Tác giả: Mị Tinh Nhân
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341610
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1610 lượt.
ương Ý cắt ra trăm mảnh rồi. Cô lộ ra vẻ mặt ‘tráng sĩ thề cắt đứt cổ tay’, "Có thể cho tôi với cô ấy ở chung một gian phòng hay không?" Dưới ánh mắt đáng sợ của anh, giọng nói của Lương Ý càng lúc càng nhỏ, cuối cùng mơ mơ hồ hồ nghe không rõ nữa.
"Em, nói, đi?"
Lương Ý nhắm mắt khóc thảm thiết, nghẹn ngào bắt lấy cổ tay anh, lắc lắc, "Cầu xin anh mà!"
Sở Du nheo mắt lại, nhìn nước mắt cô rơi lã chã, để mặc cho cô đung đưa cánh tay của mình, không nói câu nào.
Lương Ý lay lay một lúc lâu, nhận ra không có một chút hiệu quả nào, liền buông tay anh ra, lau mặt một cái, giống như oán phụ nhìn anh chằm chằm, "Thật sự không được?"
Vẫn không lên tiếng.
Xem ra đã không còn cách nào khác, chỉ có thể dùng đến chiêu này thôi. Lương Ý cho mình 3 phút chuẩn bị tinh thần, cuối cùng nhắm mắt lại, đột nhiên nhào về phía Sở Du không hề có phòng bị. . .
"Để cho tôi và Na Na ở chung một phòng được không?" Môi cô hé mở, khẽ động giống như phất trần mềm mại nhất trên đời này, nhẹ nhàng quét động trên môi Sở Du.
Anh kinh ngạc nhìn cô, đôi môi mỏng vô thức mở ra, thì thào trả lời, "Được."
Chữ ‘được’ còn chưa nói hoàn chỉnh, người nào đó đã vui mừng hô to ra tiếng.
"Yes!" Lấy được đáp án vừa lòng, Lương Ý lập tức đẩy Sở Du vẫn còn đang ý loạn tình mê ra. Sở Du bị bất ngờ, ngã thẳng từ sofa xuống đất, cả người nhếch nhác chật vật, ngạc nhiên nhìn Lương Ý. Nhưng Lương Ý đang trong tình trạng hưng phấn quá độ đã sớm quên mất sự hiện diện của anh. Hiện tại cô còn bận tự hào vì sự "cơ trí" của mình, căn bản không hề phát hiện ra ánh mắt âm trầm của Sở Du.
Nhà họ Lương.
"Ding ding! Ding ding!" Tiếng chuông cửa vang lên, Lương Tư nhìn ba Lương đang nghe điện thoại, mà lúc này Lương Bân lại đang ở trên lầu, cô không biết mình có nên ra mở cửa hay không, không thể làm gì hơn là sợ hãi kêu ba Lương: "Ba, chuông cửa. . . . . ."
Tiếng nói chuyện của ba Lương ngừng lại, nhìn lên lầu một chút rồi nói, "Bảo anh con xuống rồi quyết định xem có mở cửa hay không."
"Vâng." Lương Tư gật đầu một cái, vội vàng đi lên lầu.
"Hắn ta vẫn không chịu thừa nhận, hắn nói di động đó là nhặt được? Được, tôi biết rồi. À, anh cảnh sát, ngày mai tôi có thể đi gặp tên nghi phạm đó không?" Ba Lương thỉnh cầu. Tiếng chuông ngoài cửa vẫn vang lên không ngừng, ông phân tâm nhìn ra cửa trước một cái .
"Ba." Đúng lúc này Lương Bân đi xuống, kêu ông một tiếng. Ba Lương chỉ chỉ ngoài cửa, "Con đi xem thế nào đi."
"Con biết rồi." Lương Bân gật đầu một cái, bước mấy bước lại quay đầu lại nói với Lương Tư đi theo đằng sau, "Tiểu Tư, em đừng đi theo."
"Nhưng. . . . . ." Lương Tư vẫn muốn cùng anh đi ra ngoài. Lương Bân nghiêm nghị nhìn cô. Lương Tư cúi đầu, dừng bước.
Lương Bân ra tới cửa, xuyên qua mắt mèo nhìn ra bên ngoài, nhưng không có thấy ai cả, mà đồng thời, tiếng chuông cửa cũng ngừng lại.
Lương Bân trầm tư trong chốc lát, "Rắc …rắc...!!" Tiếng vặn tay nắm cửa bất chợt vang lên khiến anh chấn động, "Đáng chết, lần này lại là thứ gì?" Lương Bân nhíu mày, vội vàng bắt lấy tay nắm, muốn giữ chặt ổ khóa. Nhưng dường như phía bên ngoài lại tăng thêm lực, khi anh còn chưa kịp phản ứng thì cửa chính đã "Ầm” một tiếng mở rộng ra.
Lương Bân mở to hai mắt, trái tim nhất thời lỡ mất một nhịp.
"Tiểu Bân ——"
Lương Ý cầm đũa trong tay, vô cùng xấu hổ nhìn chằm chằm khay thức ăn trên bàn trà, còn Sở Du ngồi bên trái lại "nhìn chòng chọc" Lưu Na đang ăn như hổ đói ở phía bên phải. Rốt cuộc, Lương Ý vẫn không nhịn được đặt đũa xuống, áy náy nói, "Chuyện tôi đẩy anh xuống đất tôi cảm thấy rất có lỗi. Anh tha thứ cho tôi nhé! Do tôi vô tâm."
Sở Du không lên tiếng, chỉ nhẹ nhàng liếc nhìn Lưu Na vẫn ăn ngấu nghiến. Lương Ý ảo não cắn môi, "Anh đã đồng ý rồi, chẳng lẽ muốn đổi ý sao?"
"Hừ!" Sở Du liếc cô một cái, nheo mắt lại, ánh mắt không vui cứ dán chặt vào Lưu Na đang chuyên tâm ăn cơm. Rốt cuộc, Lưu Na cũng cảm thấy không khí có cái gì đó không đúng, cô lưu luyến đặt bát cơm xuống, ánh mắt ngầm hỏi Lương Ý: Sao thế?
Lương Ý lắc đầu, "Cậu đói thì mau ăn đi, đừng để ý tới bọn mình." Vừa dứt lời, một ánh mắt sắc bén giống như có vô số cây châm nhỏ bén nhọn lao về phía cô, Lương Ý cứng người nghiêng đầu sang chỗ khác, "Chúng ta ra ngoài hành lang nói chuyện một chút được không?"
Sở Du giận tái mặt, một lúc sau mới lạnh lùng gật đầu một cái, đứng dậy. Trước khi đi vẫn không quên "tặng" Lưu Na hồn nhiên không biết gì một ánh mắt hung tàn.
"Một người đàn ông ở một mình một phòng thì sao? Có vấn đề gì không?" Đối với thái độ không hài lòng rõ rệt của Sở Du, Lương Ý cảm thấy rất khó hiểu. Ở một mình không phải là tốt hơn sao, tránh cho anh nhìn thấy hai cô gái lại lúng túng, không đúng à?
"Đứa bé." Sở Du âm trầm nhắc nhở cô. Đáng tiếc Lương Ý đã sớm đem chuyện này vứt hết ra sau đầu, "Cái gì đứa bé? Lấy đâu ra đứa bé?" Vừa nói cô vừa dáo dác nhìn xung quanh.
Một hồi gió nhẹ thổi tới, Sở Du giống như tượng gỗ đứng nghiêm trước cửa ra và