Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 04:12 22/12/2015
Lượt xem: 1342020
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2020 lượt.
n rất rõ dùng cách nào để cô khuất phục, có thể nhìn ra, trong lòng Vu Tiệp, anh ta đã chiếm một vị trí rất quan trọng.
Cậu cũng hiểu rất rõ, Tấn Tuyên đã cuống rồi.
Cho dù anh ta trước đó đã làm gì để Vu Tiệp bị tổn thương, nhưng từ hành động đêm qua đã cho thấy Tấn Tuyên rất quan tâm đến cô. Còn Vu Tiệp hình như vẫn chưa hoàn toàn nhìn ra tại sao Tấn Tuyên lại nổi cơn điên như thế, Tấn Tuyên đã ý thức được sự quan trọng của cô trong lòng anh.
Hàng lông mi của cô lấp lánh, đôi mắt đen láy phản chiếu gương mặt cậu, ánh mắt Trịnh Phong rất trầm tĩnh, cậu không muốn xa rời sự dịu dàng của cô, rất muốn dùng bóng hình mình lấp đầy đôi mắt xinh đẹp kia.
“Cứ muốn vết thương mãi mãi không lành.” Nhóc Trịnh khẽ nắm lấy tay cô, “Như thế, cậu có thể chăm sóc tôi mãi.”
Tay ngừng lại, Vu Tiệp quên mất phản ứng.
“Tôi thật sự rất thích cậu.” Trịnh Phong thốt ra từng câu từng chữ tiếng lòng mình.
Ánh mắt dịu dàng như nước, bàn tay ấm áp như ngọc, và cả nụ cười kia, cộng thêm câu nói ấy đã truyền vào tận trái tim cô, Vu Tiệp đứng đờ người, thất thần.
Nhóc Trịnh thấy cô đờ đẫn như thế thì cười khẽ trong lòng, muốn ra tay phải mạnh vào, không thể để cô trốn nữa, cậu muốn cô phải hiểu rõ tình cảm của cậu. Nếu Tấn Tuyên đã bắt đầu hành động rồi, thì có nghĩa là anh ta đã bắt đầu có phản ứng, cậu nhất định phải dùng sự dịu dàng của mình tấn công trái tim cô, trước khi cô kịp hiểu ra mọi chuyện.
Thoắt xa thoắt gần
Vu Tiệp thực sự đã rời khỏi trường như chạy trốn.
Buổi học chiều thứ Sáu vốn là tiết thực hành, nhưng do phòng học tạm thời bị chiếm dụng để tổ chức một số hoạt động của trường nên dời sang thứ Tư tuần sau. Vu Tiệp vừa nghe tin nghỉ học đã vội vội vàng vàng xách túi ra về.
Qủa nhiên, chân vừa bước ra tới cổng trường, tin nhắn của nhóc Trịnh đã tới: “Mình cùng đi ăn tối nhé!”.
Lúc này đầu óc Vu Tiệp như tê dại, cô đảo mắt nhìn bốn phía xung quanh, rồi nhắn tin lại: “Buổi chiều được nghỉ, tôi về đến nhà rồi”.
Đến giờ ăn tối, cả nhà bốn người dùng cơm rất vui vẻ, nhắc đến sinh nhật đã qua hai ngày trước của Vu Tiệp, bà Vu hỏi vẻ quan tâm: “Ngày mai con có cần làm sinh nhật bù không?”.
“Không ạ”. Vu Tiệp mỉm cười lắc đầu, sinh nhật yên tĩnh một chút thi hơn, huống hồ sinh nhật vừa rồi khiến cô muốn phát điên.
“Nó ghét nhất là tổ chức sinh nhật, lần nào cũng kêu ồn ào!”, Vu Lâm cầm bát lên, nhướn mày nói.
