Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341631
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1631 lượt.
a sổ vẫy tay với Lâm Duyệt, xe vun vút lao đi.
Hôm nay ngoài ý muốn, Diệp Tường Phi cư nhiên lại muốn Lâm Duyệt cùng hắn đi gặp khách hàng. Lâm Duyệt kinh ngạc rất nhiều, cũng không dám không theo, tan tầm liền theo Diệp Tường Phi lên xe.
Xe chạy vào đường chính, Diệp Tường Phị quay lại nhìn Lâm Duyệt nói: “Đêm nay tôi muốn cô đóng giả một người, tôi nghĩ không cần tôi nói, cô cũng nhất định biết là ai đi?”
“Diệp Giai?” Lâm Duyệt nhìn hắn hỏi, trên mặt lộ ra biểu tình nghi hoặc, Diệp Tường Phi cư nhiên muốn nàng sắm vai Diệp Giai? Vì sao? Ở trước mặt ai mà đóng kịch? Trong lòng đột nhiên nhảy dựng lên , rất là khẩn trương!
“Đúng vậy, cô không cần cố gắng mà diễn kịch đâu, thuận theo tự nhiên là tốt rồi.”
“Như vậy không sợ bị người ta nhìn ra sao?” Lâm Duyệt khó hiểu hỏi, “Diệp Giai là một thiên kim tiểu thư, tiểu thư khuê các, cử chỉ lời nói cũng là nhã nhặn thanh cao, ôn nhu khéo léo đi?”
“Cô ấy? Tao nhã? Ôn nhu?” Diệp Tường Phi cười lắc đầu, qua kính chiếu hậu liếc mắt một cái, nói: “Diệp Giai từ nhỏ liền điên điên khùng khùng, với cô không có gì khác, bởi vậy cô cứ là chính cô là tốt lắm rồi.’’
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lâm Duyệt nhất thời suy sụp, bất mãn trừng mắt nhìn hắn liếc mắt một cái, ý tứ của hắn chính là nàng là người điên điên khùng khùng, không tao nhã không ôn nhu chứ gì? Bất quá, cố vẻ hắn nói cũng không có sai nha, Lâm Duyệt nàng nếu dùng hai chữ tao nhã để tả có lẽ là quá phí phạm đi!
Tuy rằng Diệp Tường Phi nói như vậy, Lâm Duyệt vẫn là cảm thấy trong lòng có chút không được tự nhiên, thậm chí còn dâng lên một cỗ căng thẳng. Diệp Tường Phi kéo tay nàng, đặt ở trong khuỷu tay, động tác này tuy nhỏ nhưng lại là tiếp xúc thân mật, khiến cho trong lòng có chút gợn sóng, ngọt, khổ…..
Tiến vào trong phòng thuê, Lâm Duyệt bị một ánh mắt sắc nhọn như bả đao đâm thủng trái tim, là Long Hạo Hiên , nàng đảo qua những người ngồi trong phòng lớn, cuối cùng dừng lại ở trên người Long Hạo Hiên. Vừa tiếp xúc với cái dáng vẻ cười như không cười kia của hắn, ánh mắt mang theo tia tà ác, liền nhanh chóng vòng vo nhìn đi nơi khác, cũng không dám đối mặt với hắn nữa trong lòng càng thêm bối rối.
Trên mặt Lâm Duyệt đột nhiên một trận khô nóng, Long Hạo Hiên! Cư nhiên là hắn? Vì sao hắn lại ở chỗ này, ở trong lòng Lâm Duyệt lớn tiếng hò hét, Long Hạo Hiên đã từng gặp nàng hai lần, hơn nữa cũng biết nàng là Lâm Duyệt, là Cameron phu nhân!!
Trời ạ! Nàng còn muốn đóng giả Diệp Giai sao? Nhìn bộ dáng cười đến muốn ăn đòn của hắn, có thể nhìn đến hắn đẫ biết chân tướng. Lâm Duyệt bối rối, vụng trộm kéo kéo ống tay áo Diệp Tường Phi, muốn nói cho Diệp Tường Phi chuyện này.
Diệp Tường Phi tưởng rằng nàng quá khẩn trương, vỗ vỗ tay nhỏ bé của nàng không tiếng động trấn an, sau đó quay sang mọi người đang ngồi nói: “Mọi người tới thực sớm, có chút việc nên chậm trễ, thật sự là ngượng ngùng.”
Nói xong giơ tay hướng Lâm Duyệt, lại cười nói: “Đây là em gái nuôi của tôi Diệp Giai.” Sau đó chuyển hướng Lâm Duyệt, nhìn nàng giới thiệu nói: “Giai Giai, những người này đều là những người có uy tín và danh tiếng, sẽ không cần thiết phải giới thiệu nữa, nhưng có một người em khẳng định nhớ rất rõ đi?” Ngón tay vừa chuyển qua, chỉ hướng một vị nam tử trẻ tuổi bên cạnh Long Hạo Hiên.
“Tôi…..” Lâm Duyệt rất có cảm giác ngậm bồ hòn làm ngọt, Diệp Tường Phi chết tiệt! Biết rõ nàng không biết, còn nói như vậy!! Lâm Duyệt dưới đáy lòng đem Diệp Tường Phi mắng thật lâu sau đó hướng vị nam tử trẻ tuổi bộ dạng cũng khá bắt mắt mỉm cười: “Thực xin lỗi…. Tôi…. Không nhớ rõ anh, thật sự thực thật có lỗi!”
“Giai Giai, em không nhớ rõ anh sao? Anh là Long Thiên Minh nha.” Nam tử dùng hai tay chỉ vào mũi của mình, khẩn cấp giải thích nói, sau đó bắt đầu thấp giọng lẩm bẩm: “Giai Giai, em không chết? Em thật sự không chết?”
Mọi người dang ngồi ở đây cũng một mặt kinh ngạc ánh mắt, ánh mắt mọi người đều mang theo kinh nghi dừng ở trên người Lâm Duyệt. Không, có một người khác biệt và chắn chắn chính là Long Hạo Hiên!
“Hẳn là tôi nên chết rồi phải không?” Lâm Duyệt lăng lăng hỏi, quỷ thần ơi! Ai tới nói cho nàng, nàng nên tiếp tục diễn như thế nào đây? Cố tình hỏi lại Long Thiên Minh liếc mắt nhìn kẻ đang cười đến là tà ác ở bên cạnh kia, hai tay ôm ngực, một bộ như xem kịch vui liếc Lâm Duyệt.
Chẳng qua là ánh mắt tà ác kia vẫn còn lộ ra một chút ưu thương.
Rốt cục, Diệp Tường Phi cũng mở miệng, cúi đầu nhìn Lâm Duyệt khẽ cười nói: “Không nhớ rõ không quan trọng, anh giúp em giới thiệu một lần cho em biết là được. Long Thiên Minh, tổng giám đốc tập đoàn Long thị, cũng là vị hôn phu của em, bất quá, sau khi nghe nói em gặp chuyện không may xong hôn ước liền nhanh chóng được giải trừ.”
“Không! Đó là Diệp bá mẫu yêu cầu muốn hủy bỏ, không liên quan đến anh!” Long Thiên Minh vội vàng biện giải nói, không biết vì sao, hắn chính là sợ hãi khi nhìn đến Diệp Giai, rõ ràng người đã chết 2 năm rồi, cư nhiên sống lại sao?!
“Nếu khôn