Tác giả: Hà Nại
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342176
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2176 lượt.
ụ hoặc người khác.
Tiếp theo hắn cảm thấy mùi máu tươi mạnh mẽ xông tới.
Đầu lưỡi vô cùng đau đớn.
Nâng mắt nhìn vào sâu thẳm trong mắt cô, chỉ thấy nơi đó từng tia sáng hiện lên từng ngọn lửa tức giận cứ thế mà bùng phát.
Cô không chút sợ hãi nào căm tức nhìn hắn, dáng vẻ vô cùng quật cường, nhưng khi vào mắt hắn lại cảm thấy giống một con thú nhỏ bất lực, không đường trốn thoát, nhưng lại xinh đẹp đáng yêu đến cực điểm.
Trong lòng có một loại xúc cảm xa lạ kéo đến, hốt hoảng, giống như một mầm cây mang khát vọng muốn nảy từ dưới đất lên, dùng sức thế nào cũng không thể ngăn được, nhưng từ tận đáy lòng hắn rất thích loại cảm giác này , vì thế cứ mặc kệ cho nó trào lên.
Hắn nghĩ thế cho nên nhẹ nhàng nở nụ cười, môi cũng cong lên.
Lại nghe thấy hắn khoan thai nói, "Cẩm Sắt, tôi luôn suy nghĩ làm thế nào mới có thể giữ em lại bên cạnh được." Cánh tay bị hắn giam cầm cũng được giải thoát, còn chưa để cô thở một hơi, cánh tay Đường Lưu Nhan lại thay đổi vị trí rất nhanh, chuyển tới trên vai cô, chỉ trong khoảnh khắc ấy, trời đất chuyển dời, cô bị hắn đẩy ngã xuống giường.
Chấp làm ma lại chi thành phật
Lại nghe thấy hắn khoan thai nói, "Cẩm Sắt, tôi luôn suy nghĩ làm thế nào mới có thể giữ em lại bên cạnh được." Cánh tay bị hắn giam cầm cũng được giải thoát, còn chưa để cô thở một hơi, cánh tay Đường Lưu Nhan lại thay đổi vị trí rất nhanh, chuyển tới trên vai cô, chỉ trong khoảnh khắc ấy, trời đất chuyển dời, cô bị hắn đẩy ngã xuống giường.
Hắn nhìn cô từ trên cao xuống, đôi đồng tử màu đen sâu thẳm, giống một cái đầm không lường được độ sâu, lại có ánh lửa khẽ nhảy lên.
"Nhưng ngài cũng chỉ là đang chơi một trò chơi mà thôi." Độ cong bên miệng hắn giống như mỉa mai lại giống như tự giễu, "Trò chơi?" Hắn nhìn vẻ mặt kinh hoàng của cô, chậm rãi nói, "Em là cô gái thông minh như vậy, sao lại nghĩ tôi có thời gian rảnh rỗi mà chơi trò chơi với em chứ?"
Ngữ điệu của hắn rất bình thản, nhưng là nghĩa của câu đó rõ ràng là đang chất vấn cô.
Hắn nói, "Độc miệng quá ...nhưng Lâm Cẩm Sắt à, tôi chưa bao giờ nghĩ tới sẽ chết thế nào ...những gì trước mắt mới là thực tế nhất , không phải sao?" Hắn vừa nói chuyện, ngón tay cũng rất không an phận tiếp tục cởi nút áo cô, ...da thịt trần trụi lộ ra ngày càng nhiều.
Lâm Cẩm Sắt dùng hết sức lực rút một tay ra khỏi sự khống chế của hắn, nắm lấy bàn tay tà ác của hắn, nặng nề thở dốc, gắt gao lườm hắn, ánh mắt vừa cảnh giác vừa lo sợ không yên, "Đừng, van xin ngài, đừng cưỡng bách tôi nữa." Tự tôn của cô không phải thứ hàng rẻ mạt, cô cũng có sự cao quý của mình, đừng để cô cảm thấy người ta đang giẫm đạp lên bản thân cô nữa mà!
Động tác của Đường Lưu Nhan dừng lại một chút. Lâm Cẩm Sắt rõ ràng cảm giác được tay hắn chỉ tạm dừng một lát như vậy ...nhưng trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, đúng lúc cô đang nghĩ xem có phải hắn đã hiểu ra rồi không thì hắn lại tiếp tục việc dở dang.
Lực ép của hắn vẫn rất mạnh, Lâm Cẩm Sắt chưa bao giờ giãy dụa thoát khỏi sự kiềm chế của hắn, lần này cũng không ngoại lệ. Hắn dễ dàng dùng toàn bộ sức lực để áp chế cô, sau đó bắt đầu chậm rãi cởi quần áo cô ra.
"Ngài!" Lâm Cẩm Sắt cảm thấy mình sắp khóc rồi , khóe mắt nóng lên lợi hại. Tên hỗn đản này, hắn làm sao có thể làm việc đó? Cường bạo! Hắn đang cường bạo cô!
Nhưng sau đó.
Đường Lưu Nhan thở dồn dập, một tay đặt lên eo cô, nhìn cô nở nụ cười, khuôn mặt ấy dáng vẻ ấy ... ánh mắt chuyển màu, mười phần yêu khí, nhưng giọng nói của hắn lại có vẻ yếu ớt.
"Cô bé à, đừng nhúc nhích."
Nói xong hắn buông lỏng cánh tay đang kìm kẹp cô ra, chậm rãi nằm trên người cô.
Môi hắn di chuyển trên ngực cô, dấy lên từng ngọn lửa nóng.
Lâm Cẩm Sắt nhắm mắt lại, giọng nói run run gần như cầu xin nói, "Được, tôi không động, không động, vậy ngài có thể buông tha cho tôi không." Cô toàn thân giống như bị bao bọc trong kén nhện , loại cảm giác không thể nói rõ này khiến cô khó chịu tới mức đáng sợ
Sau đó cô nghe thấy Đường Lưu Nhan rầu rĩ hừ hừ nở nụ cười, rất thấp, cô cảm giác không phù hợp lắm.
Khi hơi thở đã bình ổn lại rồi bất chợt cô lại nghe thấy Đường Lưu Nhan chậm rãi mở miệng, "Đau..." Âm lượng của hắn rất nhẹ, Lâm Cẩm Sắt nghĩ là mình nghe nhầm , khẽ mím môi, trong lòng không biết tại sao lại lo sợ không yên. Hắn đột nhiên bắt lấy một bàn tay của cô, đặt vào ngực mình...
Bàn tay vừa vặn đặt lên miệng vết thương. Trên đó quấn một lớp băng gạc thật dày, một vòng rồi lại một vòng, phảng phất dây dưa khiến người ta thật bối rối.
"Cẩm Sắt, chỗ này rất đau..." Hắn nhẹ giọng nói, âm điệu mềm mại, giống như một con thú nhỏ bị thương, khát vọng được ấm áp "Em nói đi, phải làm sao bây giờ?"
Lâm Cẩm Sắt cảm thấy cánh tay giống như bị bỏng, vô cùng nóng, tâm trạng vừa tê dại vừa hoảng loạn. Cô rất rõ ràng, người đàn ông này lòng dạ rất sâu kín, hắn đang giả vờ đáng thương , hắn nói với cô như vậy, có lẽ muốn nói chỉ vì cô mà bây giờ hắn trở nên như vậy.
Nhưn