Tác giả: Hà Nại
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341986
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1986 lượt.
ới biểu hiện của cô, ánh sáng trong mắt vô cùng chói lóa, hắn chậm rãi nắm lấy tay cô, nhẹ xiết ngón tay cô lại, mỉm cười nhìn về phía cô: "Cẩm Sắt, em tới thật khéo " khẩu khí này dường như có chút ngoài ý muốn, nhưng lại có vẻ như đã đoán trước được sự việc "Trong lòng mong em lâu lắm rồi sao mãi em mới tới."
Còn Lâm Cẩm Sắt chỉ cảm thấy kì lạ, Đường công tử này, trong lòng chắc chắn có quỷ... khi không lại dùng như vậy ngữ khí và ánh mắt rợn người như vậy nói chuyện cùng cô...hắn rốt cuộc muốn làm gì?
Bàn tay bị hắn cầm không hiểu vì sao đổ mồ hôi lạnh.
Không chờ cô suy nghĩ cẩn thận, chợt nghe thấy Tần gia-người rất ít lời đột nhiên nở nụ cười, tiếng cười khoái trá, "Nhan công tử thật tốt với Lâm tiểu thư" Nghe khẩu khí của hắn, không giống như tán thưởng đơn thuần, mà càng giống như sự đánh giá cùng cảm thán rất sâu.
Bàn tay nắm lấy tay cô khẽ siết chặt, Lâm Cẩm Sắt bị đau hơi nhíu mày, nhưng đáy lòng đã hiểu rõ hơn một chút... không phải Đường công tử này đang muốn sớm vai lãng tử si tình trước mặt tần gia đấy chứ? ...nhướn trán lên một chút, lông mi buông xuống, làm ra nụ cười e lệ ngọt ngào, vẻ mặt không chút giả tạo nào... diễn trò là sở trường của cô, cô muốn biết Đường Lưu Nhan rốt cuộc đang có ý đồ gì.
Quả nhiên, bàn tay nắm lấy tay cô kia khẽ thả lỏng, trên đỉnh đầu truyền đến tiếng cười ôn nhuyễn của người đàn ông đó, ý vị thâm sâu, "Đối với người phụ nữ mình thích dù tốt thế nào vẫn thấy không đủ ."
Lòng bàn tay Lâm Cẩm Sắt tiếp tục đổ mồ hôi lạnh.
Cái gì gọi nói dối không chớp mắt, bây giờ cô đã biết rồi.
Nghĩ đến thân là luật sư nổi danh cô mới là lật ngược phải trái, đen trắng lẫn lộn, nhưng không ngờ người đàn ông này còn hơn cô một bậc.
Tần gia mỉm cười, ánh mắt ôn hòa hơn. Loại uy nghiêm sát khí lúc trước khoảnh khắc này tựa hồ đã biến mất toàn bộ không còn chút nào.
Đúng lúc Lâm Cẩm Sắt bị lời nói của Đường Lưu Nhan làm cho thất điên bát đảo, Tần gia chậm rãi mở miệng, đối tượng câu chuyện biến thành cô: "Lâm tiểu thư, cô rất giống một người."
Cô hơi sửng sốt, không biết phản ứng thế nào, đành phải cười lấy lệ, "A, thật không?"
Tần gia nhìn cô, ánh mắt rất xa rất xa , giống như đang xuyên qua cô để nhìn một người khác, hắn cười, giọng cười sảng khoái, "Đúng vậy, kể cả diện mạo hay khí chất, đều rất giống."
Trong lòng Lâm Cẩm Sắt không hiểu lộp bộp một chút, có một chút gì đó lóe qua trong đầu cô, đáng tiếc là quá nhanh khiến cô không kịp tinh tế suy nghĩ.
Cô cười đến bình tĩnh, "Vậy sao? Thật sự quá khéo ."
Tiếng nói của cô vừa dứt, chợt nghe thấy một tiếng cười khẽ trên đỉnh đầu, sau đó một cái bàn tay to khẽ đặt trên mái tóc cô, tinh tế vuốt ve, không nói lời nào , chỉ là một chút một chút như vậy, dường như vô cùng trìu mến vô cùng quyến luyến mái tóc như làn sóng của cô.
Tayhắn khi quyến luyến dây dưa với cô đầu ngón tay lạnh như băng.
Lâm Cẩm Sắt mím môi, không biết phải làm thế nào, cô cảm thấy ngón tay mình không khác gì đang đeo chì nặng lên.
Rất lâu sau, Đường Lưu Nhan mới ngừng nụ cười nói, "Tần gia, Cẩm Sắt là độc nhất vô nhị."
Lâm Cẩm Sắt cúi xuống, khóe miệng dẫn ra một chút cười lạnh.
Tần gia dừng một chút, nụ cười vô cùng thâm ý phụ họa nói, "Đúng vậy, độc nhất vô nhị." Sau đó đem ánh mắt dời về phía cô, "Lâm tiểu thư, tôi có một thỉnh cầu, không biết cô có đồng ý không."
"Mời Tần gia dạy bảo." Mặc dù cảm thấy khó hiểu, nhưng cô vẫn lễ phép trả lời.
"Nghe nói công việc của Lâm tiểu thư gần đây có chút vấn đề" Tần gia dừng một chút, nhìn thấy biểu tình Lâm Cẩm Sắt có chút động đậy, cười, lại tiếp tục nói, "Mà mấy năm gần đây, không gạt cô, sức khỏe tôi ngày càng kém, rất nhiều việc tôi hữu tâm vô lực... không biết Lâm tiểu thư có đồng ý đến giúp tôi hay không?" Ánh mắt hắn nhìn cô rất khẩn thiết , không có nửa chút vui đùa.
Lâm Cẩm Sắt nghe vậy kinh ngạc không thôi.
Cô với Tần gia trước mắt này, cùng lắm chỉ là có duyên gặp mặt mà thôi. Không phải hắn hồ đồ rồi chứ, chẳng lẽ chỉ vì cô giống người nào đó hắn quen biết mà ủy thác nhiệm vụ quan trọng này cho cô?
Cô không thể nói ra lời.
Qua một hồi lâu, cô mới thay đổi biểu tình trên khuôn mặt, vội vàng cười từ chối: "Tần gia coi trọng tôi ..." Cô còn chưa nói xong, đã bị một giọng nói khác cắt ngang
"Vậy cám ơn Tần gia ."
Lâm Cẩm Sắt kinh ngạc nâng mắt về phía con người tà nghễ kia.
Chỉ thấy bàn tay Đường Lưu Nhan buông lỏng ra, nhu tình mật ý nhìn cô một cái, sau đó đem tầm mắt dời về phía Tần gia, cười đến mức vẻ mặt chân thành.
Tin hay không tuỳ em
Khi Lâm Cẩm Sắt được Đường Lưu Nhan đưa về đến hoa viên Biển đã là 9 rưỡi tối.
Gió thu thổi lạnh.
Chiếc xe đen dừng cách tiểu biệt thự của cô không xa.
Đã dừng ở đó rất lâu.
"Tối nay tôi muốn hiểu rõ tất cả, muốn tôi chết, ngài cũng phải cho tôi biết tại sao lại phải chết."
Đường Lưu Nhan nghe vậy rốt cục cũng quay đầu qua nhìn cô, ánh đèn tiêu sái ngoài cửa chiếu vào xe, dừng trên khuôn mặt tuấn