Tác giả: Hà Nại
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341985
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1985 lượt.
lí nghiệp vụ khom người đưa tay ra, Lâm Cẩm Sắt gật gật đầu, đi vào căn phòng tài vụ đã mở cửa.
Một lúc lâu sau, trong phòng tài vụ truyền ra tiếng kêu sợ hãi của cô... "Cái gì? Đây là báo cáo thu vào của tháng này sao? !"
Cô ngồi trước máy tính, nhìn màn hình máy tính trước mặt lóe lên không ngừng, trong mắt là không thể tin được.
Một, hai, ba, bốn... Con số 6 ở đầu tiên nhưng lại là 7 số 0 phía sau!
Quản lí nghiệp vụ sợ, hãi "Đúng vậy, Lâm tiểu thư cảm thấy số tiền thu vào tháng này vẫn thấp quá sao? Bởi vì quán bar vừa mới vừa khai trương không lâu, cho nên lượng khách đến cũng không quá nhiều... Vì vậy..."
Lâm Cẩm Sắt bị rung động nói không ra lời.
Một hồi lâu sau, cô mới chậm rãi mở miệng hỏi: "Xin hỏi số tiền này đều là của tôi sao?" Ngữ điệu run rẩy kia, vẻ mặt giả vờ bình tĩnh kia là cỡ nào giống như nhà nghèo trúng độc đắc chứ...
"Đúng vậy, trừ tiền lương trả cho nhân viên khoảng 500 vạn và một ít tiền thuế vụ nữa, còn có tiền mua nguyên liệu mỗi tháng...đại khái còn hơn 4000 vạn toàn bộ đều thuộc sự sở hữu của Lâm tiểu thư."
Lâm Cẩm Sắt hoảng sợ, một tháng thu vào của quán bar này còn gấp đôi số lãi cô liều chết liều sống buôn bán nhiều năm qua.
Đây là đạo lý gì chứ?
Trong lòng cô khiếp sợ không thôi, nhưng trên mặt vẫn là nửa phần dấu diếm, đón đưa "Thì ra là vậy? Được, vậy phiền quản lí sau này báo cáo thu chi mỗi tháng cho tôi, còn nữa " dừng một chút, "Đưa tất cả số lãi hàng tháng vào trong tài khoản của tôi."
"Vâng, xin Lâm tiểu thư cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ dốc hết sức làm tốt sự phân phó của cô ."
"Cám ơn." Lâm Cẩm Sắt thở phào nhẹ nhõm, vấn đề tài nguyên đã được giải quyết, tuyệt vời, bây giờ nên tìm Đường Lưu Nhan để nói chuyện thôi.
Khẽ cong khóe môi, cô mở miệng hỏi: "Nhan công tử đâu?"
Quản lí nghiệp vụ kia có chút kinh ngạc , ngẩng đầu nhìn cô một cái, lập tức vội vàng cười nói: "Không ngờ Lâm tiểu thư cũng biết Nhan công tử vừa mới đến "Lan" " vừa nói vừa làm tư thế mời "Mời Lâm tiểu thư đi theo tôi, Nhan công tử đang cùng Tần gia nói chuyện hợp tác gì đó!"
Lâm Cẩm Sắt im lặng.
Cô cũng chẳng biết Đường Lưu Nhan đang ở trong quán bar này mà.
Còn có Tần gia kia...
Trong đầu hiện ra vết sẹo rất dài cắt ngang qua má phải cùng ánh mắt cơ trí sáng ngời, còn có ánh mắt hắn ngày ấy khi liếc qua cô... Cô nhíu mày, đá đi cảm giác quái dị trong lòng, đi phía sau quản lí nghiệp vụ, qua vài căn phòng, đi tới một căn phòng sang trọng khác.
Chỉ thấy quản lí nghiệp vụ gõ cửa phòng, sau khi được sự cho phép liền mở cửa ra, lại thấp giọng nói với Lâm Cẩm Sắt: "Lâm tiểu thư, mời vào"
Cẩm Sắt, em đến thật khéo
Chỉ thấy quản lí nghiệp vụ gõ cửa phòng, sau khi được phép liền mở cửa phòng ra, thấp giọng nói với Lâm Cẩm Sắt: "Lâm tiểu thư, mời vào."
Nói xong lui xuống ngay.
Lâm Cẩm Sắt nhất thời có chút mơ hồ, cảm giác có gì đó không phù hợp, cảm thấy hình như mình vào đây không đúng lúc cho lắm.
Có lẽ do tiềm thức của cô khiến cho cô cự tuyệt quá nhiều những chuyện có liên quan tới Đường Lưu Nhan... Đường công tử cùng người ta bàn công chuyện cô đi vào xem náo nhiệt gì chứ?
Còn nữa, lấy thân phận nào mà đi vào đây?
Đúng lúc cô bối rối đứng ngoài cửa do dự không biết phải làm thế nào trong căn phòng truyền đến tiếng nói thản nhiên: "Sao chưa vào vậy?"
Ngữ điệu mềm mại kia giống như đang chiều chuộng.
Lâm Cẩm Sắt có chút không tự nhiên xiết chặt ngón tay, mím môi rảo bước vào căn phòng.
Không gian rộng như vậy, trang trí chỉ có một màu đen —— dường như mỗi căn phòng trong "lan" cách bài trí đều rất khác nhau... màu sắc như băng lạnh cùng sáng ngời đến chói mắt ngọn đèn khiến cho Lâm Cẩm Sắt cảm thấy một trận hoa mắt chóng mặt, đôi mắt đảo qua chỉ thấy Đường Lưu Nhan tùy ý nhưng không tùy tiện ngồi dựa vào ghế sô pha, phong thần tuấn lãng hai tay khoanh lại cười nhìn cô.
Trong ánh mắt hắn nhìn cô giống như sóng nước ôn hòa dao động nhẹ nhàng dưới ngọn đèn.
Sự cổ quái khác thường trong lòng khiến Lâm Cẩm Sắt rời chuyển ánh mắt, đặt trên một người đàn ông khác cũng đang ngồi trên sô pha.
Tần gia.
Tần gia cũng nhìn cô, trong ánh mắt vẫn có gì đó khó hiểu.
Lâm Cẩm Sắt cảm thấy vô cùng không thích hợp nhưng nghĩ thế nào cũng không hiểu cảm xúc này ở đâu tới.
Bị hai người đàn ông nhìn tới mất tự nhiên, cô khẽ cong khóe môi, nâng mắt, mỉm cười, "Quấy rầy hai người đang bàn công chuyện ." Đầu óc thông minh của cô chuyển động nhưng vẫn vẫn không biết phải nói gì trong trường hợp này, cho nên đầu tiên phảo mở lời bằng câu xin lỗi.
Chỉ thấy Đường Lưu Nhan một tay chống cằm, khóe miệng vẫn hơi nhếch, ánh mắt rạng rỡ, một tay kia vẫy vẫy về phía cô, mở miệng nói, "Cẩm Sắt, lại đây."
Hắn đang đem cô làm xiếc sao?
Lâm Cẩm Sắt khó hiểu nâng nâng lông mi. Nhưng cô cũng hiểu được, nếu muốn bảo vệ chính mình khi có người ngoài ở đó, cô phải để mặt mũi cho Đường Lưu Nhan.
Vì thế nụ cười cô tươi hơn nắng, nhu thuận tiêu sái qua đó, ngồi xuống bên cạnh Đường Lưu Nhan.
Đường Lưu Nhan hình như vô cùng hài lòng v