Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341653
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1653 lượt.
kia bắt đi công tác, nàng không thể không tìm một người khác.
“Không thành vấn đề nha, phu nhân tham gia hội tộc trưởng, làm chồng như anh tham gia là chuyện thường.” Mạc Lặc Nghị Phàm ngay cả một chút lo lắng đều không có, đáp ứng ngay lập tức.
“Anh đừng có nói với em là muốn lấy danh nghĩa lão công để tham gia hội tộc trưởng nha.” Lâm Duyệt giơ ngón trỏ dí dí vào mặt hắn nói.
“Anh vốn chính là lão công của em, không phải sao?” Mạc Lặc Nghị Phàm tà ác cười túm lấy ngón tay của nàng, đặt ở bên miệng hôn một cái.
Lâm Duyệt tức giận mắt trợn trắng, đẩy hắn một cái nói: “Anh đang muốn ở trường học của em phá thành một đống hỗn độn sao ? Em còn là học sinh trung học, mang chồng đi khai tộc trưởng hội? Có muốn mang theo cả tiểu Thư Tình nữa không? Chúng ta một nhà ba người đi nhé.”
“Nếu em vui, anh đương nhiên cũng không phản đối.” Mạc Lặc Nghị Phàm cười một tiếng, cười đến càng thêm tà ác, thật là ý kiến tốt nha, hắn ước gì nàng có thể đừng đi học nữa , cũng đừng đi làm, ngoan ngoãn đứng ở trong nhà làm thiếu phu nhân là được rồi.
“Em phản đối!” Lâm Duyệt kháng nghị.
“Không phải vậy em còn muốn thế nào?” Mạc Lặc Nghị Phàm khẽ động thân mình, dưới ngọn đèn hôn ám nhìn nàng.
Lâm Duyệt nghênh mắt nhìn hắn lớn tiếng nói: “Em muốn anh lấy thân phận là anh họ của Lâm Duyệt đi tham dự tộc trưởng hội, có đáp ứng hay không?”
Mạc Lặc Nghị Phàm ra vẻ không nguyện ý lắm cân nhắc một lúc, thật lâu sau mới miễn cưỡng gật đầu: “Ân, anh sẽ suy nghĩ nghiêm túc một chút, hôm nay quá muộn, chúng ta trước tiên đi ngủ.”
“Anh lại định giả bộ ngớ ngẩn để lừa em phải không, không muốn hứa cũng được, biết thân biết phận mà về phòng đi ngủ đi.” Tuy rằng nằm ở trong lòng hắn ngủ rất thoải mái, nhưng mà trong đầu nàng lại luôn tưởng tượng ra một đống ý nghĩ kỳ quái, dù sao người ôm bản thân mình chính là một siêu cấp soái ca nha.
‘‘Anh đây cũng chỉ có thể nguyện ý.” Vì có thể ôm mĩ nhân ngủ, Mạc Lặc Nghị Phàm đành phải để bản thân ủy khuất một lần, tộc trưởng hội! Anh họ? Hẳn là không khó đi? Hắn đi là được chứ gì ?
“Anh thật sự đáp ứng rồi?” Lâm Duyệt hưng phấn mà kêu lên, thật tốt quá, rốt cục tìm được người rồi! Nàng đang lo không tìm được người. Không thể tưởng tượng được nhanh như vậy đã tìm được, thật sự là xa tận chân trời gần ngay trước mắt nha.
“Đúng vậy, anh đáp ứng rồi.” Mạc Lặc Nghị Phàm nói xong, gắt gao đem nàng ôm vào trong lòng, một cái xoay người đặt nàng ở dưới thân, bắt đầu hôn từ cái miệng léo nhéo của nàng.
“Uy, trong hiệp nghị của chúng ta không bao gồm nội dung này!” Lâm Duyệt vung tứ chi giãy giụa, miệng oa oa gọi bậy.
Động tác của Mạc Lặc Nghị Phàm không ngừng lại, khẽ cười nói: “Mục phụ của hiệp nghị có, là bản thân em không phát hiện.” Vừa hôn đồng thời hai tay không ngừng du ngoạn trên thân thể mềm mại của nàng
“Chán ghét… Anh khi dễ người ta!” Trong màn đêm, tiếng la của Lâm Duyệt có vẻ bé nhỏ không đáng kể như vậy, tiêu tán ở trong bóng đêm.
Lâm Duyệt thế này mới nhớ tới chính sự, tựa như vừa bị tra tấn nói: ” Đứa nhỏ thối Thư Tình kia ầm ĩ hô muốn đi học giống bọn em, khuyên như thế nào cũng không nghe, đang ở trong phòng khóc nháo đâu.”
Mạc Lặc Nghị Phàm nghĩ nghĩ, nói: “Vậy để cho nó đi thôi, đi hai ngày nó sẽ cảm thấy trong nhà chơi vui hơn so với trường học, về sau cũng sẽ không thể náo loạn nữa.”
“Nhưng là nó mới hai tuổi…” Lâm Duyệt chịu không thể không trợn trắng mắt, đứa trẻ ở vườn trẻ ít nhất cũng 3 tuổi nha?
“Anh sẽ nói chuyện với cô giáo.” Mạc Lặc Nghị Phàm lại cười nói, nói xong đứng dậy, ôm lấy nàng đi ra khỏi thư phòng, hướng phòng ngủ của tiểu Thư Tình đi đến.
Sáng sớm Thứ Bảy, Lâm Duyệt liền rời giường sớm, đuổi theo Mạc Lặc Nghị Phàm đang định đi ra khỏi cửa ngăn hắn lại , hỏi: “Nghị ca ca, anh không quên hôm nay là ngày mấy đi?”
“Cái gì?” Mạc Lặc Nghị Phàm nghi hoặc nhìn nàng.
“Hôm nay là thứ Bảy, tộc trưởng hội.” Lâm Duyệt tức giận nhắc nhở nói, quả nhiên đã quên!
Mạc Lặc Nghị Phàm một bộ đột nhiên tỉnh táo lại, nhìn chằm chằm nàng: “Bảo bối, anh gọi 20 người đến đây, tùy em chọn được chứ?” Chỉ cần đừng bắt hắn đi khai cái gì hội tộc trưởng là tốt rồi, đời này hắn đều chưa có khai quá cái gì là tộc trưởng hội đâu.
“Nghị ca ca, anh làm sao có thể nói chuyện không giữ lời!” Lâm Duyệt quýnh lên, hổn hển kêu lên.
Mạc Lặc Nghị Phàm nhìn thấy bộ dáng khẩn trương của nàng, khẽ cười, vỗ về tóc của nàng nói: “Bảo bối, đừng khẩn trương, anh đi là được.” Nói xong quay sang trợ lý bên người phân phó vài câu, đem bọn họ đuổi đi.
“Em chỉ biết Nghị ca ca không phải là kẻ nói mà không giữ lời thôi.” Lâm Duyệt hưng phấn mà hô to một tiếng, cuối cùng cũng yên tâm.
Trên xe thương vụ xa hoa, Lâm Duyệt nghĩ nghĩ, cười hớ hớ nhìn Mạc Lặc Nghị Phàm nói: “Nghị ca ca, cô giáo Y nhà chúng em có một chút biến thái, mặc kệ bà ta nói cái gì, anh cũng không cần phải tức giận nha.”
“Nga? Bà ta sẽ nói cái gì mà khiến anh phát hỏa chứ?” Mạc Lặc Nghị Phàm nhíu mày hỏi.