Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341654
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1654 lượt.
uyền đến thanh âm dè dặt cẩn trọng của Lâm Duyệt: “Nghị ca ca, nếu anh thật sự nghe không được thì có thể tìm cơ hội chuồn đi nha, hắc hắc.”
“Em hiện tại ở đâu?” Mạc Lặc Nghị Phàm lạnh giọng hỏi, hắn còn cần nàng dạy sao? Lại ngốc mà ngồi đấy nữa, thể diện của hắn đều mất hết, bị người ta vây quanh phê bình thì dễ chịu chắc!
“Nga, em hiện tại đang trên đường chạy tới nhà trẻ, con gái đáng yêu tốt đẹp của anh dường như đã được hưởng thụ giáo dục tốt đẹp của em, không thế nào tuân thủ kỷ luật, vừa đánh nhau với bạn học khóc đòi về nhà đâu.” Lâm Duyệt hì hì cười nói, một chút cũng không cảm thấy đỏ mặt.
Mạc Lặc Nghị Phàm vừa nghe thấy thế liền phân phó lái xe phía trước nói: “Quay đầu đến nhà trẻ.”
Xe nhanh quay ngược trở lại, đi sang một con đường khác.
Lâm Duyệt vừa xuống xe, liền hướng nhà trẻ bên trong phóng đi vào, xa xa chợt nghe đến tiếng khóc của đứa nhỏ, trong đó có một tiếng là của tiểu bảo bối nhà nàng.
“Bảo bối, ai đánh con, nói cho mẹ biết, mẹ thay con đánh lại hắn.” Lâm Duyệt ôm lấy tiểu Thư Tình đang oa oa khóc không ngừng, nhỏ giọng trấn an nói, sau đó ngẩng đầu đánh giá một cô giáo trẻ tuổi đang đứng ngây ngẩn, còn có bên cạnh cô ta là một vị thiếu phụ xinh đẹp.
“Là nó đánh con… Đau quá…” Tiểu Thư Tình vươn cánh tay xưng rất đau ra, giơ đến trước mặt Lâm Duyệt, tay kia thì chỉ vào một đứa nhỏ nam đang ở trong lòng thiếu phụ kia khóc lớn.
Lâm Duyệt tìm nửa ngày cũng không có tìm thấy một chút dấu vết bị đánh nào trên cánh tay tuyết trắng của tiểu Thư Tình, nhưng là nhìn nó khóc thảm như vậy, đành phải làm bộ mà hướng về phía cậu nhóc kia, giả bộ tức giận mắng: “Tiểu bằng hữu, cháu làm sao có thể đánh người chứ? Còn có chị…” Chuyển hướng thiếu phụ: “Chị quản giáo tiểu hài tử nhà chị như thế nào vậy ?”
“Uy! Ai nói là Thiên Kỳ nhà tôi đánh người chứ? Rõ ràng là do bảo bối nhà cô động thủ trước!” Vẫn trầm mặc Lâm Tử Hàn không đồng ý hét lên: “Là chính cô không biết dạy giỗ còn nói gì?”
“Thư Tình nhà tôi nhỏ như vậy, làm sao có thể đánh người chứ!” Lâm Duyệt gặp thái độ không tốt của đối phương, bắt đầu tích cực hưởng ứng.
“Thiên Kỳ nhà tôi cho tới bây giờ cũng chưa từng đánh người, không phải là người khác động thủ trước, nó nhất định sẽ không động thủ!” thanh âm của Lâm Tử Hàn cũng không nhỏ. Trong khoảng thời gian ngắn, hai vị thiếu phụ đều tự ôm bảo bối của mình , cãi nhau túi bụi.,
Cô giáo sợ hãi, nguyên bản tưởng rằng mời phụ huynh đến thì có thể giải quyết tốt một chút, không nghĩ tới, phụ huynh cũng thực là giang hồ, hơn nữa ai cũng không nhường ai.
Như thế lo lắng đánh gãy lời của hai người đang cãi nhau túi bụi kia, lớn tiếng nói: “Tiêu phu nhân, Vương phu nhân, các người cũng không thể ngừng một chút được sao? Nghe tôi kể đầu đuôi sự tình đã.”
“Hừ!” Hai vị nữ tử hừ lạnh một tiếng, xoay mặt không thèm nhìn nhau, tay càng không ngừng trấn an đứa nhỏ không ngừng khóc nháo trong lòng, trông không khác gì hai tiểu hài tử đang khóc nháo kia.
Lâm Tử Hàn tức giận ngút trời, căm giận chuyển hướng tiểu Thư Tình đang chạy tới, há mồm liền kháng nghị nói: “Uy! Anh còn không quản vợ của mình đi?! Anh… Nghị ca ca…? Anh là Lãnh Nghị?” Lâm Tử Hàn kinh hỉ kêu la hướng lòng Mạc Lặc Nghị Phàm bay tới, hai tay vòng qua cổ hắn gắt gao ôm lấy hắn, cho hắn một cái ôm ấp nhiệt tình.
Lúc này lại đổi thành sắc mặt Tiêu Ký Phàm nháy mắt âm trầm xuống, một bên tiểu Thư Tuyết ai thán lắc đầu, giữ chặt tay Tiêu Ký Phàm trấn an nói: “Ai… Ba ba, mẹ còn trẻ, tha thứ mẹ một lần đi.”
Lâm Duyệt thấy chiêu câu dẫn lão công người khác của chị ta so với chính mình cao minh gấp một trăm lần, hổn hển hướng nàng kêu lên: “Chị buông Nghị ca ca của tôi ra! Không được ôm anh ấy!” Chị ta cư nhiên gọi hắn Nghị ca ca? Còn ôm hắn? Bọn họ không chỉ là có quen biết, vẫn là quen biết thâm tình sao ?
“Tôi cứ ôm, muốn ôm, Lãnh Nghị ca ca, em thật lâu không có nhìn thấy anh…” Lâm Tử Hàn kích động ở trong lòng Mạc Lặc Nghị Phàm mồm miệng không rõ nói.
Lâm Duyệt tức giận đến sắp hộc máu, lại chỉ có thể bất đắc dĩ mà lo lắng suông. Mạc Lặc Nghị Phàm giơ tay, đem Lâm Tử Hàn từ trong lòng mình đẩy ra, bình tĩnh nói: “Lâm tiểu thư, tôi nói rất nhiều lần rồi, tôi gọi là Vương Nghị.”
“Em mới mặc kệ anh tên là cái gì Nghị đi, chúng ta thật lâu chưa gặp mặt, tối nay về nhà của em ăn cơm được không, còn tiểu bảo bảo đáng yêu này, bộ dạng thật đáng yêu nha.” Nói xong một tay lấy tiểu Thư Tình từ trên đất ôm lấy, ôm vào trong ngực tinh tế quan sát, ha ha cười nói: “Nguyên lai tiểu nữ oa này là nữ nhi nhà anh a, trời ạ, chúng ta thật có duyên phận nha.”
“Di di, cháu không gọi là tiểu bảo bảo, cũng không kêu tiểu nữ oa, cháu gọi là Vương Thư Tình.” Tiểu Thư Tình vui cười lớn tiếng sửa cho đúng.
Tiểu Thư Tuyết hưng phấn mà kêu lên: “Em kêu Thư Tình? Chị gọi là Thư Tuyết nha.”
“Đúng vậy, thực có duyên phận nha, Thư Tuyết, Thiên Kỳ, mau tới mang Thư Tình muội muội đến trên xe, về nhà chúng ta làm khách đi.” Lâm Tử Hàn thu xếp