XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mị Tình

Mị Tình

Tác giả: Hà Nại

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1342184

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2184 lượt.

ng tin lời tôi sao?" La Lạc nói những lời này với tốc độ cực nhanh, lòng giống như bị tiếng cười khẽ của Đường Lưu Nhan kia làm rối loạn, "Hay là tôi chứng minh cho anh xem."
Dứt lời hắn đột nhiên vòng qua cổ Lâm Cẩm Sắt, ngón tay thuận thế nâng cằm cô lên, hắn chuẩn bị hôn cô ...nhưng đúng lúc này, tiếng nói hoa lệ lười biếng kia từ từ vang lên :
"La Lạc, cậu quá ngây thơ rồi? Cậu cho là như vậy tôi sẽ có hứng thú với cậu sao?"
Một câu nói nhẹ nhàng bâng quơ nhưng phảng phất trong đó lại có một tiếng sấm nổ.






Nào, để tôi ôm em
"La Lạc, có phải cậu quá ngây thơ rồi không? Cậu cho rằng làm như vậy, tôi sẽ có hứng thú đối với cậu sao?"
Khi nói lời này, Đường Lưu Nhan hơi dựa vào khung cửa, khẽ nghiêng đầu, khuôn mặt tinh xảo tựa tiếu phi tiếu, đáng vẻ đó... yêu khí mười phần, lại có vẻ tuấn nhã thanh lệ, nhìn như vô tình, nhưng lại đủ để khiến trái tim người khác hoảng loạn.
Lâm Cẩm Sắt chỉ cảm thấy lực đạo chặn lên cổ cô càng lúc càng mạnh hơn, nhíu mày nhưng cũng không lập tức tránh ra khỏi La Lạc, trong đầu lời nói ban nãy của Đường Lưu Nhan không ngừng lặp lại, có hứng thú?
Tiếng Trung đúng là tiếng nói kì diệu nhất trên thế giới, có một số từ được dùng rất thông thường, giống như ba chữ "Có hứng thú" này nhưng cũng có rất nhiều hàm nghĩa... có phải là cái ý cô đang suy nghĩ kia không...
Chỉ nghe thấy hắn miễn cưỡng nói "Muốn tôi rút khỏiItaly, không bao giờ trở về nữa.... cậu bỏ được sao, La Lạc?"
Tiếng nói vừa dứt, Lâm Cẩm Sắt khó tin nhìn về phía người đàn ông yêu khí tận trời cách đó không xa một lát rồi mím môi lại.
Người đàn ông này, nếu dựa vào năng lực của cô để lí giải, thì hắn đang...
Quyến rũ La Lạc.
Vẫn đề sống chết của lâm Cẩm Sắt đang ngay cả trước mắt .
Lâu như vậy, lối tư duy của tên Đường Lưu Nhan này vẫn khiến người ta không thể hiểu nôie. Nhưng phải nói thế này, La Lạc không phải dang bị chọc giận sao ? Nói không chừng không kiềm chế được, lực đạo không thể khống chế nổi...khẩu súng này sẽ
Trái tim của cô thít chặt từng đợt. Cô còn chưa sống đủ, cuộc sống mặc dù không như ý nhưng ý tưởng đã nung nấu nhiều năm của cô còn chưa thực hiện được, cô mới có hai mươi tám tuổi, nửa đời người cũng còn chưa qua, làm sao có thể chết?
Kh cô đang bị bao vây trong sự sợ hãi về cái chết, nhưng không ngờ tới La Lạc lại đột nhiên giật giật, dùng sức đẩy cô ra, suy sụp buông lỏng tay.
Hắn phẫn nộ trừng mắt nhìn người đàn ông vẻ mặt thanh thản dáng người tao nhã phía trước
"Mr. Đường, anh cố ý ! Anh biết tôi có ý với anh, cho nên anh cố ý nói vậy!" Hắn phẫn nộ lên án, ngực phập phồng kịch liệt, gương mặt xinh đẹp tuyệt trần lúc này căng thẳng đỏ bừng, "Anh khinh thường tôi, khinh thường tình cảm của tôi, cho nên cố tình nói như vậy!"
Đột nhiên được kéo từ cái chết trở về, Lâm Cẩm Sắt chỉ cảm thấy hai chân mình như nhũn ra, trong lòng không khỏi khiếp sợ vì đoạn đối thoại của hai người đàn ông này.
Lúc này bên tai truyền đến một tiếng mỉm cười khẽ của Đường Lưu Nhan: "Cố ý gì chứ? Xem này, cậu đã dọa đến con mèo nhỏ của tôi rồi đó ." Hắn còn chưa nói xong, Lâm Cẩm Sắt đã bị một lực đọa bất ngờ chặn ngang ôm lấy.
Cũng không biết từ lúc nào người bên cạnh cô đã biến thành Đường Lưu Nhan.
Hắn cúi xuống, suýt nữa không khống chế được mà thét chói tai, à, không, hắn tới gần cô, khẽ cắn vành tai cô, sau đó thổi nên một luồng khí nóng bên tai cô, hắn nói, "Vẫn cứ luôn cậy mạnh như thế, chân mềm nhũn mà vẫn muốn đi sao? Nào để tôi ôm em."
Cảnh đó, lời đó, thật giống hoàng tử trong cổ tích đánh bại mụ phù thủy độc ác, sau đó cứu được công chúa ra ngoài, nhưng mà, Lâm Cẩm Sắt cảm thấy hắn không phải hoàng tử, hắn là ác ma đáng sợ nhất!
Ngữ điệu thoải mái tùy ý như vậy, đầu tiên là hung hăng làm tổn thương trái tim một người, sau đó trước mặt người khác giả bộ thâm tình chân thành nói muốn mang cô đi...
Người đàn ông vô tình.
Cô thậm chí không biết thứ thói quen đáng sợ đã xâm nhập cốt tủy cô bao lâu rồi và còn tiếp tục tới khi nào nữa.
Cô cứng đờ trong lòng hắn, cảm thấy cả người phảng phất như có một vết nứt, lại giống như sắp bị đẩy vào hỏa lò, ngọn lửa nóng bỏng đáng sợ ấy sắp thiêu cô thành tro.
Ngay cả lão đại xã hội đen lừng lãy tiếng tăm cũng phải thỏa hiệp với hắn, lúc trước sao cô có thể hồ đồ như vậy, trêu chọc vào một con ma đã thành tinh chứ?
"La Lạc, tôi mang người đi , tất nhiên, nếu cậu không muốn gặp lại tôi nữa, tôi sẽ làm như mong muốn của cậu " hình như đã nhận ra cảm xúc dao động của cô, Đường Lưu Nhan thoải mái ôm toàn thân cô, chân dài bước ra phía cửa, sau đó dừng lại một chút, nghiêng đầu nhìn về phía La Lạc, khóe môi vẫn là ý cười thản nhiên như trước, không hiểu sao lại khiến người ta sợ hãi, "Nhưng mà tôi không hy vọng lại thấy những chuyện này xảy ra lần nữa. Cậu phải biết, chọc giận tới Đường minh cũng không phải là một chuyện tốt."
Dứt lời, hắn nhẹ nhàng rời bước, không quay đầu lại mà dẫn Lâm Cẩm Sắt chạy đi.
Hàn húc cách