Bảo Bối May Mắn Ngủ Nhầm Giường
Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341627
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1627 lượt.
u không thoải mái, chúng ta ngày khác lại đi.”
Diệp Giai ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, lăng lăng nhìn chăm chú vào hắn. Nhiệt độ cơ thể của hắn, như một luồng điện chạy tiến vào trong cơ thể của cô, mạnh đến tứ chi bải hoải. Thoải mái khiến cô choáng váng hoa mắt.
Nhưng là, cô vẫn là nỗ lực khống chế bản thân, không cho bản thân té xỉu ở trong lòng hắn. Hướng hắn mỉm cười, nói: “Em không sao, Nghị ca ca, em không sao…”
Mạc Lặc Nghị Phàm nhìn nàng liếc mắt một cái, tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần. Hoàn toàn không có phát hiện ra Lâm Duyệt bên cạnh có cái gì khác lạ, Mạc Lặc Nghị Phàm, hắn chết cũng không nghĩ đến trên đời này, thật sự có người có bộ dạng giống như đúc với Lâm Duyệt.
Máy bay đúng giờ hạ cánh, Mạc Lặc Nghị Phàm mang theo Diệp Giai cùng tiểu Thư Tình đi ra khỏi sân bay, Diệp Giai lập tức bị kiến trúc cổ kính lạ lẫm của Ý hấp dẫn.
Thành La Mã cổ kính xinh đẹp vẫn to lớn như cũ, mấy trăm năm trôi qua, không bị năm tháng phá hủy, những kỳ tích này thực khiến người ta không thể tin tưởng nổi. Trên nóc nhà thờ đức mẹ Maria có khắc biểu tượng to lớn của thần dân La Mã cổ đại, khiến cho du khách có cảm giác đang chìm vào bên trong thế giới thần thoại.
Nghị Phàm lấy thân phận khách du lịch đi thăm thú đến giữa trưa, nhưng hắn phi thường rõ ràng, mục tiêu cuối cùng của hắn là vị cao nhân gia tộc La Mã cổ danh tiếng cùng quyền uy kia. Nơi này chính là tổng bộ đoàn tập của gia tộc Dĩ Mã Lợi La.
Nhưng mà ngoài cửa được bảo vệ nghiêm ngặt, làm thế nào để tiến vào lâu đài được mới là một vấn đề nan giải. Hắn cuối cùng lựa chọn ở quán bar phụ cận tìm hiểu tin tức, thời điểm màn đêm buông xuống, hắn đem tiểu Thư Tình an trí ở khách sạn, bản thân mang theo Diệp Giai đến một quán bar xa hoa ở phụ cận chơi đùa.
Diệp Giai nhìn thấy nhân viên quá bar ăn mặc khá thoáng mát, còn có một đôi tình nhân đang áp tai thì thầm to nhỏ kia, sắc mặt hơi hơi đỏ lên, hỏi: “Nghị ca ca, chúng ta tới nơi này làm cái gì?”
Tầm mắt linh động lại vẫn đang tò mò lưu chuyển ở bốn phía, hai năm cô đều không có tiếp xúc với cuộc sống bên ngoài, tự nhiên cảm thấy tràn ngập tò mò cùng chờ mong với cuộc sống về đêm này.
“Đương nhiên là tới bồi dưỡng cảm tình nha.” môi Mạc Lặc Nghị Phàm dán tại vành tai của nàng, tà ác ái muội thì thầm nói, khiến cho Diệp Giai một trận không được tự nhiên. Cảm giác kia giống như là lần đầu tiên thân thiết cùng một người đàn ông, cả người không được tự nhiên.
Rõ ràng cô thương hắn như vậy, mỗi ngày trong mộng trong đều là hắn, vì sao… khi hắn thân mật tiếp xúc cô lại có cảm giác không được tự nhiên như vậy? Là vì cô lâu lắm không có cùng nam nhân bên ngoài tiếp xúc trừ bỏ Diệp Tường Phi sao?
Mạc Lặc Nghị Phàm thấp giọng cười, lôi kéo nàng đi đến một vị trí ở trong góc ngồi xuống, kêu một ly nước trái cây campari. Quan sát mọi người xung quanh, hi vọng có thể tìm được điều gì đó có lợi cho bản thân hắn..
Diệp Giai nhìn màu củ ly nước trái cây, đầu nhỏ chuyển động chung quanh, cảm thấy hưng phấn lại tò mò.
Thật lâu sau đó bỗng nhiên có một nam nhân có bộ dáng giống râu ria đi vào quán Bar, ước chừng khoảng 30 tuổi, mặc áo da hãng Hippie của Mĩ, xem ra là một tên du côn.
Người tới vừa mới tiến nhập quán bar, ông chủ quán bar liền xông tới, một phen sau khen ngợi lịnh lọt xong cung kính lui qua một bên, người nọ kiêu căng đến cực điểm, tiền hô hậu ủng kêu vài tên nam nhân có bộ dáng tương tự đứng vây quanh, thoạt nhìn chính là một tên cầm đầu băng đảng du côn.
Vừa ngồi lên ghế dựa, liền nhanh chóng bị vây bởi một vài nữ nhân hở ngực trần lưng, bắt đầu trái ôm phải ẵm hưởng thụ vui vẻ.
“Oa, đây là nhân vật nào nha?” Diệp Giai tò mò kinh hô một tiếng, toàn trường cũng chỉ có mình cô có ánh mắt tò mò với tên nam nhân kia, hơn nữa vẫn nhìn hắn.
“Bảo bối, nhỏ giọng chút.” Mạc Lặc Nghị Phàm thấp giọng nói, Diệp Giai thè lưỡi, ngoan ngoãn cúi đầu uống nước trái cây của bản thân.
Mạc Lặc Nghị Phàm tuy là nói như vậy, trong lòng cũng dâng lên một tia tò mò, dùng dư quang khóe mắt đánh giá tên nam nhân ngạo mạn đến cực điểm kia, cẩn thận cân nhắc thân phận địa vị của hắn.
Thấy ông chủ tiếp đón thịnh tình, khi hắn đi qua bên cạnh Mạc Lặc Nghị Phàm, Mạc Lặc Nghị Phàm giữ chặt hắn giả bộ một mặt tò mò bộ dáng, dùng tiếng Italy lưu loát dò hỏi: “Xin hỏi nhân vật vừa mới đến đây là ai vậy?”
Ông chủ đầu tiên là sửng sốt, sau đó bất đắc dĩ cười cười: “Người này ngài cũng không biết? Cũng đúng, ngài là người bên ngoài mà, vẫn là không hỏi thì tốt hơn.” Nói cho hết vừa định rời đi.
Mạc Lặc Nghị Phàm quýnh lên, lại giữ chặt hắn góc áo, đem 200 USD nhét vào trong tay của hắn, cười cười nói: “Tôi chỉ là tò mò, thích hỏi thăm thị phi mà thôi.”
Ông chủ nhìn thấy USD, vụng trộm nhìn liếc mắt một cái phương hướng nam nhân kia, phủ ở bên tai Mạc Lặc Nghị Phàm, thấp giọng thì thầm nói: “Người này là em trai của giáo phụ Daniel – Dĩ Mã Lợi La người đứng đầu gia tộc Dĩ Mã Lợi La tiếng tăm lừng lẫy, Maguire – Dĩ Mã Lợi La, cũng là trùm xã hội đen của thành phố này, ỷ vào thế lực của