XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Miệng Độc Thành Đôi

Miệng Độc Thành Đôi

Tác giả: Dung Quang

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341999

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1999 lượt.

từng chênh lệch mười vị trí trên bảng thành tích, mà hiện nay? Cuộc đời bọn họ đã sớm rẽ lên các con đường khác nhau. Anh đi tới huy hoàng mà cô thì đi con đường bình thường.
Chênh lệch không hề lớn bình thường đâu, đâu phải chỉ là khoảng cách mười cái tên khi xưa?
Cô cúi đầu nhìn nước trà màu vàng nhạt bốc hơi thoang thoảng, nâng lên miệng định nhấp một hớp thì bất thình lình nghe thấy tiếng Mạnh Đường.
Anh nói: “Tần Chân, thật ra có khả năng mình muốn xin cậu giúp mình một việc, mình phải nhờ cậy cậu đấy.”
Mọi người không hiểu nhìn bọn họ.
Tần Chân dừng chén trà bên mép, sau đó cô chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn người bên cạnh thì thấy Mạnh Đường cười tinh khiết ôn hòa với cô, trong mắt ấm áp mềm mại như gió xuân.
Anh nói: “Mình mua nhà ở Âu Đình, sau đó muốn lắp đặt thiết bị ở La Lune. Chủ nhiệm bộ phận bán nhà cho mình biết, cậu đang phụ trách mảng này, cho nên…” Nụ cười càng ngày càng tươi, đẹp đẽ đến khiến người ta nín thở: “Cho nên sau này mình phải thiết lập quan hệ tốt với cậu rồi, quản lý Tần.”
Điều hòa trong sảnh lớn bật vừa đủ, tách trà trong tay tỏa ra làn sương ấm áp, loại cảm giác ấm áp này lan vào trong tim.
Anh đang giúp cô thoát khỏi cảnh xấu hổ vừa rồi sao ?
Tần Chân nhìn anh mà hơi luống cuống sau một lát mới cười nói: “Được.”
Thế này mới dám nhìn anh điềm nhiên như không, sau đó hoảng sợ phát giác anh cách cô gần như thế, trong đôi mắt sáng ngời trong suốt chỉ có một mình cô.
Trong nháy mắt cô cảm thấy trong lòng toát ra rất nhiều trái tim hồng.
Sau đó cô nghe thấy Trần Hàm cười hỏi Mạnh Đường: “À, mình cứ tưởng cậu chỉ trở về làm việc, hóa ra thật sự tính ổn định ở đây hả ? Lá rụng về cội sao?”
Mạnh Đường gật đầu, “Ở bên ngoài lâu rồi, vẫn thích nơi quen thuộc hơn… còn có bạn cũ nữa.”
Ngay cả tư thế nói chuyện của Trần Hàm cũng rất đẹp, bình luận viên khác thật đấy, biết rành mạch tư thế nào góc độ nào thì tao nhã nhất. Cô lấy một chiếc kẹo trong đĩa bóc ra, tự nhiên thả lỏng trêu ghẹo: “Nhưng mà vội mua nhà như thế, có phải tính đã lập nghiệp rồi thì bây giờ phải nhanh chóng thành gia không?”
Ngụ ý đơn giản là đang ám chỉ có phải Mạnh Đường tính toán chuyện hôn nhân không.
Mọi người đều cực kỳ quan tâm vấn đề này, Bạch Lộ liếc sang Tần Chân cũng thế, cũng căng thẳng lên trong phút chốc.
Mạnh Đường vẫn cười nhàn nhạt thản nhiên như vậy, đáp với giọng điệu tự nhiên: “Đúng vậy, bị cậu đoán trúng.”
Răng rắc một tiếng, trái tim Tần Chân lập tức kết băng.






Trong 0.01 giây, trong đầu Tần Chân trống rỗng xuất hiện vô số thanh âm.
Anh có bạn gái.
Xem ra không chỉ là bạn gái, mà là vợ chưa cưới.
Anh muốn thành gia lập nghiệp, điều này tương đương với anh muốn kết hôn đúng không?
Cô ngồi ở chỗ kia rõ ràng chỉ trong nháy mắt ngắn ngủi nhưng trong đầu lại như bị người ta ấn nút tua nhanh, chuyện mười năm trước cấp tốc hiện lên trước mắt với tốc độ mắt thường khó mà làm được.
Về sau Tần Chân phát hiện mình không ra ngoài được nên rất hoảng sợ, ghé vào cửa sổ hướng ra bên ngoài la hét lên nhưng đã tan học gần nửa tiếng rồi, đâu còn ai ở lại trường học? Phòng bảo vệ lại cách xa phòng học như thế, quả nhiên học rách cổ họng cũng không có ai tới cứu cô.
Mùa đông trời tối sớm, trong phòng học nhanh chóng tối thui, mà cả tòa nhà đều bị cắt điện, Tần Chân chỉ có thể đứng trơ trọi trước cửa sổ dùng giọng đã khàn tiếp tục hét to, rồi không nhịn được đã khóc òa lên.
Cô không biết mình có thể chết lạnh ở đây không, cha mẹ có thể tìm thấy cô không. Đặc biệt là nhớ tới món bánh rán hành mẹ làm lúc trưa phần lại cho cô trong tủ lạnh, em trai thèm ăn chết đi được, nếu cô cứ thế là chết thì chẳng phải là bở cho Tần Thiên rồi ?
Càng nghĩ càng khổ sở nên cô khóc cực kỳ thê thảm cứ như con cún nhỏ bị người vứt bỏ.
Cách trường học một con đường nhỏ chính là tường bao, ngoài bức tường là khu dân cư ngoài trường học. Lúc đó Mạnh Đường vừa vặn luyện cầm ở nhà thầy cô xong, đang đeo túi sách đi trên đường thì bất thình lình nghe thấy có người đang khóc, cậu ngẩng đầu lên nhìn thì thấy có người tựa vào cửa sổ phòng học khóc đứt ruột đứt gan.
Cậu nhìn kỹ thì nhận ra đó là cô bé ngồi sau lưng mình, một người cực kỳ cao ngạo lạnh lùng. Các cô bé khác đều tươi cười như hoa với cậu nhưng chỉ có cô chẳng mấy khi phản ứng cậu. Mấy lần cậu quay đầu lại thì thậm chí còn phát hiện Tần Chân cầm bút máy xoẹt xoẹt sau lưng mình, trong mắt ẩn chứa ác ý cứ như muốn hung tợn chọc chết cậu.
Sau đó cậu vẫy vẫy Tần Chân, hỏi to: “Cậu khóc gì thế? Sao còn chưa về nhà?”
Tần Chân tập trung nhìn thì phát hiện ra cứu tinh, cô chẳng quan tâm đó là người mình ghét mà lập tức gân cổ kêu lên: “Cứu mạng! Mình bị nhốt trong phòng học !”
Về sau Mạnh Đường nhanh chóng chạy tới phòng bảo vệ, dẫn cô khóa cửa cứu vớt Tần Chân ra khỏi căn phòng tối đen như mực.
Cô bảo vệ cằn nhằn không ngừng: “Cô bé, cháu cũng thật là, tan học không về nhà đi mà lại ở lại phòng học làm cái gì ? Nếu không phải cậu b