Tác giả: Hà Nại
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342189
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2189 lượt.
ng má lúm đồng tiền của hắn, mở miệng, tiếng Trung không tính là lưu loát nhưng từng chữ từng chữ rất rõ ràng:
" Tiểu thư Lâm Cẩm Sắt, tôi đại diện cho giới xã hội đen đảo Sicilia từ đáy lòng hoan nghênh cô đã đến." (xuất hiện thêm một anh nữa, cơ mà anh này làm khổ tớ quá, dài gấp mấy lần chương bình thường)
Người phụ nữ của tôi
Thế giới này quả nhiên tràn ngập sự ngạc nhiên.
Trái đất cứ quay, nhưng lão đại của xã hội đen Sicilia chỉ cần dậm chân một cái đã có thể làm cả trái đất chấn động, bây giờ lại rõ ràng đứng trước mặt Lâm Cẩm Sắt, cười dài dùng tiếng Trung giới thiệu bản thân với cô.
"Như cô đã thấy, tôi không phải là người Italia bản địa, trong cơ thể tôi đồng thời chảy dòng máu của cả nước Đức và cả Trung Quốc, uhm, tất nhiên hai dân tộc này đều rất cao quý vĩ đại ...cô có thể gọi tôi là Loro, à, tôi cũng có tên Tiếng Trung đấy, là La Lạc."
Khóe môi hắn cong lên tạo nên một độ cong hoàn hảo, má lúm đồng tiền hiện ra rõ ràng, đôi đồng tử màu nâu rõ ràng đang phóng điện về phía cô.
Người đàn ông này đang quyến rũ cô (bản gốc là câu dẫn), Lâm Cẩm Sắt rối rắm nghĩ. Đáng tiếc vị thiếu gia này đánh giá quá cao mị lực của mình rồi, đừng nói đến Đường Lưu Nhan, ngay cả Hứa Thuyền cũng đẹp trai hơn hắn nhiều đấy.
Bàn tay hắn vươn ra đặt rất lâu trong không khí, rất có ý tứ muốn bắt tay với cô. Do dự một lát, rốt cục cô vẫn đưa tay ra, nắm tay hắn
"Xin chào, La Lạc tiên sinh."
Cô vừa nói vừa chú ý tới ánh sáng vừa mới lóe lên trong mắt La Lạc. Trong lòng luôn có một giọng nhắc nhở, đường đường là lão đại xã hội đen, tuyệt đối sẽ không đơn giản như vậy. Ngoài mặt cười nói yến yến oanh oanh, ai mà biết được trong lòng hắn đnag có cái suy nghĩ gì.
Nhưng Lâm Cẩm Sắt không có gan vạch trần hắn, cô đánh phải im lặng xem xét, để xem hắn rốt cuộc đang muốn chơi trò gì.
Sau khi hai người "Hữu hảo" nắm chặt tay, La Lạc mời cô ngồi xuống chiếc ghế sô pha đối diện với hắn, cũng sai người đưa lên cho cô một chén trà nóng.
"Thật có lỗi, vài ngày trước tôi không có ở trong nước, không thể tự mình tiếp đón cô cho tốt, không biết thuộc hạ của tôi có ủy khuất cô không?"
Chuđáo khách sáo như vậy, Lâm Cẩm Sắt tự nhiên không muốn phá vỡ khuôn mặt hài hòa này, mỉm cười, "Không có, khiến anh phải bận lòng rồi." Oh, quả thật đón tiếp tốt lắm, đem cô nhốt vào một căn phòng u tối lạnh lẽo.
"Ha ha, không sao ." Lúm đồng tiền càng sâu hơn.
Lâm Cẩm Sắt cười đến sắp cắn ngân.
Sau những lời nói khách sáo ấy mạch nước ngầm bắt đầu dao động, hai chân thon dài của La Lạc vắt lên nhau, một tay chống cằm, cười Lâm Cẩm Sắt nhìn nhìn, mở miệng hỏi :
"Lâm tiểu thư, cô biết mục đích tôi mời cô tới đây chứ?"
Lông mày Lâm Cẩm Sắt cau lại nhưng không dễ nhận ra, ngoài mặt vẫn không chút hoang mang , cô cười cười, khẽ nói, "Vấn đề này phải là tôi hỏi La Lạc tiên sinh mới đúng."
Cô chưa bao giờ bội phục chính mình như bây giờ, đối mặt với một nhân sĩ vô sỉ có thể đem "đối phó" nói thành "Tiếp đãi", đem "Bắt cóc" nói thành "mời", thế mà cô còn có thể thản nhiên nói nói cười cười.
La Lạc thâm ý sâu sắc nhìn cô một lúc lâu, sau đó khoái trá cười to, nói: "Không ngờ Mr.Đường cũng thật tinh mắt."
Cô nghe vậy trong lòng căng thẳng, Mr. Đường? Không phải là...
Cô bỗng dưng nâng mắt nhìn về phía La Lạc, ánh mắt rốt cục cũng có chút dao động. Hay là cô bị bắt cóc bởi vì có liên quan tới Đường Lưu Nhan? Ý nghĩ này vừa lóe lên trong đầu, lòng cô tự nhiên dâng lên từng đợt tức giận.
Chỉ cần liên quan tới tên họ Đường này, chả có gì là tốt cả!
Thấy vẻ mặt cô nhanh chóng tái nhợt, La Lạc lại cười to một trận, sau đó thoải mái nhún vai, hạ tay xuống, nói, "Kỳ thật cũng rất đơn giản, tôi muốn hợp tác với cô."
Lâm Cẩm Sắt giật mình, câu trả lời này vượt qua phạm vi dự kiến của cô.
"Hợp tác?"
"Đúng vậy, " La Lạc cười tủm tỉm trả lời, nhưng Lâm Cẩm Sắt có thể rõ ràng cảm giác được không khí xung quanh vừa quỷ dị lại vừa lại lạnh như băng, nụ cười của hắn có vẻ như vô hại, nhưng lại ẩn chứa tính sát thương cực mạnh "Cô và tôi đều có một kẻ thù chung, vậy sao chúng ta không cùng hợp tác mà đối phó với hắn?"
Kẻ thù?
Đối với không khí chợt thay đổi này, Lâm Cẩm Sắt có chút hốt hoảng, cô vội vàng ổn định tinh thần, nhíu mày cảnh giác nói, "Anh muốn nói tới Đường Lưu Nhan ...chuyện của anh và Đường Lưu Nhan thì có liên quan gì tới tôi chứ?" Người này đã từng điều tra về cô, Lâm Cẩm Sắt có thể chắc chắn.
Bởi vì hắn biết ân oán giữa cô và Đường Lưu Nhan...
La Lạc trừng mắt nhìn cô, "Lâm tiểu thư quả nhiên thông minh, nhưng suy nghĩ của cô không đúng, tại sao lại không liên quan tới cô?" Nói xong, hắn chặt chẽ khóa ánh mắt của cô, dùng ngữ điệu từ tính tao nhã đặc trưng của người Italia chậm rãi dụ hoặc cô, "Nếu tôi nói cho cô rằng việc chúng ta hợp tác, có thể làm cho Mr. Đường bị thương nặng, đồng thời khiến cho Viêm bang thuận lợi tiến vào thị trường Italia thì sao?"
Tên lão đại giả dối này, quả thực đang đem một khối bánh nướng nóng hầm hập đặt trước mặt Lâm Cẩm Sắt.
Điều ki