Tác giả: Dung Quang
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1342348
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2348 lượt.
rượu, không khỏi cảm thán: “Cô dâu xinh đẹp thật đấy.”
Bạch Lộ nhanh chóng liếc nhìn Trần Hàm: “trông cũng được, mình nói với cậu này Tần Chân, da cậu đẹp như thế, bây giờ phát triển thế rồi, sau này lập gia đình chắc chắn sẽ rất hấp dẫn! Đến lúc đó đừng tìm mình làm phù dâu nhé, tránh làm mình xấu đi.”
Nói xong cô còn nhìn Mạnh Đường với ánh mắt khiêu khích, hàm ý là: Tần Chân của chúng tôi sớm hay muộn cũng phải lập gia đình, anh rút lui đi!
Mạnh Đường cúi đầu uống đồ uống, trên đôi môi nở nụ cười không biết làm sao.
Tần Chân nói: “Chắc là mình có tìm cậu làm phù dâu cũng không được, cậu với anh chàng ma men đã đến bước chung chăn chung gối rồi, chắc chắn là cưới trước mình.”
Bạch Lộ nóng nảy, hạ giọng hung dữ nói: “chung chăn chung gối cái gì! Còn không phải lúc ấy anh ta giả vờ say, nói là không tìm thấy đường về nhà! Nếu không thì mình khuân anh ta về nhà làm gì?”
“Mình lại chưa nói là tối hôm đó, mình nói là buổi tối hôm mình gọi điện thoại cho cậu.”
“…… Đó là anh ta không biết xấu hổ, nói là không mang chìa khóa, sống chết cầu xin mình cho ở lại nhà mình!”
“Được rồi được rồi, cậu hiền lành tốt bụng, thu nhận anh chàng ma men không có nhà để về, đấy đấy, anh ta không những sống chết cầu xin ở lại nhà cậu, còn sống chết cầu xin ngủ trên giường của cậu.”
“……” Bạch Lộ phồng má không nói gì.
Mạnh Đường vẫn mang ý cười nghe hai người kề tai nói nhỏ, chỉ có lúc Tần Chân uống xong thì lẳng lặng rót thêm cho cô.
Tần Chân thoáng xấu hổ nói cảm ơn, anh liền mỉm cười lắc đầu, trong ánh mắt vẫn ẩn chứa ý cười nhợt nhạt.
Sau lại đến lượt cô dâu chú rể chúc rượu bàn bọn họ, đi về phía bên này, Trần Hàm thấy Mạnh Đường gắp một con tôm mà Tần Chân không với tới cho cô, Tần Chân hơi căng thẳng, lúc bóc tôm còn không cẩn thận làm bắn nước ra tay, Mạnh Đường lại lẳng lặng lấy giấy ăn cho cô, mặc không lên tiếng thay cô cầm khăn tay, hành động qua lại này quả thật có ý nghĩa khác thường trong mắt người khác.
Trước kia Trần Hàm cũng thích Mạnh Đường, thậm chí có thể nói đến bây giờ, Mạnh Đường vẫn là nam thần trong cảm nhận của cô.
Nhưng mọi người phải trưởng thành, lúc đi học thì cái loại thích thuần túy này chỉ là cảm xúc thời thiếu nữ mà thôi, đợi đến khi cô bước vào xã hội, vào đài truyền hình, mới chậm rãi học được những thứ thực tế hơn nhiều.
Chú rể bên cạnh là biên đạo chương trình kia, chính là anh đẩy cô lên vị trí hôm nay, một đường che chở bảo vệ cô. Trần Hàm nhận lời cầu hôn của anh mà không hề do dự, bởi vì tuy rằng anh bình thường không cao to, cũng không phải là hoàng tử bạch mã trong cảm nhận của cô, nhưng lại thật sự bảo vệ cô, làm kỵ sĩ che mưa chắn gió cho cô.
Nhưng mà dù sao từng mến mộ Mạnh Đường lâu như vậy, trước mắt nhìn anh tỏ ra thích Tần Chân thế này, trong lòng Trần Hàm cảm thấy ê ẩm.
Lúc chúc rượu, cô còn cố ý liếc nhìn Mạnh Đường một cái, nói với Tần Chân: “Lúc ấy cậu thích Mạnh Đường lâu như vậy, nay cuối cùng toại nguyện rồi nhỉ.”
Ánh mắt cả bàn đều tập trung vào hai người, Tần Chân lập tức nóng rát, gượng cười giải thích: “Cậu hiểu lầm, hai bọn mình không có gì, Mạnh Đường cậu ấy –”
“Ừ, mình tương tư đơn phương mà thôi.” Mạnh Đường nói một câu như đùa cợt.
Cả đám người đều bật cười, trêu chọc hai người.
Tần Chân đến tai cũng đỏ, nghiêng đầu đi hung dữ trừng Mạnh Đường: “Có thể đừng nói đùa ở đây vào lúc này không?”
“Cậu biết mà, mình nói nghiêm túc.” Anh mỉm cười với ánh mắt trong suốt.
Kết quả bữa cơm này quả nhiên tẻ nhạt vô vị, Tần Chân vốn giả vờ như không có việc gì, coi như chuyện ngày đó không xảy ra, như vậy cũng bớt đi vài phần xấu hổ. Nhưng Mạnh Đường cái tên xấu xa này không chịu tác thành cho cô, nhất thiết phải khiến cô khó xử.
Ăn đến lửng dạ thì Tần Chân hạ đũa xuống, nghiêng đầu nói với Bạch Lộ: “mình muốn về nhà nghỉ ngơi một lát, buổi chiều còn phải đi làm.”
Bạch Lộ vừa nhận một cuộc gọi, ấp úng nói: “mình, mình có chút việc, bây giờ phải đi một tí, không tiện đưa cậu về nhà, cậu đi xe buýt được không?”
Trông cô ấy thế này là biết, nhất định là anh chàng ma men tìm cô ấy!
Tần Chân trừng cô ấy, “cùng đi ra ngoài.”
Sau khi tạm biệt người trong bữa tiệc bao gồm cô dâu chú rể, hai người ra khỏi khách sạn. Bạch Lộ lái xe đi rồi, Tần Chân còn đứng ở điểm xe buýt chờ xe.
Mà lúc này, một chiếc ô tô màu trắng dừng ở trước mặt cô, Mạnh Đường hạ cửa sổ xuống, nói với cô: “mình đưa cậu về.”
Tần Chân vô thức từ chối: “Không cần, mình đi xe buýt là được rồi.”
Ai biết giảng viên Mạnh không đạt được mục đích không bỏ qua, ngược lại mỉm cười hỏi cô: “Tần Chân, mình là lang sói hổ báo sao?”
“…” Cậu còn đáng sợ hơn lang sói hổ báo, cậu là hồ ly xảo quyệt!
“Dù chuyện lần trước cậu nghĩ như thế nào, mọi thứ phải cho người ta một đường sống đi? Mình chỉ hy vọng cậu cho mình một cơ hội giải thích, ít nhất nói rõ ràng những chuyện nên nói rõ ràng, như thế mình sẽ không nuối tiếc, cậu cũng sẽ vững lòng ơn.” Thấy Tần Chân có phần dao động, Mạnh Đường thừa thắng xông lên, “mình không phải người quấn qu