Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Minh Tinh Kiêm Tổng Giám Đốc

Minh Tinh Kiêm Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 1341432

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1432 lượt.

hác càng lúc càng sợ hãi, anh tiếp tục cầu khẩn “Vũ nhi, đừng như vậy, đừng lơ anh như thế, cuộc sống không có em khiến anh sống không bằng chết. Trong lòng anh chỉ có mình em. Anh lớn lên đã có sức quyến rũ rồi nên không thể trách anh được.”
Tư Vũ nghe đến đó không khỏi khẽ cười. Người đàn ông này đúng là quá tự hào rồi.
Cảm giác được người trong lòng đang run rẩy một chút, anh cho rằng cô đang khóc, trong lòng càng trở nên sốt ruột hơn “Vũ nhi, đừng khóc, cầu xin em đừng khóc, hay như vậy đi, anh đi mua thuốc tẩy 99% trừ đọc để tẩy trừ nó.”
“Phụt…..” Tư Vũ không nhịn được phì cười.
Đầu tiên Trạc Thác sững sờ, sau đó mới tỉnh ngộ. Hóa ra cô ấy không phải đang khóc mà là đang cười. Cô gái đáng ghét này, hại anh lo lắng gần chết. Đôi mắt anh hiện lên một tia tà mị, không nói lời gì đẩy hai chân cô ra.
“A….” Đột nhiên có thứ nhồi vào làm Tư Vũ không khỏi lớn tiếng rên rỉ ra, cảm giác vô cùng khoái hoạt khiến cô khó nói thành lời, cô chỉ có thể bất lực kêu lên.
“Vũ nhi, thích không?” Thanh âm mị hoặc của Trạc Thác vang lên bên tai.
Tư Vũ không kìm được lòng mà gật đầu, phàn nàn “Thác, nhanh……”
Ngược lại, Trạc Thác không vội “Em bình phục mà không nói cho anh biết, khiến anh vô cùng đau lòng.”
“Em đang suy nghĩ về chuyện lên trả thù Viên Thiến thế nào.” Tư Vũ quẩy người một cái để lộ ra bản thân đang khao khát.
“Em đã khôi phục từ bao giờ?”
“Anh có nhớ chuyện trên sân thượng lần trước không? Lý Trọng Lân tới tìm em nói với em tất cả đều do Viên Thiến làm, em lại thấy cảnh bọn trẻ khóc lớn, bởi vậy mà tự nhiên bị kích thích rồi dần tốt hơn thôi.”
“Tất cả mọi người đều biết, anh lại chẳng hay biết gì. Mỗi lần gặp em đều cãi lộn, nhìn tên tiểu tử Lý Trọng Lân kia ôn nhu vô cùng, em còn để cho anh ta ôm.” Trạc Thác cố gắng nhịn xuống hạ thể sưng đau nhức, trời ạ, nếu còn như vậy anh không chừng sẽ vì nghẹn mà bị nội thương mất thôi. Không thể điều tra ra sự việc rõ ràng, lòng anh vẫn cảm thấy vô cùng đau nhức.
“Lúc ấy em thực sự nghĩ anh cùng Viên Thiến làm chuyện kia rồi, nhất thời thương tâm nên để anh ấy an ủi mình thôi.” Toàn thân Tư Vũ ngứa ngáy không thôi, cô lại bất mãn lần nữa phàn nàn “Thác………”
“Vậy em đồng ý với anh, từ nay về sau không bao giờ được để tên tiểu tử kia đụng vào mình nữa, nắm tay cũng không được! Còn nữa, không cho phép em gọi hắn là sinh viên, hắn ta còn trẻ, nói hắn có khí chất nghệ thuật.”
“Vâng, em đồng ý. Cho dù anh ta có là tiến sĩ, cho dù anh ta có là vương công quý tộc, thừa kế vương tộc đi chăng nữa!”
“Còn gì nữa không?”
“Em yêu nhất là Thác, em vĩnh viễn chỉ thuộc về mình Thác.” Những lời này cô đã thuộc làu. Sau khi bình phục, họ lại bắt đầu tưởng niệm lại tình cảm, mỗi một lần Trạc Thác đều có năng lực chuyển đoạn đối thoại sang phương diện kia, sau đó lại ‘thuận tiện’ yêu cô.
Anh dường như không dùng hết sức lực, họ không biết đã làm bao nhiêu lần, Tư Vũ chỉ biết là mỗi lần buồn ngủ thì lại bị hạnh phúc nhồi vào, sau đó lại bắt đầu tinh thần cùng anh chạy tại chỗ, điên cuồng……”
“Ngoan nào, Vũ nhi, ăn sáng đã rồi ngủ tiếp.” Trạc Thác toàn thân chỉ mặc một cái chăn, quỳ gối trước giường dụ dỗ người đang nằm bên trên.
Tư Vũ mở chiếc miệng nhỏ nhắn ra để anh đút từng miếng vào miệng mình, nhưng hai mắt vẫn không thể mở nổi.
Trạc Thác bê cái chén không xuống phòng bếp. Sau đó trở lại phòng ngủ.
Biết rõ hai vợ chồng họ đang bận rộn ‘ôn lại’ chuyện cũ, tối qua bà Thẩm mang bọn trẻ sang ngủ cùng mình, sáng sớm nay cùng ông Thẩm mang bọn trẻ ra ngoài, để lại một tờ giấy “A Thác, chúng ta đưa bọn trẻ đi chơi một ngày, tối mới trở về. Bữa sáng và cơm trưa đều đã được chuẩn bị rồi, các con chỉ cần hâm nóng lại là được rồi.”
Được bố mẹ vợ ‘chăm sóc’ như vậy nên anh tuyệt đối không thể để họ thất vọng.
Trạc Thác mở cửa phòng ngủ lần nữa rồi cởi bỏ quần, ném xuống cuối giường, không chờ đợi được nằm xuống bên cạnh Tư Vũ sau đó lại ‘XXOO’
Cả ngày Tư Vũ không hề xuống giường lần nào, một mực mơ màng đến ngày hôm sau mới tỉnh lại. Khi tỉnh lại thì thấy toàn thân mình đau nhức, cuối cùng cô lại nằm trên giường ngủ tiếp ba ngày. Đến ngày thứ năm cô mới rời khỏi phòng ngủ (Về phần trong ba ngày đó, họ làm sao có thể vượt qua được thì mọi người có thể tự nghĩ. Hắc hắc.)
“A Di, thực xin lỗi!” Trạc Thác áy náy nhìn Vệ Gia Bảo.
“Không liên quan đến con, chuyện này tất cả đều là ý trời.” Vệ Gia Bảo thở dài một tiếng.
“Dì à, chúng ta có lẽ thực sự quá mức chút ít….” Tư Vũ không khỏi có chút hối hận lúc đó hung ác tuyệt đối.
“Chỉ có thể nói tất cả đều do nó gieo gió giặt bão mà thôi.” Vệ Gia Bảo bất đắc dĩ nói “Chỉ đáng thương cho em gái ta, hiện giờ họ mới hối hận, nếu như lúc trước không quá dung túng Viên Thiến thì sẽ không có kết quả như vậy. Tất cả…đều là số phận.”
“Chúng ta đến bệnh viện tâm thần thăm cô ấy, có lẽ như cô ấy còn không nhận ra chúng tôi.” Nhớ đến người phụ nữ tóc tai bù xù, trong lòng Trạc Thác không khỏi dâng lên một tia đồng tình, ngày nào Viên Thiến cũng ăn mặc ngăn nắp sạch sẽ vậy mà không ng


XtGem Forum catalog