Tác giả: Hà Nại
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341960
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1960 lượt.
hạm của người đàn ông này vào cơ thể mình.
Người đàn ông cầm vòi hoa sen tựa hồ cảm nhận được, "Nước lạnh quá sao? Có cần tăng nhiệt độ thêm chút nữa không?" Ngữ khí ấm áp kéo dài làm người ta cảm thấy hơi có lỗi.
Không chờ cô trả lời, vạch chỉ nhiệt độ nước đã chậm chạp nhích lên về phía tăng nhiệt.
"Được rồi, lạnh thì nói một tiếng, đừng để bị cảm." Nói xong, lại bắt đầu tinh tế cọ rửa cơ thể cô.
Mỗi lần sau khi thỏa mãn dục vọng, hắn luôn ôn nhu săn sóc như vậy cứ như hắn là một tình nhân vô cùng tuyệt vời.
Hắn là Tu La (*1 loại quỷ thần hiếu chiến, thường bị coi là ác thần) muốn lấy mạng, lại khiến cho người ta cảm giác hắn có một trái tim thiên sứ.
Không đúng, không đúng!
Lâm Cẩm Sắt run rẩy kịch liệt, bọt nước từ thân thể trắng nõn mịn màng của cô chảy xuống.
Như thế nào mới có thể thoát khỏi hắn? !
Phải làm thế nào mới có thể thoát khỏi hắn!
Ác ma này, dường như có ý đồ muốn lấy lòng cô đây!
Lâm Cẩm Sắt đang tinh tế tẩy từng chút trang điểm như mọi ngày.
Cô tin rằng trang dung hoàn mỹ không chỉ để bảo vệ ngụy trang cho mình, mà còn có thể làm tan rã cảnh giới của người khác và đạt được nhiều hảo cảm của họ.
...Tất nhiên trừ khi tắm rửa và khi ngủ
Cho nên từ sau khi cô có thói quen tự trang điểm cho mình, trừ Đường Lưu Nhan, chưa từng có ai thấy qua bộ dáng của cô khi tẩy trang
Điều này làm cho cô cảm thấy không an toàn.
Khi Đường Lưu Nhan ôm cô từ trong phòng tắm lên giường, hai mắt cô nhìn thẳng vào khuôn mặt hoàn mỹ của hắn, thản nhiên mở miệng
"Nhìn đi, không trang điểm tôi cũng không xinh đẹp cho lắm, mỹ nhân so với tôi còn có rất nhiều, chừng nào ngài buông tha tôi?"
Đường Lưu Nhan làm như vô cùng kinh ngạc, liếc cô một cái, khẽ cười một tiếng nói:
"Tôi cũng đâu khóa em, không nên nói \'Buông tha\' chứ?"
Cô nghe xong cười mỉa.
Đường Lưu Nhan, giỏi lắm, giả bộ cũng khéo thật.
"Huống chi..." Khuôn mặt tú lệ đến tinh xảo ghé sát vào cô, ý cười vô cùng tà mị, "Thần sắc khi em không hóa trang , vô cùng mị hoặc..."
Đồng tử của hắn rất sáng, giống như toàn bộ các ngôi sao trong vũ trụ đều bị kéo vào trong đôi mắt ấy.
Lâm Cẩm Sắt hơi giật mình.
Nhíu mày, há miệng thở dốc, đang định nói gì đó, đã thấy ánh sáng trong đồng tử hắn càng ngày càng thâm ảm, đồng tử dần khép lại đặt trên môi cô, hai hàng lông my dày khẽ run rẩy.
Đồng tử cô co rút nhanh chóng, hai tay như phản xạ có điều kiện đẩy hắn ra.
Nhưng, hai tay Đường Lưu Nhan càng nắm chặt, mặc cho cô giống như cánh chim không thể bay đi, tao nhã cúi người, môi cứ như vậy in lại ...
Trên bả vai của cô.
Đau!
Xương bả vai hung hăng bị cắn.
Hắn là một tên dã thú ngang nhiên cắn cô như muốn nuốt cô vào trong bụng vậy.
Tia sáng trong mắt hắn bây giờ là sắc dục.
Chỉ trong khoảng khắc này Lâm Cẩm Sắt hoàn toàn buông tha toàn bộ phản kháng.
Cô kịch liệt thở dốc, trước mắt một mảnh mông lung.
Cô hiểu rõ.
Hắn đang trả thù, hắn đang trả thù sự bất kính của cô với hắn trước đó!
Khi đó sự không thương tiếc của hắn làm cô rất đau, còn có thập phần nhục nhã, giận dữ liền cắn lên bờ vai hắn, rất muốn được khóc một lần.
Nhưng thì ra, sự tùy hứng như vậy cô không thể làm được.
Thế giới này sẽ không có ai bao dung phóng túng cô.
Con ngươi chậm rãi tối đi.
Trái tim bị một loại bi thương không hiểu từ đâu chậm rãi lấp đi, dần dần đem miếng đất chết biến thành sa mạc hoang vu.
"Cẩu nam nữ"
Buổi chiều ngày hôm sau.
Quán cà phê vắng vẻ thanh nhã.
Một chỗ ngồi bí mật.
Lâm Cẩm Sắt vừa thấy Trần Cảnh Hoa đến, liền cười.
À không, nếu nói cụ thể hơn hẳn là nhìn thấy một đôi nam nữ hôn môi trước mặt bao nhiêu người, cô nở nụ cười.
Hay là cụ thể hơn nữa thì phải là người đàn ông đang cùng Trần Cảnh Hoa hôn môi kia...
Nghe thấy tiếng động, hai người đang quấn lấy nhau ở một chỗ rốt cục cũng buông đối phương ra.
Vẻ mặt người phụ nữ hơi xấu hổ lúng túng, thở dốc, tình ý trong hai mắt vẫn còn đang dao động chưa dứt hẳn ra được.
Còn lại là người đàn ông nhàn nhã thản nhiên tựa lưng vào ghế ngồi, nhìn cô cười ra tiếng, tựa tiếu phi tiếu.
Bình tĩnh, bình tĩnh.
Nghĩ vậy, Lâm Cẩm Sắt vô cùng bình tĩnh ngồi xuống chiếc ghế đối diện với hai người họ, mỉm cười thực bình tĩnh "Thật không khéo, quấy rầy hai người."
Nghe vậy cô gái nhỏ đối diện mặt càng đỏ hơn, xấu hổ cùng oán giận liếc người đàn ông bên cạnh một cái, đều do hắn, cố tình muốn theo cô ta đến. Chăm chú nhìn hắn một lúc nữa, con mắt lúc này mới nhìn về phía Lâm Cẩm Sắt.
"Để cho Lâm luật sư chê cười rồi... "
Chậc chậc, ánh mắt kia, nụ cười kia, ngữ điệu kia, đủ yêu tinh rồi.
Lâm Cẩm Sắt híp lại mắt.
Thì ra là đang chứng tỏ sức mạnh bản thân?
Chuyện của cô và người đàn ông này, tuy nói cô đã sớm chuẩn bị sẵn tinh thần, nhưng lúc này bị một người phụ nữ như thế khiêu khích, thật đúng là khiến cho lửa giận trong lòng cô hơi bốc lên.
Về phần người đàn ông này, hắn hôm qua còn cùng cô ở trên giường quấn lấy nhau...
Không thèm nhìn hắn.
Bưng ly nước đá đúng lú