Nhật Ký Tìm Chồng Của Mẹ Hồ Đồ
Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341596
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1596 lượt.
vì sao lại không biết cha của mình?”
“Cha?” Diệp Giai kinh nghi lại lần nữa đánh giá Morgan tiên sinh, hắn thoạt nhìn rõ ràng chính là người Tây phương, cư nhiên là cha của Lâm Duyệt? Há miệng thở dốc: “Tôi… Tôi không nhớ rõ.”
Cô cho rằng bản thân mình không nên tại đây dưới tình huống này nói ra chuyện thực về Lâm Duyệt, bằng không chỉ biết đem sự tình khiến cho càng thêm phức tạp. Nhưng là, cô có thể cảm giác được đến, Mạc Lặc Nghị Phàm đã bắt đầu hoài nghi cô!
Đúng vậy, Mạc Lặc Nghị Phàm quả thật là đang hoài nghi thân phận của cô, nhưng là hoài nghi vẫn là hoài nghi, Lâm Duyệt quả thật là mất trí nhớ, không nhớ rõ hắn, hết thảy, lại có vẻ chân thật như vậy!
Y Xuyên Chính Hùng nhấc chân, hung hăng đá vào trên vai Morgan tiên sinh, nổi giận mắng: “Lão già kia, nếu còn muốn không nghiên cứu ra thuốc giải, không chỉ có con gai sông phải chết, ông cũng phải chết. !”
“Tôi nghĩ không ra… Đã quên…” Morgan tiên sinh nhẹ nhàng mà phe phẩy đầu thấp giọng lẩm bẩm, người Sơn Khẩu Tổ càng là buộc ông, ông lại càng là nghĩ không ra, hai năm trước ông vất vả nghiên cứu ra vật phẩm lại bị người của gia tộc Dĩ Mã Lợi La cướp đi.
“Bất quá may mắn là, phương thức phối trộn đã lấy được rồi.” Y Xuyên Chính Hùng dùng ngón cái vuốt ve chiếc hòm trân quý, âm thanh lạnh lùng nói: “Chỉ cần Cameron tiên sinh nguyện ý đem mật mã nói ra, Sơn Khẩu Tổ chúng tôi sẽ nể mặt mũi Lâm tiên sinh mà cho các người một con đường sống, bằng không…”
“Tôi căn bản là không có mật mã.” Mạc Lặc Nghị Phàm mặt không chút thay đổi đánh gãy lời nói của hắn: “Bởi vậy ông không cần lại phí lời.”
Y Xuyên Chính Hùng bị hắn nhắc nhở, khẽ động khóe môi cắn răng nói: “Xem ra ngài là không muốn cứu tính mệnh của quý phu nhân.” Nói xong âm lãnh nở nụ cười, hướng thủ hạ phía sau nói: “Đem Cameron tiên sinh mang đi ra ngoài, ta lo lắng ngài ấy tận mắt thấy bản thân phu nhân chết , sẽ không chịu nổi đả kích.”
Vừa nghe hắn nói như vậy, Morgan tiên sinh bị dọa đến mức ống quần giữ chặt Mạc Lặc Nghị Phàm, vội vàng mở miệng nói: “Không! Cameron tiên sinh! Cytheria đã bị mắc bệnh này 2 năm, cho dù có thuốc kéo dài cũng không thể quá được 3 năm. Nếu không có uống thuốc, nhiều nhất là ba ngày toàn thân sẽ thối rữa ra mà chểt…”
“Tôi nói lại lần nữa, tôi không có mật mã.” mặt Mạc Lặc Nghị Phàm âm trầm nhắc lại , trong lòng sớm đã bị dọa đến run rẩy không thôi. Nếu Lâm Duyệt thật sự bị loại bệnh này, như vậy? Hắn có thể làm sao bây giờ?
Bất quá, trước mắt tựa hồ hẳn là nên suy nghĩ thoát thân cái đã, lời nói của Y Xuyên Chính Hùng căn bản không thể tin, cho dù có mật mã, Mạc Lặc Nghị Phàm cũng không tin tưởng theo lời nói mà thả bản thân mình.
“Giai Giai, nói cho anh biết em là Diệp Giai, đúng là em!” Long Hạo Hiên đã cực lực hạ giọng, nhưng là bởi vì quá mức kích động, thanh âm vẫn có chút lớn, may mắn người canh giữ ở ngoài cửa không có nghe thấy.
Diệp Giai khó chịu lắc đầu, Long Hạo Hiên thế này mới phát hiện bản thân vẫn đang bịt miệng của cô, làm nàng cho dù muốn nói cũng nói không lên lời được. Vậy nên buông cô ra , thật sâu dừng ở cô, chờ đợi câu trả lời của cô!
“Anh là ai?” Miệng được tự do Diệp Giai kinh hãi hỏi, một lần nữa nhìn kỹ hắn, rõ ràng cô không nhận thức hắn, nhưng là nhìn hắn, lại cảm giác được có chút gì đó rát quen thuộc. Đầu nhanh chóng suy nghĩ đắn đo, nhớ lại bản thân có phải đã từng quen hắn hay không, sau lại đó đem hắn quên mất!
“Em…” trong lòng Long Hạo Hiên đau xót, nàng quả nhiên không phải là Diệp Giai sao? Diệp Giai làm sao có thể không biết hắn? Nhưng là… Lâm Duyệt đã gặp qua hắn hai lần, cũng không có lý do gì không biết hắn không phải sao?
Trong lòng hiện lên một tia do dự, Long Hạo Hiên một phen ôm lấy thân mình của cô, ở bên tai cô nói: “Em chính là Diệp Giai, đúng không? Anh là Long Hạo Hiên, nếu em dám quên anh…”
“Nhưng là tôi thật sự không nhớ rõ anh.” Diệp Giai mau miệng tiếp được lời nói của hắn, trong mắt Long Hạo Hiên hiện lên một tia ưu thương, Diệp Giai thấy được nhưng là không hiểu vì sao lại ưu thương như vậy.
Cánh tay Long Hạo Hiên thu lại, thân thể của cô càng tiến sâu vào vòng ôm ấp của hắn, kỳ quái là, cô cư nhiên một chút cũng không thấy phản cảm cùng hắn tiếp xúc thân mật, bọn họ rõ ràng chính là lần đầu tiên gặp mặt a!
Mấy ngày qua, khi Mạc Lặc Nghị Phàm chạm vào cô cô đều cảm thấy không được tự nhiên, kỳ lạ là khi được một người vô cùng xa lạ ôm ấp tuy rằng thấy xa lạ nhưng vẫn có cảm giác có hương vị quen thuộ. Cô làm sao có thể vô sỉ như vậy chứ…
Nghĩ đến đây, mặt Diệp Giai nháy mắt đã ửng hồng, muốn đẩy Long Hạo Hiên ra. Đáng tiếc chút sức lực nhỏ nhoi ấy không là gì đối với Long Hạo Hiên, cô có chút bực mình, gầm nhẹ nói: “Tiên sinh, anh lầm, tôi là Lâm Duyệt, không phải là Diệp Giai!”
Lâm Duyệt sẽ không bao giờ gọi kêu tiên sinh, Long Hạo Hiên càng thêm kiên định với suy đoán của bản thân, đáy lòng vui sướng kích động trái tim loạn nhịp, tay ôm côc cũng bắt đầu run nhè nhẹ, Diệp Giai củ