Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Minh Hôn Cái Đầu Anh Á

Minh Hôn Cái Đầu Anh Á

Tác giả: Mị Tinh Nhân

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341567

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1567 lượt.

thành công.”
“Thành công?! Vậy làm sao anh ấy sẽ. . . . “
“Sau khi giải phẫu thành công trên dưới nhà họ Sở đều rất vui vẻ, bao gồm thiếu gia, hôm sau cậu ấy tỉnh lại liền tự mình gọi điện thoại, đặt áo cưới cho thiếu phu nhân ở nước ngoài, cậu ấy nghĩ, chờ sau khi áo cưới chuyển tới, sẽ đích thân cầu hôn cô. Nhưng. . . . . “
“Nhưng mà cái gì. . . . .”
“Nhưng áo cưới trở lại không bao lâu sau, thân thể thiếu gia từ từ chuyển biến xấu, vào nửa đêm đột nhiên tắc nghẽn cơ tim, trong phòng cấp cứu không có hiệu quả liền qua đời”
Giọng quản gia vẫn nhàn nhạt, lại có một tia đau lòng không dễ dàng phát giác, đại khái là cảm thấy khổ sở không dứt đối với đứa bé mình vẫn chăm sóc từ nhỏ đến lớn đột ngột qua đời.
Lương Ý biết được câu trả lời thì thật lâu không lên tiếng, cô hoàn toàn không có nghĩ tới, anh lại làm chuyện như vậy sau lưng mình, mặc dù từ trước khi bắt đầu minh hôn biết anh vẫn tìm người chụp ảnh mình thì cô còn cảm thấy ghét cây ghét đắng anh, cảm thấy anh xâm phạm mình. Nhưng hiện tại, cô thật không nói ra cảm giác của mình đối với anh là thế nào.
“Thiếu phu nhân, nếu như không có chuyện gì nữa, tôi rời đi trước.”
Quản gia nhanh chóng chỉnh đốn xong tâm tình của mình, lại quay trở về bản tính lạnh nhạt quen thuộc của ông ta.
Lương Ý gật đầu, quản gia xoay người bước chân, ý muốn rời đi.
Lúc ông ta đi tới trước cửa, vặn mở cửa ra, Lương Ý do dự lên tiếng, “Hiện tại, anh ấy như thế nào?”
Quản gia không quay đầu lại, “Vẫn còn đang trị liệu.”
“Ầm!” Cửa đã bị đóng, chỉ để lại âm thanh của ti vi, Lương Ý gục trên đầu gối mình, hồi lâu không có ngẩng đầu, giống như một pho tượng đá.
Phòng dưới đất.
Quản gia bưng ly thức uống màu xanh biến thành màu đen đi tới phòng dưới đất, lại khiếp sợ phát hiện bốn góc phòng ngầm dưới đất bốn thi thể bị khô máu thế nhưng đổi chiều. Mà vết lõm trên mặt đất như ngày Sở Du sống lại, dưới vũng đều là máu màu đỏ sẫm chói mắt.
“Rốt cuộc ông muốn làm gì?” Quản gia lạnh lùng nhìn Đại sư Cố đứng ở vùng đất trung tâm, đang điều chế thuốc dưới phiến đá.
Đại sư Cố nghe được giọng nói, giương mắt nhìn, nhìn thấy là quản gia, khẽ cười một tiếng, khí định thần nhàn chào hỏi ông ta, “A Quản, sao ông xuống?”
“Rốt cuộc ông muốn làm gì?” Quản gia không để ý đến ông ta hàn huyên, trực tiếp chất vấn, đi thẳng vào vấn đề.
Nụ cười của Đại sư Cố dần dần biến mất, ông ta vung tay lên, vung vẫy chút bột thuốc ở giữa không trung. “A Quản, chẳng phải tôi đang trị liệu cho thiếu gia nhà ông à? Ông cũng biết thiếu gia nhà ông là loại phi nhân*, phải dùng một số biện pháp trị liệu khác biệt, không phải sao?”
*Phi nhân: nửa là người.
“Tôi cảnh cáo ông. . . ông tốt nhất ngoan ngoãn chữa khỏi cho thiếu gia, nếu để cho tôi phát hiện ông có ý đồ xấu đối với thiếu gia, muốn tổn thương thiếu gia, vậy thì coi như liều cái mạng này, tôi cũng đồng quy vu tận với ông.” Giọng quản gia tràn đầy sát khí, làm người ta nổi da gà.
Vậy mà lời nói của quản gia không chỉ có không dọa Đại sư Cố sợ, ngược lại làm Đại sư Cố nghe như thấy chuyện cười, cười lớn, “A Quản, càng ngày ông càng tự tin rồi.”
Quản gia không nói, lạnh lùng nhìn ông ta.
“A Quản, nếu như mà tôi có ý đồ xấu đối với thiếu gia nhà ông, ông thật sự cho là có thể đối phó được tôi sao? Đừng quên, công phu của ông, là do chính tôi dạy đấy.” Đại sư Cố châm chọc.
Quản gia oán giận tay rút phi đao ra, bắn nhanh về phía Đại sư Cố, Đại sư Cố lắc mình một cái, phi đao đâm thẳng về phía bức tranh trên tường. Khi mũi đao sắp đâm vào trong bức tranh trên tường , nháy mắt phi đao lập tức bị bắn ra, “Loảng xoảng” một tiếng rơi trên mặt đất.
“A Quản, có vài thứ, không đụng được.” Đại sư Cố cúi đầu nhìn phi đao trên đất nhỏ giọng cảnh cáo.
Quản gia hừ lạnh một tiếng, Đại sư Cố ngẩng đầu lên, nhìn lướt qua thức uống ông ta bưng bên tay trái, cười ôn hòa, “Thế nào? Thiếu phu nhân kén chọn nhà ông không muốn uống?”
“Ông dùng thứ gì điều chế cái này?”
“Cũng không có gì? Chỉ là một chút cỏ độc thôi.” Đại sư Cố hồi đáp chẳng hề để ý.
“Cỏ độc?” Quản qua cắn răng.
Đại sư Cố liếc thuốc nước kia, “Chỉ là một thuốc ức chế sinh trưởng của tiểu thiếu gia mà thôi. Xem ra tiểu thiếu gia đã nhận ra, cho nên mới ngăn cản cơ thể mẹ uống.”
“Tại sao?”
“Tại sao?” Đại sư Cố giễu cợt nhìn quản gia, “Ông có biết những thuốc trước kia khiến cho tiểu thiếu gia ‘khẻo mạnh lớn lên’ là dùng cái gì làm không?” Ông ta nói có ngụ ý.
“Có ý gì?”
“Canh thuốc kia. . . chính là dùng máu còn có thịt của thiếu gia nhà ông chế biến mà thành.”
Lời nói của Đại sư Cố làm quản gia như bị sét đánh, thật lâu vẫn chưa lấy lại bình tĩnh, dù thế nào ông ta cũng không nghĩ ra thuốc của thiếu phu nhân lại dùng máu thịt của thiếu gia nhà mình chế biến thành.
“Vốn là một loại ma quỷ chỉ cần uống máu người sống làm dinh dưỡng trợ cấp, cho đến 10 tháng sau sẽ ra đời. Nhưng thể chất thiếu gia nhà ông không giống vậy, bây giờ đang ở trạng thái nửa người nửa quỷ, cho nên đứa bé kia cũng di truyền huyết thống nửa thi. Mà