kiếm ở xung quanh, tuy rằng hạ nhân đã quả quyết rằng Lâm Duyệt không có quay về đi làm ở Viễn Vọng nữa, nhưng hắn vẫn không cam lòng mà đi tìm một lượt
Tiểu thư trước bàn lễ tân khi nhìn thấy Mạc Lặc Nghị Phàm, cả kinh há to miệng, Tiểu Thiên tưởng mình hoa mắt hô lên vài tiếng: “Cameron tiên sinh?” Hắn không có mắt hoa đi? Cư nhiên ở trong này nhìn thấy hắn?
Mạc Lặc Nghị Phàm bình tĩnh nói với cô : ”Tôi tìm Lưu Tuyết.”
“A… Tìm cô ấy làm gì?” tiểu thư lễ tân kinh nghi hỏi, cái nữ sinh mập mạp ngốc nghếch hơn nữa một chút cũng không xinh đẹp kia sao? Nhận thấy được trên mặt Mạc Lặc Nghị Phàm xuất hiện một tia không vui, vội thu hồi ghen tỵ của bản thân, lễ phép mở miệng: “Xin chờ một chút, tôi lập tức giúp ngài tìm cô ta xuống đây.”
Toàn bộ nhân viên của Viễn Vọng, vừa nghe đến Cameron tiên sinh muốn tìm Lưu Tuyết, toàn trường ồ lên, giống đang xem quái vật mà nhìn Lưu Tuyết, Vương Ức Linh ngạc nhiên nói: “Cameron tiên sinh gần nhất không lộ diện, không phải là bị bệnh chứ? Cư nhiên tìm tới Lưu Tuyết nhà chúng ta?”
“Uy, xin mời đem những lời hâm mộ thu lại, chua quá!” Lưu Tuyết cười hì hì nói hưng phấn mà hướng thang máy đi đến. Trong lòng cũng là vừa sợ vừa nghi hoặc, Mạc Lặc Nghị Phàm tìm đến cô? Sẽ là chuyện gì chứ? Không phải là….
Không đợi cho cô tưởng tượng xong tình khúc lãng mạn, thang máy liền ‘Đinh’ một tiếng, tới lầu một. Mới vừa đi ra khỏi thang máy, cánh tay liền bị Mạc Lặc Nghị Phàm nắm lấy, hướng góc xó kéo đi.
Mạc Lặc Nghị Phàm buông tay cô ra, gắt gao nhìn gần cô, hỏi: “Lâm Duyệt ở đâu?”
Lưu Tuyết còn đang si mê mơ tưởng khi được hắn nắm tay, lấy tay nhẹ nhàng mà vuốt cánh tay bị hắn cầm qua, nghĩ rằng nếu có thể, cả đời này cô cũng không tắm rửa.
“Lâm Duyệt ở nơi nào?” Mạc Lặc Nghị Phàm dương cao âm lượng, không kiên nhẫn nhắc lại một câu, nữ nhân ngu ngốc đáng chết này! Quả nhiên là kẻ hóa sắc, cùng Lâm Duyệt giống y như đúc!
“Lâm Duyệt?” Lưu Tuyết nghi hoặc đánh giá hắn, trong lòng biết vậy nên một mảnh mất mát, nguyên lai là tìm Lâm Duyệt, mệt khiến cô vui vẻ như vậy. Nhìn đến biểu tình lạnh lùng của Mạc Lặc Nghị Phàm, không thể không nghiêm trang mở miệng nói: “Lâm Duyệt không theo anh đi Ý sao? Sao anh lại đến đây hỏi tôi?”
Sắc mặt Mạc Lặc Nghị Phàm tối sầm lại, thất vọng nói: “Chẳng lẽ mấy ngày nay cô đều không nhìn thấy cô ấy sao?”
“Cameron tiên sinh, tôi còn chưa từng đến Ý nha, ha ha.” Tuy rằng cô thật rất muốn đi một lần, nhưng là…, ai, nhận lấy vận mệnh đi, ngoan ngoãn đứng đúng vị trí tiểu oa nhi là tốt rồi..
“Lâm Duyệt không cùng đi Ý với tôi, mất tích.” Mạc Lặc Nghị Phàm nhìn ra được cô cũng không có nói dối, hắn nói cho cô, chính là hi vọng cô có thể giúp bản thân tìm kiếm Lâm Duyệt! Có lẽ cô sẽ tương đối biết được Lâm Duyệt ở nơi nào đó.
“Mất tích?” Lưu Tuyết kinh hô một tiếng, kinh ngạc nhìn chằm chằm vào Mạc Lặc Nghị Phàm. Lâm Duyệt không thấy? Vì sao một chút cô cũng không biết? Cái con nhỏ đáng chết kia, cư nhiên dám chơi trò mất tích với cô? Rất đáng giận!
Mạc Lặc Nghị Phàm không có chờ cô hoàn hồn khỏi kinh ngạc, liền xoay người vươn chân thon dài hướng cửa lớn đi đến, tiếp tục tìm kiếm. Chạy thoát hai năm, thật vất vả hắn mới tìm được nàng, cư nhiên hắn lại đánh mất nàng một lần nữa.
Ngồi ở trong đại sảnh sân bay, Lâm Duyệt ngơ ngác thời gian chờ đợi đăng ký, nàng cảm giác bản thân không thể tiếp tục ngây ngôc sở thành phố này nữa. Bởi vì nàng căn bản không có biện pháp quên người nam nhân mà nàng yêu sâu sắc kia, còn có tiểu Thư Tình đáng yêu. Rốt cục hết thảy xung quanh đều là bụ rậm, lại lưu lại cũng chỉ cảm thấy thương xót, khổ sở.
Cho dù vé máy bay nàng mua đi London – Anh là chuyến cuối cùng trong ngày nhưng mà thời gian đăng ký cuối cùng cũng đã đến, theo dòng người yên lặng đi đến của đăng ký. Lâm Duyệt nhịn không được quay đầu lại, lại nhìn thoáng qua bên cạnh đều là người Phương Đông đi qua.
Trở lại Anh quốc, liền không còn có cơ hội thấy được, dòng người như sóng triều, chỉ có nàng một người yên lặng quay đầu lại, còn lưu l