Tác giả: Hà Nại
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341983
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1983 lượt.
tớ nộp tiền bảo lãnh cho cậu ra ngoài?"
Lâm Cẩm Sắt khì khì nở nụ cười, đôi mắt đẹp bồng bềnh như sóng, "Đùa cậu một chút thôi mà, tớ không sợ đâu " cô cười đến kiêu ngạo "Tiểu ưu cậu tin không, Đường đại công tử Đường Lưu Nhan tuyệt đối sẽ không mặc kệ ngồi xem. Có hắn ở đây, tớ còn sợ gì nữa?"
Ngô ưu mắt lạnh liếc cô, "Cậu rốt cuộc muốn nói gì?"
Lâm Cẩm Sắt thấp thoáng ý cười, cằm khẽ nâng, hai tay đặt ở trước ngực khoanh vào nhau, ánh mắt thoáng nheo lại, khóe môi hiện lên độ cong tàn khốc "Tiểu ưu tơ snois thật với cậu, tớ hoài nghi người đàn ông Đường Lưu Nhan này... tớ không biết hắn rốt cuộc muốn làm gì, nhưng tớ đối với hắn, nhất định là có giá trị lợi dụng nào đó ... cậu nghĩ xem, chỉ cần tớ vẫn còn giá trị lợi dụng, hắn làm sao có thể cứ như vậy buông tha tớ? Cho dù là có sự cản trở của luật pháp."
Trong mắt Lâm Cẩm Sắt ý cười lạnh nhạt, giống ngày sương lạnh mùa thu
"Tiểu Ưu, có đôi khi bị người ta lợi dụng cũng không phải là chuyện xấu."
Ngô ưu giật mình.
Một lát sau, cô mới chậm rãi nói: "Cẩm Sắt, tớ càng ngày càng không hiểu cậu."
Cô gái lợi hại cao ngạo mà lại trí tuệ thuần lương trước kia bây giờ càng ngày càng mơ hồ đến mức khiến cô không thể nhìn ra hình dáng trước kia nữa.
Trong lòng Ngô ưu đột nhiên trào lên một loại đau buồn.
Loại cảm giác này không biết là tốt hay xấu.
Con người luôn trưởng thành, càng trưởng thành thì lớp áo trắng thiện lương càng mất đi, bắt chính mình phải khôn khéo để tự bảo vệ bản thân... nhưng Lâm Cẩm Sắt, cô giống như là một đại thụ cây trưởng thành trong bão táp, bị thương nặng, máu chảy nhiều, miệng vết thương kia dần dần đóng vảy tạo thành một vết sẹo xấu xí và hung tợn.
Lâm Cẩm Sắt nghe vậy dừng lại, không nói gì nữa.
Chỉ là rất rất khẽ nở nụ cười.
Cô nên nói gì đây?
Cô không phải bông hoa mảnh mai được nuôi ở nhà kính hay ngà voi trong tháp, cô còn phải đấu tranh sinh tồn, trừ việc bắt chính mình trở nên mạnh mẽ hơn cộng với một vẻ ngoài kiên cố không phá nổi, cô còn có thể làm thế nào?
Lâm Cẩm Sắt buồn rầu .
Công việc đã mất, tài khoản ngân hàng bị đóng băng, tuy rằng ngày thường cô không có thói quen hư hỏng hay xa xỉ, nhưng khi tiêu tiền cũng là tiêu tiền như nước, bây giờ tài nguyên này đứt rồi, nguồn thu nhập lớn đã mất, cô phải làm sao.
Ở trên giường lăn qua lặn lại nghĩ ngợi thật lâu, ngay khi cô hết đường xoay xở một dòng ánh sáng tràn vào đầu cô!
Quán bar...quán bar.
Món ăn lớn như vậy sao bây giờ cô mới nghĩ ra chứ?
Vừa nghĩ đến đây, Lâm Cẩm Sắt cười tủm tỉm xoay người xuống giường, để lại mẩu giấy nhớ cho Ngô Ưu, thay quần áo, kéo túi xách đi ra ngoài cửa.
Khoản lớn
Khi đi ra khỏi cửa, Lâm Cẩm Sắt bất ngờ khi thấy Maybach kiêu ngạo phong cách đang tỏa snags ở nơi cách đó không xa.
Còn chưa chờ cô đến gần, cửa xe Maybach bị điều khiển đột nhiên mở ra, một kẻ cơ bắp cao lớn khôi ngô từ bên trong đi ra.
Đó là Hàn Húc.
Không hổ là thuộc hạ của Đường Lưu Nhan, từ chiều ba hôm trước tới giờ, dù thế nào cũng đã mấy chục tiếng đồng hồ, chẳng lẽ hắn luôn ở đây "Ôm cây đợi thỏ" sao?
... Khả năng này xem ra tương đối lớn nha.
Chỉ thấy sau khi Hàn Húc bước từ trong xe ra, hai tay mở một cửa xe khác ra, sau đó mặt không chút thay đổi nhìn cô một cái rồi rất tự nhiên chui lại vào trong xe.
Lâm Cẩm Sắt bị một cái liếc mắt này của khiến cho trong lòng có chút sợ hãi, nắm chặt túi xách trên vai, cẩn thận kéo kéo làn váy rồi bước vào trong xe, tùy tay đóng cửa xe.
Hơi lạnh trong Maybach trước sau không hề giảm, Lâm Cẩm Sắt chỉ mặc một chiếc áo sơmi không có tay màu trắng tơ tằm, vô cùng đơn giản, cho nên vừa mới vào trong xe đã cảm thấy hơi lạnh phả cả vào người.
"Địa chỉ."
Hàn húc lạnh như băng mở miệng, từ trong đáy lòng Lâm Cẩm Sắt tràn lên một loại cảm xúc thì ra trong xe cũng không phải là quá lạnh, cô lập tức nói: "Đưa tôi đến \'Lan\' đi."
Trước lạ sau quen, trước đây đã có hai lần lộ diện cho nên nhân viên lớn nhỏ trong quán bar phần lớn đều biết Lâm Cẩm Sắt chính là bà chủ của quán bar.
Cho nên khi Lâm Cẩm Sắt đi vào "Lan", cô đã được đón tiếp bằng cấp tổng thống.
Hai hàng nhân viên thẳng tắp đứng hai bên cửa, cung kính cúi đầu với cô, "Chào Lâm tiểu thư." Quản lí nghiệp vụ của quán bar vừa cười đến mức giống như đóa hoa cúc nở rộ, vừa cúi đầu khom lưng dẫn cô đến phòng tài vụ.
Lâm Cẩm Sắt lúc đó có chút thụ sủng nhược kinh, nhưng mà... Cô cũng rất thích cảm giác cao cao tại thượng này.
Chẳng có ai là không muốn trở thành đối tượng đứng trên đỉnh được mọi người ngước lên nhìn, cái khác chỉ là tương lai thế nào và sự cố gắng của bản thân thôi.
Vừa nghĩ đến đây, Lâm Cẩm Sắt không khỏi buồn bã trong lòng.
Chưa cần nói đến cô có bao nhiêu tình yêu với công việc luật sư này, nhưng, dù sao nó cũng từng là mục tiêu để cô suốt đời cố gắng phấn đấu, vì thế sự trả giá của cô thế nào thì người bình thường khó mà tưởng tượng được. Bây giờ tất cả đã trở thành hoa trong gương, trăng trong nước, thoáng như một giấc mộng.
"Lâm tiểu thư, mời." Người quản