Tác giả: Hà Nại
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342185
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2185 lượt.
sức, cô không nói gì ngẩng lên nhìn trời, thể lực của đàn ông và phụ nữ quả nhiên không thể là một dấu bằng ... Nhưng không ngờ khi cô dừng lại, Jerry chết tiệt lại dùng sức bấm một cái vào hông cô!
Cô bị đau trở nên tức giận, cô nhịn đau hung hăng đạp vào chân Jerry một cái, chỉ nghe thấy Jerry kêu đau một tiếng, tiếp theo buông lỏng tay ra ôm lấy chân không ngừng xoa xoa chỗ bị thương.
Nick thấy thế cũng buông lỏng cô ra, vội vàng chạy tới xem xét "Thương thế" của em trai. Từ bọn lúc họ xuất hiện trước mặt cô đến khi Jerry hô to một tiếng, thời gian thực sự là rất ngắn , Lâm Cẩm Sắt khóe miệng co rút, lại còn thống khổ nhịn ý cười xuống.
Chuẩn bị, cô chuẩn bị tiếp tục đi tới phía kí túc xá, nhưng không ngờ vừa định nhấc chân, thì cô lại chợt thấy một chiếc Mescedes đen tiến gần về phía cô! Cô phản xạ có điều kiện nghiêng người né tránh, nhưng Mescedes kia rõ ràng là tiến về phía cô, đầu xe càng lúc càng gần với cô...Lâm Cẩm Sắt căng thẳng nín thở, trơ mắt nhìn trên chiếc ô tô xoay một góc chín mươi độ trên đường, tiếp theo dừng lại.
Xe vừa phanh lại cửa xe đã lập tức mở ra!
"Cô bé, vào đây."
Đồng tử Lâm Cẩm Sắt trong nháy mắt đã trở nên cực lớn.
... Vẫn là tiếng nói lười biếng như vậy, mang theo một chút tao nhã, ngữ điệu cũng hơi vút cao, có vẻ hơi dồn dập.
Cô vừa ngó vào cửa xe rộng mở đó, người đàn ông ngồi bên trong nghiêng đầu nhìn cô, vẻ mặt hắn mông lung ánh sáng hơi tối, nhìn không rõ biểu tình, chỉ có thể nhìn thấy lông mày hắn thu lại rất nhanh, sắc mặt cũng tái nhợt, giống như những bông tuyết rơi xuống ngày hôm nay. Hắn đưa tay về phía cô, giống như đang lo lắng thúc giục cô lên xe.
Cô giật mình, chưa bao giờ nhìn thấy vẻ mặt ấy của Đường Lưu Nhan, ngay cả khi cô đem mũi súng chĩa thẳng vào ngực hắn vẻ mặt hắn cũng không giống như vậy.
"Nhanh chút!" Mi tâm Đường Lưu Nhan không kiên nhẫn nhíu càng sâu, trong đôi đồng tử đen thâm trầm xẹt qua một tia âm lạnh.
Cô theo bản năng lùi về phía sau vài bước.
Trừng mắt, cô sẽ không lên xe của hắn đâu!
Đúng lúc này, phía sau lại có một lực đạo rất mạnh, cánh tay Lâm Cẩm Sắt bị nắm rất chặt, quay lại, là Nick. Chỉ thấy sắc mặt hắn không còn vẻ cợt nhả như bình thường nữa, lực đạo mạnh mẽ kéo cô lại gần, tiếp theo lấy ra một khẩu súng lục dùng sức đặt trên lưng Lâm Cẩm Sắt, vừa mới bị Jerry bấm một cái vào đúng chỗ đó, vô cùng đau đớn, cô phải cắn môi cố nén , trong lòng căm giận nghĩ: Nick, Jerry, chờ xem, ta sẽ lột da hai người!
"Mr. Đường, Lâm tiểu thư là người của lão đại chúng tôi, ngài không thể mang cô ấy đi được." Bên tai là tiếng nói lạnh lùng của Nick. Có lẽ đây mới là bộ mặt chân thật của hắn. Cừ thật, một đám người chỉ chuyên diễn trò trước mặt cô.
"Đừng hành động thiếu suy nghĩ, súng ống không có mắt đâu." Nghe vậy Đường Lưu Nhan nhíu mi lại, đôi mắt lạnh như băng đảo qua chiếc súng lục Nick đặt trên lưng Lâm Cẩm Sắt, vẫy vẫy tay, chỉ thấy người ngồi trên ghế điều khiển chậm rãi khẩu súng vừa mới rút ra.
Người đó là Hàn Húc. ánh mắt lạnh như băng của hắn nhìn thoáng qua Lâm Cẩm Sắt, ngay sau đó ánh mắt đã chuyển lên người Nick. Cô nhận ra dư quang khóe mắt hắn nhìn về phía cô chính là đạm mạc chán ghét.
Điểm ấy là cô hơi khó chịu...
Hắn vì sao lại dùng ánh mắt đó nhìn cô? Là vì cô đã từng có chủ ý muốn giết lão đại của hắn sao? Nhưng mà hắn hẳn là người hiểu rõ chân tương sự việc nhất mới đúng chứ ...có tư cách gì mà nhìn cô như vậy?
Trong lòng cô vô cùng rối rắm, phía sau Lâm Cẩm Sắt có tiếng nổ máy của xe thể thao, là Jerry, chỉ nghe thấy giọng nói kiêu ngạo khiêu khích của hắn, "Hắc, anh à, lão đại còn đang chờ! Đừng kì kèo nữa, nhanh đi thôi!" tiếng nói vừa dứt, Nick nhanh như chớp kéo cô vào trong xe, lập tức chân ga xe thể thao ầm vang lên một tiếng, như mũi tên chợt đi.
Mescedes đen im lặng trên đường, Hàn Húc ngồi trên ghế điều khiển xuyên qua gương chiếu hậu nhìn người đàn ông cả người đầy hơi thở lạnh băng, chần chờ thấp giọng mở miệng hỏi: "Đại ca, có đuổi theo hay không?"
Tấm lưng Đường Lưu Nhan thoải mái dựa vào chiếc ghế da, vẻ mặt mệt mỏi vô cùng nhắm mắt lại, cho đến khi đôi mắt đó mở ra lần nữa, giọng nói lạnh lẽo đến mức ngay cả Hàn Húc người đã đi theo hắn nhiều năm cũng không khỏi giật mình.
Khóe môi hắn cong lên chậm rãi dẫn ra một nụ cười có chút tái nhợt lại đầy yêu khí, nhẹ giọng nói "Hừ ... những người trên đảo Sicilia này ...tên La Lạc đó, lá gan cũng lớn quá đi " dừng một chút, ngữ khí hắn hoà nhã trả lời "Đuổi theo, sao lại không đuổi chứ?"
"Nhưng đại ca..." Hàn Húc nhìn sắc mặt tái nhợt của hắn, cau mày, muốn nói lại thôi.
"Không quan trọng " Đường Lưu Nhan cười khẽ, khóe mắt hơi nhắm, chậm rãi nói, "Nếu không đuổi theo, minh chủ của các ngươi sẽ không có phu nhân, ngươi nói xem, đến lúc đó ta còn mặt mũi nào tồn tại ở Đường minh nữa?"(phu nhân á?)
Hàn Húc không nói một lời, nhấn chân ga.
Đi theo đại ca nhiều năm, hắn biết rõ tính cách của đại ca, càng tức giận thì biểu hiện trên khuôn mặt lại càng hoà nhã. Lúc này như vậy ...chắc chắn đạ