Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Minh Hôn Cái Đầu Anh Á

Minh Hôn Cái Đầu Anh Á

Tác giả: Mị Tinh Nhân

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341606

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1606 lượt.

mãi cho đến khi lên xe cảnh sát vẫn chưa thể hoàn hồn.






"Tôi đói bụng." Lương Ý ngồi ở trên giường cọ cọ hai chân vào nhau, lơ đãng nói với Sở Du đang vui sướng bận rộn sắp xếp lại đồ dùng cho em bé.
Sở Du quay đầu, nhẹ giọng hỏi, "Muốn ăn cái gì?"
"Không biết, gì cũng được." Lương Ý cắt móng tay, liếc anh một cái.
"Ừ." Sở Du gật đầu, nhanh chóng rời khỏi phòng. Lương Ý tức giận đi tới trước đống đồ trẻ em đặt la liệt ở trên bàn, oán hận ném cái áo trẻ sơ sinh thật mạnh xuống đất.
20 phút sau, Sở Du bưng khay thức ăn nóng hổi đi vào. Lương Ý ngồi trên ghế sofa nâng má oán trách, "Sao lại lâu như thế?" Anh đặt khay thức ăn lên bàn trà, rũ mắt, "Xin lỗi."
"Cả ngày em chưa ăn gì rồi." Sở Du để thức ăn xuống, trong giọng nói có chút lo lắng.
Lương Ý nhướn mày, "Anh có ý kiến?" Cô trưng ra bộ dạng ‘nếu anh dám có ý kiến, tôi lập tức đánh anh”.
Sở Du im lặng thở dài một hơi, "Em đang tức giận?"
"Hừ!" Lương Ý hất mặt, không thèm để ý đến.
"Tại sao?" Anh hỏi.
Lương Ý quay đầu sang, lẳng lặng nhìn anh, hồi lâu sau, khóe miệng bỗng nở một nụ cười ngọt ngào, "Nếu tôi nói tôi không muốn sinh con, anh có chấp nhận đề nghị này không?"
Môi mỏng mím chặt, Sở Du chậm rãi đi tới trước mặt Lương Ý, nhẹ nhàng giơ tay lên, gạt lọn tóc mai ra sau vành tai cô. Anh chậm rãi cúi xuống thấp, cuối cùng ở bên tai cô nhẹ nhàng lên tiếng cự tuyệt, "Không! Chấp! Nhận!"
Gương mặt đỏ bừng vì tức giận của Lương Ý nháy mắt trở nên trắng bệch, "Đã như vậy, hai ta không còn gì để nói!" Cô đẩy mạnh ngực anh ra một cái, dậm chân, bước tới trước cửa phòng tắm thì lại nghe thấy một giọng nói lạnh nhạt chậm rãi truyền đến, "Lưu Na. . . . . ."
Lương Ý vừa nghe thấy tên của Lưu Na, cô quay ngoắt đầu lại, ánh mắt cảnh giác, "Không được động tới cô ấy!"
"Tại sao?" Sở Du đi về phía sofa, ngồi xuống, vô cùng bình tĩnh nhìn cô; đôi mắt đen như mực không hề chớp lấy một cái mà nhìn chằm chằm. Lương Ý bị cái nhìn chăm chú của anh dọa cho sợ hãi, không nhịn được chà sát hai cánh tay nổi đầy da gà.
"Lúc trước các người đã đồng ý." Cô ẩn nhẫn nói.
Sở Du chậm rãi nhếch miệng, "Nhưng em ... không tuân thủ theo cam kết."
Lương Ý nghẹn lời, một lát sau mới khó khăn mở miệng, "Có thể cho tôi một chút thời gian hay không?" Cô đi tới trước mặt anh, giương mắt nhìn thẳng; lúc này Lương Ý hận không thể vươn tay ra ấn đầu Sở Su xuống.
"Em cứ nói đi?" Sở Du không mặn không nhạt hỏi ngược lại.
Lương Ý cắn môi, theo thói quen trước kia định đưa tay ra kéo ống tay áo của anh. Nhưng vừa nghĩ tới cái nút áo vừa đắt vừa cũ lại không hiểu sao cứ hay bị hỏng kia thì vội vàng thu móng vuốt của mình lại, tránh "làm bẩn" đến nó.
Lương Ý lẳng lặng ngồi phịch xuống sofa suy nghĩ thật lâu, cuối cùng mới yếu ớt hỏi, "Nhất định phải làm như vậy phải không?"
"Ừ." Một tia hả hê xẹt qua đôi mắt Sở Du, năm ngón tay thon dài nhưng trắng bệch của anh nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay của cô. Khi Lương Ý còn chưa kịp lấy lại tinh thần thì một cảm xúc lạnh lẽo đột nhiên xâm nhập vào đôi môi ấm áp của cô. Lương Ý kinh ngạc mở to hai mắt.
Chốc lát sau, một giọng nói khàn khàn vang lên bên tai cô, "Tắm nhé?" Sở Du Bình tĩnh tự nhiên rời khỏi đôi môi cô, mí mắt rũ xuống, ôn nhu nhìn chăm chú vào hai bàn tay quấn quýt tại một chỗ.
Lương Ý ngơ ngác nhìn anh, đầu óc vẫn trong tình trạng ‘mất điện’, căn bản còn chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra. Mãi cho đến khi cảm nhận được ngón tay đang nhẹ nhàng xoa nắn trên mu bàn tay mình, cô mới cúi đầu xuống, kinh ngạc nhìn Sở Du lồng mười ngón tay vào nhau. Trong đầu Lương Ý đột nhiên hiện lên một câu thơ cũ: Nắm tay nhau mà chết, bên nhau đến già.
"Cùng nhau được không?"
Cảm giác nhồn nhột khi vành tay khẽ bị cắn mút khiến Lương Ý lập tức phục hồi lại tinh thần, "Cùng nhau cái gì?" Lương Ý đẩy Sở Du ra, cô nghĩ chắc mặt của mình đã đỏ như tôm luộc rồi, nóng không chịu được; cảm giác ướt át ở vành tai làm cô xấu hổ không thôi. Lương Ý cuống quít đưa tay lên xoa xoa lau lau, lau hết nước bọt mới dừng lại.
"Tắm." Sở Du cúi đầu, đôi mắt đen thẫm khuất sáng, vành tai anh lúc này có màu hồng hồng, hơn nữa lại có khuynh hướng càng ngày càng đỏ.
"Cùng nhau. . . . . . tắm?" Hai mắt Lương Ý trợn to như quả chuông đồng hồ, vẻ mặt dường như không tin nổi những gì mình nghe được.
Sở Du cúi đầu càng thấp, nhưng vẫn gật đầu thật mạnh.
Lương Ý cứng họng, lúc lâu sau, cô mới húng hắng, "Cái đó, chúng ta vẫn nên thảo luận một chút về chuyện của Na Na đi." Lương Ý lúng túng chuyển đề tài. Bất chợt, Sở Du ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào đôi mắt đang hoảng hốt của cô. Sắc mặt anh âm trầm, môi mỏng mím chặt, "Không thảo luận!" Giọng nói lạnh lùng như một thanh đao bén nhọn, mà giờ phút này giống như đang hung hăng cắt lên thịt của Lương Ý.
Lương Ý sợ run cả người, nhưng vì Na Na, cô quyết định phải dũng cảm một lần, "Chỉ cần thảo luận về việc này thôi, được chứ?"
Ánh mắt có thể so với dao của Sở Du đã đem “thịt” của L


Snack's 1967