Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ Vị Thành Niên

Mẹ Vị Thành Niên

Tác giả: Thiên Cầm

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 1341587

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1587 lượt.

uyến. Là vì chỉ có nàng rời đi trong thương tâm sao ? Dòng người vội vàng ở bên người nàng đi qua, thời điểm đi ngược chiều khiến cho người ta có cảm giác cô độc.
Lâm Duyệt là người cuối cùng, nghe vài người phụ nữ bên cạnh líu ríu nói chuyện trời đất, nàng cảm thấy thật là phiền phức, hận không thể lập tức xoay người lao xuống. Nhưng là không có khả năng, cho dù có thể đi xuống, nàng cũng không có dũng khí nha.
Máy bay đúng giờ hạ cánh xuống sân bay, đi ra đại sảnh sân bay, nhìn dòng người tóc vàng mắt xanh, Lâm Duyệt cảm thấy thật là không được tự nhiên. Tuy rằng từ nhỏ có một nửa thời gian là sống ở Anh, nhưng trong lòng nàng, kỳ thực vẫn là thích Trung Quốc hơn.
Trở lại ngôi nhà đã hai năm khôngg có về. một vị tôi tớ mở ra cổng lớn, kinh hỉ đánh giá Lâm Duyệt, dùng tiếng Anh thuần khiết kinh hô: “Cytheria tiểu thư, là cô sao?”
“Đúng vậy, là ta, La Khắc tiên sinh.” Lâm Duyệt mỉm cười trả lời lão quản gia, gần ba năm, tòa nhà lớn này cơ hồ không có đổi, chảng qua là không có chủ nhân ở mà thôi.
“Tiểu thư xin theo tôi vào đi.” La Khắc cầm lấy hành lý của nàng, vui vẻ rạo rực hướng t đại sảnh mặt đi đến. Khi bước vào đại sảnh, Lâm Duyệt ngoài ý muốn nhìn thấy ba ba của nàng đang ngồi ở trên sô pha ngẩn người.
“Tiên sinh, bảo bối của ngài đã trở lại.” La Khắc vui sướng kêu một tiếng, Owen — Morgan mất tích hai năm chợt nẩng đầu, thời điểm nhìn đến Lâm Duyệt, khuôn mặt bị râu che đi một nửa nở nụ cười.
Vui vẻ kêu: “Bảo bối của ta, rốt cục con cũng xuất hiện, ta còn chuẩn bị đến Trung Quốc đi tìm con đó.” Khi nói chuyện, từ trên sô pha đứng lên, giơ hai chân hướng bne này đi đến,
Lâm Duyệt căm giận nhìn hắn, đem khuôn mặt nhỏ nhắn quay ngoắt sang bên cạnh, mất hứng nói: “Ba bỏ mặc con ở Trung Quốc, không phải vì muốn thoát khỏi con sao? Làm sao còn giả vui vẻ mà tươi cười khi thấy con?”






Hai năm trước ông ta đem bản thân nàng bỏ lại Trung Quốc sau đó cố ý mất tích, nàng thề sẽ không bao giờ quay trở về nữa, nếu hôm nay thật sự không phải là cùng đường, nàng cũng sẽ không thèm trở về nơi này!
Morgan tiên sinh sửng sốt, lập tức nở nụ cười: “Bảo bối, ta thật có lỗi, năm đó bởi vì xảy ra một chút chuyện nên bị người ta bắt giữ, mấy ngày hôm trước mới được người ta cứu trở về.” Nói đến kẻ đã cứu mình, trong mắt Morgan hiện lên một tia chột dạ, ông đã từng cố ý chia rẽ Lâm Duyệt cùng Mạc Lặc Nghị Phàm, hôm nay cũng là hắn cứu.
Ở Sơn Khẩu Tổ nhìn thấy bộ dáng khi trúng độc Diệp Giai, ông thực sợ hãi, sau lại nghe nói là đã nhầm người, rốt cuộc mới thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần không phải nữ nhi của ông là tốt rồi!
Lâm Duyệt sửng sốt một chút, đánh giá ông ta: “Ba ba bị người ta nhốt? Vì sao?” Hai năm nay ông ấy không ở ngôi nhà tại London này sao? Nàng vẫn tưởng rằng ông ấy hắn đem bản thân nàng ném về Trung Quốc, bởi vì ai nấy đều có thể thấy được, nàng không có khả năng là con gái ruột của Morgan tiên sinh. Morgan tiên sinh là người Anh, Morgan phu nhân là người Mĩ, lại cố tình có một cô con gái có khuôn mặt Phương đông!
Morgan tiên sinh bất đắc dĩ cười cười, lắc đầu nói: “Đều qua rồi, không nên đề cập tới nó, bảo bối, đi tắm rửa một cái, cùng ba ba cơm.” Ông không thể nói việc này cùng nàng, bởi vì ông không thể cho Lâm Duyệt biết, ông đã lấy mất hai năm trí nhớ của nàng.
“Giai Giai, em thật sự đã trở lại!” Diệp Tường Phi kích động vọt lại đây, một tay kéo cô ôm vào trong ngực, ôm lấy cô kích động mê man nói: “Giai Giai… Nguyên lai thật là em, thời điểm bác Chung gọi điện thoại nói cho anh biết, anh căn bản không dám tin!”
Diệp Giai nhẹ nhàng mà tựa vào trong lòng hắn, rơi lệ nói: “Tường Phi, em biết bản thân có rất có lỗi với anh, nhưng là em không có cách nào, em một chút cũng không nghĩ muốn sống loại cuộc sống này, em muốn thoát khỏi loại cuộc sống này.”
“Anh biết, trở về là tốt rồi… Trở về là tốt rồi….” Diệp Tường Phi run run nói, nhẹ nhàng mà đem cô đẩy dời đi ôm ấp, ôm lấy khuôn mặt tinh tế của cô, chỉ cần cô có thể trở về, hắn sẽ không cảm thấy có cái gì phải xin lỗi hết.
“Giai Giai, em đừng khóc, nếu em không thích loại cuộc sống này, vậy về sau đợi đến khi nào thân thể em tốt hơn một chút, anh sẽ để em đi ra ngoài nhiều hơn? Được không?” Diệp Tường Phi dùng ngón cái lau đi nước mắt trên mặt cô, ôn nhu nói.
Trải qua lần chạy trốn này, hắn thật sự sợ! Cũng minh bạch thì ra cô hận loại cuộc sống này như vậy. Cho tới nay, hắn đều tưởng rằng cô thực nhu thuận, thực nghe lời nhận lấy cuọc sống mà hắn an bài cho cô.
Diệp Giai khóc càng hung, khiến cho Diệp Tường Phi có chút trở tay không kịp, nghi hoặc đánh giá cô, nhẹ giọng kêu: “Giai Giai…, em vì sao cứ khóc mãi thế?”
Diệp Giai tránh ra ôm ấp của hắn, xoay người vọt vào trong phòng tắm, tựa vào cửa nhẹ nhàng mà ngồi ở trên sàn lạnh lẽo. Sờ soạng nước mắt trên mặt ngẩng đầu nhìn trần nhà, cố nén không cho nước mắt lại rơi ra.
Ngoài cửa, Diệp Tường Phi lo lắng đập cửa, thân thiết nói: “Giai Giai, em làm sao vậy? Có phải mấy ngày nay ở b