Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mị Tình

Mị Tình

Tác giả: Hà Nại

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1342003

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2003 lượt.

iải thích, "Đúng, tôi từng là luật sư biện hộ của cô..."
"Luật sư biện hộ..." Trần Cảnh Hoa thì thào lặp lại, vẻ mặt đột nhiên trở nên dữ tợn đến đáng sợ, cô nắm lấy song sắt, móng tay rất dài đã lâu không cắt tỉa thật sâu đam vào lòng bàn tay, trong cái trừng mắt với Lâm Cẩm Sắt mang theo hận ý khắc cốt "Chính là mày! Đồ chết tiệt!"
Lâm Cẩm Sắt giật mình. Cô lần này đến đây chỉ muốn được xác nhận cho rõ ràng, nhưng không ngờ rằng phản ứng của Trần Cảnh Hoa lại kịch liệt như thế.
Hơn nữa...
Cô ta hận cô?
Cô ta nghĩ chính cô khiến cô ta rơi vào hoàn cảnh đó?
... buồn cười, chẳng lẽ cô ta không thấy La Thành mới là người phá rối sao? Hơn nữa chẳng lẽ cô lại muốn làm chính mình thân bại danh liệt mà đi làm chuyện ngu xuẩn hết mức ấy? !
Lâm Cẩm Sắt chỉ cảm thấy khó hiểu, không thể nói lý, nhưng là đối mặt với Trần Cảnh Hoa như vậy, lại không thể nói ra bất cứ cái gì, phải kiềm chế sự bất mãn trong lòng, hít sâu một hơi mới nói, "Cô hãy nghe tôi nói, sự thật không phải như cô nghĩ vậy đâu..." Nói xong Lâm Cẩm Sắt đột nhiên giật mình, những lời này giống như một người đàn ông ăn vụng bên ngoài bị vợ tóm được sao đó lại dụng công năn nỉ giải thích vậy...
Cô vừa mới nói một câu đã nghe thấy Trần Cảnh Hoa hét rầm lên ... thê lương tới mức đáng sợ, ảnh mắt cô ta chỉ có duy nhất một màu đỏ, nếu không phải có song sắt cứng rắn ngăn cách, cô ta chắc chắn đã xông lên bóp chết Lâm Cẩm Sắt: "Đều tại mày, nếu không phải vì mày, tại sao Nhan lại có thể đối xử với tao như vậy... Anh ấy làm sao có thể lừa tao..."
Lâm Cẩm Sắt trong lòng lộp bộp một tiếng, dạ dày lại cuộn trào lên một lần nữa.
Lúc cô ngẩng mặt lên lần nữa, Trần Cảnh Hoa đã bị quản giáo chế ngự, đưa trở về phòng.
Con ngươi của cô ta phẫn nộ điên cuồng
"Đều tại mày! !"
Lâm Cẩm Sắt đứng ở chỗ đó rất lâu, cho tới khi đôi chân run lên, cho tới khi người quản giáo lạnh lùng nhắc nhở cô thời gian đã hết, cô mới đi chậm chậm ra khỏi trại tạm giam.
Bầu trời bên ngoài trại tạm giam thật trong xanh, là loại màu xanh vô cùng thuần túy không có một gợn mây nào.
Đi xuống cầu thang cao cao của trại tạm gian, có một cơn gió mát thổi qua, đáng lẽ là rất mát mẻ , nhưng tại lúc này, lại trở nên lạnh buốt, Lâm Cẩm Sắt sợ run cả người, nắm chặt lấy vạt áo, tiếp tục đi.
Chỉ là, có vài thứ, dưới bầu trời trong xanh như vậy đang héo rũ chết đi. Khi Đường Lưu Nhan trở về đã là chạng vạng, ánh hoàng hôn đỏ như máu xuyên qua cửa sổ thật lớn sát đất chiếu vào trong.
Lâm Cẩm Sắt ôm gối ngồi ở ban công, đưa lưng về phía cửa, như đang nhìn bầu trời mà cũng như đang suy nghĩ rất nhiều. Rất đơn giản, cô chỉ mặc một chiếc áo sơmi mỏng manh, dưới ánh hoàng hôn ấy thậm chí có thể thấy rõ từng chiếc lông tơ trên làn da trắng nõn của cô, trong suốt, nhưng tất cả chúng như đang dựng lên.
Giống như bị mê hoặc, hắn sợ run một lát, sau đó nhếch môi một cái, vừa đi vừa cởi áo khoác, lại mang theo vẻ tà nghễ lạnh lùng.
Hắn cất tiếng nói chứa đựng ý cười : "Đang làm gì vậy?"
Nghe thấy giọng nói này, Lâm Cẩm Sắt chậm rãi quay đầu lại nhìn hắn, phản ánh sáng, khuôn mặt cô bị bao phủ bởi một màu sắc rất lạ khiến người ta không thấy rõ vẻ mặt cô lúc này.
Đường Lưu Nhan bước chân đều đều tiêu sái bước đến trước mặt cô, sau đó ngồi xuống ngay cạnh cô.
Hắn nhìn thấy vẻ mặt mờ mịt của cô, lông mi chớp ra sự đề phòng mơ hồ.
Mái tóc xoăn lọn to rất đẹp, khiến khuôn mặt cô càng nhỏ hơn, nhưng rất xứng với đôi mắt to tròn như của nai con trong suốt như nước cùng đôi môi mím chặt quật cường...
Đường Lưu Nhan không kiềm chế được vươn tay ôm cô.
Ngữ khí ôn nhu thương tiếc : "Đừng sợ tôi, nghe lời nào."
Cô sửng sốt thật lâu mới chậm rãi nâng cánh tay ôm lấy hắn.
Hắn nói, "sáng nay tôi có hơi nặng lời..." Lâm Cẩm Sắt cắt đứt câu nói của hắn, giọng nói cô khàn khàn thật khó phân biệt: "Đường Lưu Nhan, tôi nên cảm ơn ngài..."
Hắn ừ một tiếng, hắn không nghi ngờ khẽ mở miệng cười hỏi: "Cảm ơn? Cảm ơn tôi cái gì?" Hắn vừa mới nói xong, lập tức cảm tháy một thứ gì đó lạnh như băng cứng rắn đặt trên ngực mình, cơ thể hắn run lên thật mạnh!
Xúc cảm này với hắn vô cùng quen thuộc...
...là súng!
Không kịp nữa ... trong ánh chớp đó, Lâm Cẩm Sắt nhìn hắn ánh mắt nở nụ cười, "Cảm ơn ngài, một khắc trước khi tôi yêu ngài, ngài lại cho tôi một lí do để tôi có thể hận ngài tới chết." Vừa nói chuyện cô vừa nhẹ nhàng bóp cò súng.






Đừng sợ, có anh ở đây
(Ở trong bản gốc thì đây là chap 1 của quyển 2 nhưng mình cứ đặt theo số của các chap tiếp theo phần trước nhưng thực ra đây là quyển 2 rồi nhé)
Căn phòng lớn và trang nghiêm như vậy, hơn một trăm người cả đứng cả ngồi, nhưng đều rất im lặng, chỉ có một vài người kiềm chế không được không ngừng ra bên ngoài thăm dò, như đang nôn nóng chờ đợi gì đó.
Chiếc quả lắc thật lớn của chiếc đồng hồ trong phòng từng chút rung động, thời gian từng chút trôi qua.
Càng ngày càng có nhiều người thiếu kiên nhẫn, bắt đầu có người