Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Miệng Độc Thành Đôi

Miệng Độc Thành Đôi

Tác giả: Dung Quang

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1342361

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2361 lượt.

: Thế hiện tại thì sao?
Lúc này đây, Trình Lục Dương cực nhanh, gần như chỉ copy đoạn trên: dịu dàng lương thiện, có tri thức hiểu lễ nghĩa, tóc dài áo choàng, sóng, lọn to. (*)
Nhìn qua thì Tần Chân không nhìn ra cái gì khác biệt, nhìn kỹ rồi mới nhìn ra vấn đề từ ba chữ cuối, lập tức mở miệng chửi thề.
[(*) chỗ này mình đã tìm hiểu rất nhiều nhưng không thể hiểu được ý nghĩa ngầm ẩn của TLD, mọi người thông cảm'>
Người ở sảnh lớn lập tức ngẩng đầu nhìn cô với ánh mắt kinh ngạc, Tần Chân đỏ bừng mặt khép lại di động, không nói gì nữa.
Bên ngoài mưa càng ngày càng to, cô uống trà sữa đang dần lạnh ngắt, thỉnh thoảng nhìn ra bên ngoài.
Cuối cùng vừa quay đầu lại thì cô thấy Trình Lục Dương và Phương Khải mỗi người cầm một chiếc ô màu đen xuống khỏi xe Bingley.
Trình Lục Dương là đi tới trường hợp chính quy, anh mặc bộ âu phục màu đen đã tháo cúc áo khoác, lộ ra áo sơ mi bên trong phẳng phiu không một nếp gấp, thậm chí anh còn thắt một chiếc cà-vạt ca-rô, Tần Chân nhớ rõ mình từng dán giấy nhớ lên đó, nghĩ rằng cuối cùng anh vẫn ngầm đồng ý sự giúp đỡ của cô, bằng không sẽ không ăn mặc bình thường như thế.
Lúc không nói lời nào, anh thoạt nhìn rất không giống tên độc miệng kia, quần áo tinh tế, cổ tay còn đeo chiếc đồng hồ giá trị xa xỉ. Không biết Phương Khải nói gì với anh, mà anh ngẫu nhiên mở miệng, trông nhu hòa hơn vài phần.
Trong phút chốc trong đầu Tần Chân nảy ra tám chữ: Cảnh đẹp ý vui, khuynh quốc khuynh thành.
Sau một chốc, cô thấy Trình Lục Dương đang đi vào sảnh lớn thì đột ngột dừng bước, rồi đi vài bước tới cạnh cổng chính. Cô đứng dậy đi qua nhìn xem thì thấy anh đang khom lưng đưa ô cho một người tàn tật đang trú mưa dưới mái hiên trước cửa.
Người nọ đã mất một bên chân, đang ngồi trên cầu thang đợi mưa tạnh.
Tần Chân thấy Trình Lục Dương khom lưng, nhẹ nhàng nhét ô vào tay người nọ. Trái tim cô thót lên, như đã phát hiện ra bí mật gì không thể cho ai biết nên không khỏi trốn ra sau bồn hoa bên cạnh.
Khi Trình Lục Dương và Phương Khải đi vào, cô nghe thấy Phương Khải hỏi nhỏ: “… cái ô kia trị giá vài ngàn đồng đấy, tổng giám đốc cứ thế tặng người ta?”
“Dù sao cũng chỉ là cái ô che mưa mà thôi, tôi cũng không cần dùng đến nữa.” Trình Lục Dương thuận tiện nói.
“Thế cũng không cần phải tặng người ta chứ, dù sao anh ta đang trú mưa, đợi thêm lát nữa là được rồi.”
Trình Lục Dương nở nụ cười, dường như nhớ tới cái gì, anh cong cong khóe miệng nói: “Dù là người tàn tật hay người bình thường, mỗi người hoặc nhiều hoặc ít đều có lúc gặp phải khó khăn. Người ta không có quan hệ gì tới cậu, cậu có thể đứng bên chế giễu, nhưng nếu đó là người nhà của cậu thì sao? Cậu còn có thể cao cao tại thượng làm như không liên quan đến mình được sao?”
Phương Khải cúi đầu không nói.
Người sau bồn hoa lại lập tức sửng sốt, nhìn bóng dáng Trình Lục Dương rất lâu không nói nên lời.
Lời này nghe rất quen tai, rõ ràng chính là lời cô nói với anh sau khi cô giúp cô gái tàn tần lên xe buýt lần trước. Khi đó anh cũng nghi vấn về hành động này của cô giống như Phương Khải bây giờ, cô lãnh đạm đáp lại anh mấy câu này.
Nhưng không ngờ rằng, anh còn nhớ rõ…
Tần Chân cảm thấy ấm lòng, không nhịn được mà bật cười.






Tần Chân gõ cửa, được đến một câu “vào đi”.
Cô đẩy cửa ra, thấy Trình Lục Dương đang móc áo khoác lên giá áo, vạt áo sơ mi nhét trong quần âu, tôn dáng hai chân thon dài thẳng tắp.
Thấy Tần Chân rồi, anh còn đặc biệt xỏ xiên ném cho cô ánh mắt khinh bỉ: “ối chà, chẳng phải nói đã đến từ sớm sao? Sao còn muộn hơn tôi thế?”
Không đợi Tần Chân trả lời, anh lại tỏ vẻ hiểu ra bổ sung một câu: “chẳng lẽ là hẹn với cậu Trương kia?”
Tần Chân vừa há mồm, lại bị anh ngắt lời: “chà chà, xem đầu óc tôi này, quản lý Tần đã nói rồi, người trong đầu không chứa bánh đậu, hẳn phải kính dâng thời gian và trí tuệ cho toàn bộ vũ trụ toàn bộ nhân loại. Thật ngại quá, tôi luôn bất cẩn thích ôm chuyện vào người, sau này cô hãy nhắc nhờ tôi nhiều hơn, tôi khẳng định sẽ không nhúng tay vào chuyện của hai người — à, đúng rồi còn có chuyện hai người một đứa ngốc!”
Vài ngày sau, Tần Chân bất ngờ nhận được điện thoại của lớp trưởng Chương Chung Lâm, nghe nói là thứ ba tới bình luận viên xinh đẹp của lớp họ sẽ kết hôn, bởi vì không có số Tần Chân nên nhờ lớp trưởng là mình liên hệ.
Tần Chân tiện thể hỏi thăm: “Chú rể là ai thế?”
“Chính là biên kịch đạo diễn chương trình mà Trần Hàm dẫn chương trình, mối tình công sở!” Chương Chung Lâm ở đầu điện thoại bên kia cười ha ha, “tiếc thật, hôm họp lớp lần trước, mình thấy cậu ấy vẫn niềm nở với Mạnh Đường lắm, còn đang nghĩ xem có phải cậu ấy vẫn có ý với Mạnh Đường như hồi trước không –”
“Trần Hàm có ý với Mạnh Đường?”
“Đúng thế, từng viết thư tình đấy, cả lớp đều biết, thế mà cậu không biết?” Chương Chung Lâm thật sự giật mình, nhưng như bỗng nghĩ tới điều gì nên cậu lập tức lúng túng nói lảng sang chuyện khác, “à, cô Lý phẫu thuật rất thành công,


The Soda Pop