Vu Tiệp cười thầm: Phải, còn ai hiểu cô hơn Vu Lâm, hai chị em cô giống như hai thái cực trái ngược nhau hoàn toàn, một người ồn ào, một người yên tĩnh, một người luôn đòi hỏi, còn người kia có cho cũng không thèm.
“Con có thích gì không, mấy năm rồi bố mẹ không tặng quà sinh nhật, năm nay cho con chọn đấy”. Ông Vu hiếm khi nói được một câu dịu dàng như thế.
“Con có đủ rồi, không thiếu”. Vu Tiệp nhìn bố với vẻ ngạc nhiên, thấy trong lòng có phần cảm kích.
“Tiểu Lâm, xem em con tiết kiệm ghê chưa, còn con tháng này chỉ riêng quần áo đã mua bốn bộ rồi đấy”. Bà Vu quay sang phàn nàn với Vu Lâm.
“Con khác nó mà, nó là sinh viên, con thì đi làm rồi, tất nhiên phải chú ý hình thức chứ”. Vu Lâm bĩu môi, bất mãn vì bị mẹ dạy dỗ, mà lại còn mang cô ra so sánh với Vu Tiệp nữa.
“Đi làm mà mặc áo hai dây à?”. Bà Vu trợn tròn mắt tỏ vẻ không tin.
“Tan sở xong đồng nghiệp đi chơi với nhau, không thể cứ mặc đồ công sở mà đi được”. Vu Lâm lúc nào cũng có cả đống lí do, có điều cô ăn mặc kiểu cách văn phòng rõ ràng là nhìn ra dáng phụ nữ hơn cô sinh viên Vu Tiệp nhiều, lại thêm dung mạo cô cũng khá xinh đẹp, vì vậy mà quyến rũ được khá nhiều bạn khác phái.
“Vẫn phải cẩn thận chứ, đến lúc yêu đương lại khiến người ta có ấn tượng không tốt thì nguy”, ông Vu lên tiếng.
Vu Tiệp cứ lặng lẽ ngồi ăn cơm, còn Vu Lâm dù có quá đáng thế nào thì bố mẹ cũng sẽ khoan dung, vì chị cô rất thông minh, biết rõ bố mẹ lo lắng ở điểm nào, chỉ cần không bừa bãi trong quan hệ nam nữ thì mọi chuyện đều được.
“À, còn nữa, hai hôm nay Tấn Tuyên buồn cười lắm”. Vu Lâm đột nhiên chuyển đề tài, vừa mới nghe nhắc đến cái tên đã biến mất mấy hôm nay, tim Vu Tiệp bỗng nhiên nhảy nhót lên, cô vội vàng cúi đầu xuống, cố nhìn chăm chú vào bát cơm, nhưng tai thì dỏng lên nghe ngóng.
“Mấy hôm nay trời nóng muốn chết, mà anh ấy ngày nào cũng mặc áo sơ mi dài tay, mồ hôi đầm đìa cũng không chịu mặc áo ngắn tay”, Vu Lâm cười.
Vu Tiệp càng cúi đầu xuống thấp hơn.
“Có phải bị cảm cúm không, mấy hôm nay thời tiết thay đổi thất thường, rất dễ ốm mà”, bà Vu tỏ ra quan tâm.
“Không phải vậy đâu, con bảo đảm gần đây anh ấy đã chọc phải tổ kiến lửa nào rồi, con nhìn thấy vết răng cắn rất sâu trên tay anh ấy mà”. Vu Lâm lắc đầu vẻ đắc ý, chuyện của Tấn Tuyên cô là người rõ hơn ai hết.
Vu Tiệp cảm thấy choáng váng cố nuốt vội miếng cơm, trên trán cô hình như đang rịn đầy mồ hôi, Tấn Tuyên chắc là không kể cho Vu Lâm biết là do cô cắn chứ.
“Cái thằng Tuấn Tuyên, mẹ nó ngày nào cũng ca cẩm nó không chịu yêu đương đàng hoàn