Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa
Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341442
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1442 lượt.
đầu diễn xướng, họ nhất định sẽ cổ vũ nhiệt tình; nhưng nếu như cô không bỏ dáng vẻ kiêu ngạo bệ vệ đó thì nhất định cô sẽ bị tra tấn thôi!” Nói xong những lời cuối cùng, anh cơ hồ nghiến răng nghiến lợi.
“Không….Tôi không muốn ngồi tù, tôi muốn diễn xướng trên võ đài, tôi không thể để những phạm nhân đê tiện đó bắt nạt được. Đừng, đừng……” Cô trợn trừng mắt, ôm đầu la hét rồi lao thẳng ra bên ngoài.
“Vũ nhi bảo bối của anh!” Trong phòng cuối cùng cũng có thể an tĩnh trở lại, Trạc Thác ôm chặt người trong ngực, cảm giác mất mà được lại khiến anh vô cùng kích động và hưng phấn, thật lâu sau không ngờ rằng có hạnh phúc muộn màng này.
“Thác!” Tư Vũ cũng vòng qua eo anh, tham lam hấp thụ mùi thơm đặc biệt trên người anh. Lồng ngực này làm cô cảm thấy ấm áp, an toàn nhất từ trước đến nay.
Trạc Thác đột nhiên ôm chặt lấy cô mà xoay vòng vòng rồi chạy ra cửa sổ hét lớn “Vũ nhi của tôi, là cuả tôi, mãi mãi là người của tôi!”
Rồi thân thể anh như muốn bay thẳng ra ngoài không trung khiến Tư Vũ sợ hãi hét lên “Thác, đừng…Thả em xuống.” Trạc Thác ôm chặt cô vào ngực mà hôn nồng nhiệt như mưa rơi trên mặt cô.
Tư Vũ bị anh hôn đến không thể thở nổi nói “Thác, đừng, đừng, bây giờ là ban ngày…….”
“Ban ngày, ban ngày thì sao?”
“Đừng, nhỡ có người đến……”
“Bảo bối, yên tâm, không có sự cho phép của anh, không ai có thể tùy tiện vào vào lúc này.”
Toàn thân Tư Vũ lập tức trở nên ngứa ngáy, cô mẫn cảm kêu thành tiếng.
Trạc Thác hài lòng nhìn cô, bàn tay cứ tiếp tục tìm kiếm xuống dưới.
“Tổng giám đốc……….” Trương Thiên Minh đẩy cửa tiến vào, khi anh tận mắt chứng kiến trên chiếc ghế dựa lớn có hai thân hình như lửa nóng thì không khỏi ngại ngùng.
Trạc Thác rất nhanh kéo quần áo Tư Vũ xuống, đảm bảo không lộ ra gì rồi mới đảo mắt về phía Trương Thiên Minh phẫn nộ hỏi “Có chuyện gì sao?”
“Tôi……..”
“Thác, anh đừng dữ tợn như vậy.” Tư Vũ biểu hiện có chút không được tự nhiên hỏi “Trương trợ lý, có chuyện gì không?”
“Anh Tư Đồ Thụy, anh Lương Mục Thuần, anh Lý Trọng Lân, cô Trần Tĩnh Di đang ở ngoài tìm cô ấy và tổng giám đốc, còn có cả ông bà Thẩm cũng mang bọn trẻ đến nữa.”
Tư Vũ không khỏi hoảng sợ “Làm sao anh…Không hề có một tiếng động nào?”
“Tâm hồn em đang treo trên cành, tiếng bước chân của anh đương nhiên là em không thể nghe được rồi! Nói mau, đang cười cái gì?”
“Thác, về nhà thật tốt, đã bao lần trong mơ em chỉ nghĩ về nhà, cuối cùng giấc mơ của em cũng đã trở thành hiện thực rồi.”
Yết hầu Trạc Thác như nghẹn lại, anh đem cô ôm chặt vào lòng “Đồ ngốc!”
Tư Vũ dựa vào lồng ngực to lớn của anh nheo mắt lại, tham lam hưởng thụ lấy mùi hương quyến rũ ở đó.
Trạc Thác đột nhiên nâng khuôn mặt cô lên, hôn lên hai khóe môi đỏ mọng. Đầu tiên Tư Vũ cũng sững sờ, nhưng sau đó cũng nóng bỏng đáp lại……..
Quần áo từng cái một bị ném ra. Hai người dây dưa một lúc, trong phòng dần ngưng tụ không khí mờ mịt, nổi lên một luồng sóng nóng bỏng………
Hoan ái tới cao trào, Trạc Thác vẫn ôm chặt lấy Tư Vũ cảm nhận dư vị “Vũ nhi, cuối cùng em lại trở về trong vòng tay anh rồi, cuối cùng anh lại có em rồi! Em biết không, khoảng thời gian không có em anh sống một ngày như một năm, khổ sở muốn chết.”
“Hừ, anh mà khổ sở sao? Không phải anh khoái hoạt với Viên Thiến sao!” Đột nhiên nhớ tới những tin tức được đưa trên TV, Tư Vũ đột nhiên rời khỏi lòng anh, tức giận trừng mắt.
Trạc Thác trở nên kinh hoàng, vội vàng ôm chặt cô vào lòng một lần nữa “Không có, đó là do anh uống say. Hơn nữa, anh thề rằng anh còn sạch sẽ, anh không có làm việc kia với cô ta.”
“Anh nói dối, Viên Thiến nói với tôi rằng anh dũng mãnh cỡ nào, khiến cô ta thoải mái cỡ nào.” Nhớ lại những lời nói khoe khoang của Viên Thiến ngày đó, Tư Vũ nổi giận hét lớn “Trạc Thác, tôi hận anh!”
Trạc Thác ôm chặt bảo bối trong tay, “Không có! Viên Thiến cũng đã thừa nhận rằng đó là do cô ta gạt người; huống hồ anh cũng đã đến bệnh viện kiểm tra rồi, đúng là ngày hôm đó không có xảy ra quan hệ gì cả. Vũ nhi, em tin anh đi, anh vẫn còn rất trong sạch, chưa từng để người phụ nữ khác nhiễm bẩn.”
“Tuy là như thế nhưng có phải anh đã hôn môi cô ta rồi không, hay để cô ta hôn lên môi anh, sờ xuống phía dưới.” Nghĩ tới người của mình bị người khác sờ qua, Tư Vũ không vui vẻ gì, cô phẫn nộ xoay người đưa lưng về phía anh nằm lên giường.
“Anh…….” Trạc Thác á khẩu không trả lời được nhưng anh vẫn cố giải thích “Vũ nhi, lúc ấy là anh uống say, vì quá nhớ em mà do cô ta nói dối nên anh mới tưởng cô ấy là em. Nhưng không thấy mùi hương quen thuộc của em nên anh không hề làm gì với cô ta cả. Anh không hề nghĩ đến việc cô ta không hề biết xấu hổ, thừa dịp ngủ với anh trước.” Anh dừng giọng điệu nhẹ nhàng của mình lại “Nhưng Vuc nhi à, bất luận cô ta có làm gì anh, chỗ đó của anh vẫn không giơ lên, điều đó chứng minh được rằng chỉ có mình em mới có thể tác dụng nó, trong tiềm thức của anh chỉ muốn cùng em hoan ái thôi.”
Tư Vũ giữ im lặng.
Trong lòng Trạc T