Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Minh Hôn Cái Đầu Anh Á

Minh Hôn Cái Đầu Anh Á

Tác giả: Mị Tinh Nhân

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341574

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1574 lượt.

một cái, cau mày suy đoán: “ Không có, bên chị cháu đã xảy ra chuyện gì sao?” Nếu không, bác ấy sẽ không kinh hoảng chạy đến tìm bọn họ như thấy.
“ Bác bị phát hiện rồi. Hai ngày nay, giống như vẫn có người đi theo bác.” Bà ấy để chén nước xuống, thấp thỏm lo âu nắm móng tay của mình.
Lương Tư kinh hãi,” Vậy bác tời đây có thể… gặp nguy hiểm hay không?” vạn nhất nếu khiến người nhà họ Sở thấy bà tới nhà chúng tôi, chẳng phải là trực tiếp thừa nhận bà ấy có quan hệ với nhà chúng tôi sao? Vậy nhà họ Sở nhất định sẽ không bỏ qua cho bà ấy.
Bà ấy nhắm mắt lại, cố gắng bình tĩnh, “ Bác đi rất nhiều vòng xung quanh, bỏ rơi người kia.”
“Người? Bác xác định đi theo bà là một người?” trái tim Lương Tư nhảy bùm bùm, bây giờ trong nhà cũng chỉ còn lại cô ta và Đa Đa, ba mẹ đã đi đồn cảnh sát hỗ trợ điều tra rồi, ngộ nhỡ thuật sỹ kia sử dụng tà thuật gì vào lúc này, các cô phải thế nào đây?
Lời nói của Lương Tư làm Tiểu Phương nghi hoặc không thôi, “ Không phải là người, chẳng lẽ còn có quỷ theo dõi bác sao?” Bà ấy cười cười, tựa như đang ám chỉ Lương Tư suy nghĩ lung tung.
Lương Tư im lặng, hồi lâu sau, cô vội vã ấn mã số.






Mắt Lương Ý nhìn dao nhọn muốn đâm vào lồng ngực của mình, dì Linh thấy thế bỗng nhiên ngẩng đầu, lớn tiếng quát: "Ông muốn làm gì?" Bà trợn to hai mắt, vẻ mặt đông lạnh phẫn nộ nhìn Đại sư Cố.
Chiếc dao dừng lại, Đại sư Cố liếc dì Linh một cái, lạnh giọng giải thích: "Yên tâm, tôi chỉ cần một chút máu của thiếu phu nhân mà thôi."
Lương Ý chưa hoàn hồn mà nhìn dao ghim vào ngực, hơi thở có chút rối loạn.
Dì Linh cau mày, đứng lên, rút dao trong tay ông ta: "Tự tôi làm."
Đại sư Cố từ chối cho ý kiến, tay tiếp tục xử lý đốm đen chợt tăng thêm của Sở Du. Dì Linh thấy ông ta đã không để ý tới hai người nữa, một mình bận rộn, lúc này mới yên lòng ngồi xuống,"Thiếu phu nhân."
Dì Linh lo lắng trùng trùng mà nhìn bụng của cô, đầu óc hỗn loạn tưng bừng.
“Xem ra là tức giận.” Đại sư Cố nhỏ giọng tự mình lẩm bẩm, không ngừng gẩy lon trên mặt đất, sau đó từ trong đống lộn xộn lung tung lấy ra một lon đưa cho cô.
“Hai viên.”
Lương Ý không có nhận lấy thuốc ông ta đưa tới, nghiêm nghị nói: “Ông mới vừa nói tức giận, là có ý gì?”
Đại sư Cố liếc cô một cái, mặc dù cô không có nhận lấy thuốc ông ta cho cô, nhưng động tác đưa thuốc cho cô vẫn duy trì, mà một cái tay khác của ông ta vẫn bận rộn như cũ.
Lương Ý giận, cô muốn biết đáp án, bụng lại truyền đến cảm giác như bị nện quyền, thân thể vừa mới ổn thỏa lại bởi vì đau đớn mà ngã ngồi trên thảm trải sàn, lúc này đầu cô đã đầy mồ hôi, ngũ quan bởi vì đau đớn mà vặn vẹo, xem ra hơi dọa người.
“Nếu như cô cố tình không ăn, vậy cô cứ chịu đựng.” Đại sư Cố ném thuốc xuống đất, lại cầm lấy dao, cắt một vết thương ở lòng bàn tay, lấy máu làm mực, bao quanh Sở Du, lấy Sở Du làm trung tâm vẽ lên pháp trận.






"Thiếu phu nhân, cô nên ăn cơm." Quản gia bưng thức ăn đi vào gian phòng, nói với Lương Ý đang ngồi ở trước bàn trang điểm.
Lương Ý không quay đầu lại, chỉ lạnh nhạt hỏi câu: "Dì Linh đâu?" "
Gần đây thân thể dì Linh không thoải mái, cho nên chuyện ăn ở ngủ nghỉ của thiếu phu nhân tạm thời do tôi phụ trách." Quản gia đặt thức ăn xuống, xoay người chuẩn bị rời phòng.
"Đợi chút." Lương Ý gọi ông ta dừng lại.
Quản gia chậm rãi quay đầu lại, "Còn có việc gì sao? Thiếu phu nhân."
Mẹ Sở dừng lại động tác bưng ly trà đến bên môi, nheo mắt, "Gần nửa tháng rồi đó."
Quản gia không nói, chấp nhận xét hỏi của mẹ Sở. Giờ phút này nhìn mặt mũi mẹ Sở như bình tĩnh, kì thực ông ta đã sớm nhận ra tâm tình tức giận của bà. Ông ta khống chế chuyện này không tốt, cách chuyện đã qua một đoạn thời gian dài như vậy, mình thế nhưng còn chưa có tìm được tung tích người kia, thật là khiến người ta không cách nào an tâm
. "Chuyện này không thể kéo dài nữa. Phía trên đã phái người xuống điều tra chuyện này. Nếu người của cảnh sát tìm được cô ta trước một bước, như vậy chỉ sợ đến lúc đó chúng ta. . . . . . Sẽ rất phiền toái." Mặt mũi mẹ Sở lạnh lùng, chậm rãi đặt ly trà xuống, mặc dù nhà họ Sở đều có giao thiệp ở hai giới chính thương, nhưng hiện tại chuyện này liên quan rất rộng, đến lúc đó vừa phải xử lý vừa khó giải quyết, không cần thiết vì một cô gái như vậy mà phá vỡ kế hoạch của mình.
"Tôi sẽ tăng thêm người đi tìm cô ta." Căn cứ theo tin tức đám người dưới trướng ông ta hồi báo, cô ta không có biện pháp rời khỏi thành phố này, chỉ là tạm thời còn không biết cô ta trốn đi đâu thôi.
"Ừ." Mẹ Sở trầm ngâm khép lại bộ sách trước bàn, phất phất tay, "Ông đi ra ngoài đi."
"Vâng", quản gia gật đầu xoay người rời đi.
Cô gái mặc toàn thân xiêm áo cũ rách, vẻ mặt hốt hoảng đi ở trên đường nhỏ, thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn chung quanh, trên đỉnh đầu của cô còn đội nón cỏ cũ kỹ, màu da đen thui, thoạt nhìn giống như con gái nhà nông. Nhưng mà ống tay áo không vừa người đã lộ ra ngón tay mảnh khảnh