Tác giả: Mị Tinh Nhân
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341603
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1603 lượt.
n của cô. Coi như một chút bồi thường của chúng tôi mà thôi." Mẹ Lương đem tiền đẩy tới trước mặt người phụ nữ tiểu Phương, sau đó vội vàng kéo ba Lương rời đi, để lại một mình tiểu Phương với vẻ mặt bối rối.
Dì Linh cẩn thận chậm rãi đóng cửa lại, tránh quấy rầy đến Sở Du đã ngủ say, "Thiếu phu nhân, để cho tôi làm đi." Bà bưng một chậu nước không lớn lắm, đặt lên trên bàn trang điểm.
Lương Ý lắc đầu, "Tôi tự làm cũng được." Cô bước tới trước chậu nước, giặt sạch khăn mặt. Nước trong chậu tản ra một mùi hương ngòn ngọt, cô nhíu mày hỏi, "Trong nước có cái gì?"
"Là thuốc của Đại sư Cố, ông ấy nói thiếu gia bị nổi mụn là vì dính nước mưa." Dì Linh giải thích.
Thần côn? Lương Ý nhíu mày càng sâu, nhìn sang "người" đang ngủ say ở trên giường, lắc mạnh đầu, gạt hết tạm niệm ra khỏi suy nghĩ. Cô cầm khăn tay bước tới bên giường, tỉ mỉ lau lau những nốt mụn đen trên mặt Sở Du.
Dì Linh đứng ở sau lưng Lương Ý thấy thế, không khỏi nở một nụ cười vui mừng.
Lương Ý vội vàng lấy khăn mặt phủ trên hộp gỗ nhỏ chạy vào phòng tắm giặt sạch, sau đó lại lau cho anh. Nhưng không hiểu vì sao, lần này lau không những không hết mụn, mà lại có dấu hiệu nổi lên càng lúc càng nhiều.
Cô gấp đến độ đầu đầy mồ hôi, không biết nên làm thế nào cho phải. Bất đắc dĩ, cô chỉ có thể đi nhanh tới trước cửa phòng, gõ thật mạnh. Người giúp việc ở bên ngoài nghe thấy liền mở cửa cho cô.
"Tôi muốn gặp thần côn!" Lương Ý lạnh lùng nói với người giúp việc.
Người giúp việc khó xử : "Thiếu phu nhân, cô không thể đi ra ngoài!"
"Tránh ra!" Lương Ý dùng sức đẩy người giúp việc một cái, người giúp việc bị mất thăng bằng, ngã nhào trên mặt đất. Lương Ý không rảnh bận tâm quá nhiều, trực tiếp đi thẳng dọc theo hành lang tìm Đại sư Cố.
"Thiếu phu nhân, thiếu phu nhân!" Người giúp việc từ trên mặt đất bò dậy, vội vàng đuổi theo.
Lương Ý thuận lợi đi một đường, vừa vặn đi ngang qua thư phòng, cô dừng bước; thấy cửa thư phòng khép hờ chứ không đóng kín, đoán chừng mẹ Sở đang ở bên trong, vì vậy cô dứt khoát đẩy cửa phòng bước vào.
"Na Na. . . . . ."
Khi nhìn thấy Lưu Na đang bị trói chặt ở trên mặt đất, miệng bị nhét đầy khăn, thân thể đang không ngừng giãy giụa, thì Lương Ý kinh ngạc hô nhỏ một tiếng. Lưu Na đối với việc Lương Ý đột nhiên xuất hiện hiển nhiên là hết sức kinh ngạc, đang giãy dụa kịch liệt cũng lập tức dừng lại bất động, chỉ ngây ngốc nhìn Lương Ý ở trước mặt.
Mẹ Sở lạnh lùng nhìn sang vẻ mặt vô cùng hoảng sợ của người giúp việc đang đứng ở cạnh cửa thư phòng, "Đứng ngây ra đó làm gì, còn không mau đưa thiếu phu nhân ra ngoài?"
"Dạ!" Người giúp việc run run rẩy rẩy, đi tới kéo tay Lương Ý.
Lương Ý tức giận hất tay của người giúp việc ra, hướng về phía Mẹ Sở lớn tiếng chất vấn, "Bà muốn làm gì cô ấy?"
"Đi ra ngoài!" Mẹ Sở không thèm trả lời, chỉ lạnh giọng ra lệnh cho cô đi ra.
Lương Ý hét lên với người giúp việc, "Cô cút ngay cho tôi!" Dứt lời liền vọt tới bên cạnh Lưu Na, vội vàng rút hết mấy thứ nhét trong miệng Lưu Na ra, sau đó cởi nút dây thừng.
Mẹ Sở nhìn quản gia ra hiệu, quản gia gật đầu, ngầm ra lệnh cho người giúp việc rời đi.
"Thiếu phu nhân, xin mời!" Quản gia duỗi tay, làm một tư thế mời cô ra ngoài. Lương Ý nhe răng, hung tợn nói, "Tôi tuyệt đối không đi. Rốt cuộc các người muốn làm gì Na Na?"
Quản gia không nói gì, mẹ Sở mỉa mai cười, "Nếu dì nói dì chuẩn bị xử lý cô ta, thì sao đây?"
"Xử lý? Ý của bà là. . . . . ." Vẻ mặt Lương Ý trở nên thâm trầm.
"Không sai!" Mẹ Sở cười lạnh nói.
"Bà đúng là bị thần kinh rồi! Tôi không cho phép bà đụng đến cô ấy!" Lương Ý đem Lưu Na bảo vệ ở sau lưng, dáng vẻ giống như gà mẹ đang bảo hộ gà con, đứng đối mặt giằng co với mẹ Sở.
Lưu Na ở sau lưng cô khẽ nói, "Chỉ có hai người bọn họ, một mình mình có thể ứng phó được, cậu cứ tránh ra đi."
"Cậu đừng có ngốc …..Cậu cho rằng bọn họ chỉ là những tên côn đồ cắc ké cậu đánh trước kia hay sao? Bọn họ có khá nhiều thủ đoạn đấy." Lương Ý không một chút do dự phủ quyết đề nghị của Lưu Na.
"Thủ đoạn? Bọn họ thì có thể có thủ đoạn gì?!" Lưu Na khinh thường nói, nếu không phải do cô sơ suất, cũng sẽ không rơi vào nông nỗi này. Nhưng cũng may là Hinh Hinh ngu ngốc kia mang cô tới đây, cũng tiết kiệm được thời gian cô tìm tiểu Ý. Xem ra lần này có thể tự mình cứu tiểu Ý ra rồi.
"Đừng khinh địch, nơi này của bọn họ có một thần côn biết phép thuật đấy." Lương Ý che miệng, nói khẽ với Lưu Na.
"Hả?" Lưu Na bày ra bộ mặt "Cậu điên rồi" nhìn cô.
Hai người thầm thầm thì thì khiến mẹ Sở không thể nhịn được, bà trực tiếp ra lệnh, "Đủ rồi, A Quản, giết chết cô ta."
Quản gia có chút do dự, "Phu nhân, thiếu phu nhân vẫn còn đang ở đây."
"Làm thế cũng để cho con bé hiểu chuyện một chút, tốt nhất về sau không nên làm một con thiêu thân cứ làm phiền người khác." Mẹ Sở ngồi xuống, bưng ly trà lên, ưu nhã nhấp một ngụm, dáng vẻ như đang đợi xem trò vui.
"Đúng là bệnh thần kinh, Na Na, chạy mau!" Cô đẩy Lưu N