Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 04:12 22/12/2015
Lượt xem: 1342005
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2005 lượt.
ăn nhó: “Ai bảo em chạy?”
Thần kinh, Vu Tiệp tức giận bỏ đi, đúng là không hiểu nổi, cô chẳng rỗi hơi điên với anh!
Chiếc xe dừng phía trước nhấn một hồi còi, Tấn Tuyên liếc nhìn rồi kéo cô tới đó. Vu Tiệp lại định hất tay anh ra thì anh lạnh lùng uy hiếp: “Không có tiền mà em định đi đâu?”
Vu Tiệp nghe thế càng tức tối, càng dọa dẫm cô thì cô càng không nghe. Cô hất mạnh tay anh ra rồi sải bước theo hướng ngược lại, trong lòng rất bực bội, đều tại anh hại cô mà ra, cứ đòi kéo người ta đi. Cứ không để anh được toại nguyện đấy, cho dù đi thì cô cũng đi về trường thôi!
“Vu Tiệp!” Tấn Tuyên quát lên phía sau.
Vu Tiệp ngẩng cao đầu, tiếp tục bỏ đi.
Nghe tiếng chân dồn dập sau lưng, rồi đột ngột trời xoay đất chuyển, Vu Tiệp kinh hoàng hét lên: “Á… á…”
Tấn Tuyên lại… lại ôm eo cổ nhấc bổng lên, khiêng lên vai giống như khiêng một bao gạo, rồi quay lưng tiến về phía chiếc xe!
Đầu và chân đều cắm xuống đất, cô chỉ có thể bất lực đánh đấm vào lưng anh, hai chân quơ quào liên tục, gào lên đòi anh buông xuống, nhưng anh tiếp tục khiêng cô đi như không biết gì!
Ầm, nhét ngay cô vào trong xe! Tấn Tuyên cũng chui vào theo, đóng cửa lại: “Đi!”
Bắt cóc! Chắc chắn là bắt cóc! Bạo lực, thổ phỉ, vô lại…
Vu Tiệp nghiến răng trừng trừng nhìn Tấn Tuyên đang tỏ ra đắc ý, núi lửa trong bụng dâng trào, cô túm ngay cánh tay anh, cố hết sức cắn phập xuống!!!
THÌ RA CÔ ĐANG GHEN!
Tấn Tuyên đau đớn nhăn mặt, nhưng anh vẫn gồng mình co chặt nắm tay, để mặc cô cắn nghiến không buông!
Anh biết cô nhất định là đã tức điên rồi! Chính anh cũng không rõ vì sao phải chọc giận cô đến mức ấy, mà anh cũng đang rối loạn, đều tại tên Trịnh Phong chết tiệt kia mà ra! Nếu không do cậu ta chen vào giữa hai người thì Vu Tiệp sẽ không bỏ mặc anh, mấy hôm gần đây cô luôn lạnh nhạt và tránh né anh, chắc đều do cậu ta phá hoại.
Dù sao… anh cũng không thể chịu đựng được việc Vu Tiệp ở cạnh Trịnh Phong, chỉ cần nghĩ đến cảnh họ có thể đã thân mật với nhau, mà anh đã thấy sôi sùng sục lên, điên dại trong tích tắc!
Vu Tiệp cắn rất lâu không buông, đến khi cảm nhận được mùi tanh thì bắt đầu hoảng sợ, dần dần nhả ra, mắt vẫn hậm hực trừng nhìn Tấn Tuyên, tại sao không phản kháng? Anh rất dã man cơ mà? Sao không dã man với cô đi?
Vu Tiệp bất lực thở dài, đúng là thua anh thật! “Có khăn giấy không?”
Tấn Tuyên gật đầu, tay vẫn nắm nhẹ lấy tay cô, ánh mắt liếc nhìn túi áo sơ mi.
Vu Tiệp để mặc anh, đưa tay rút khăn giấy trong túi ra: “Anh không buông thì tôi lấy khăn thế nào được?” Anh là Tấn Tuyên thật sao? Hôm nay xem như cô đã lĩnh giáo được sự điên cuồng của anh!
Tấn Tuyên dần dần thả lỏng tay, Vu Tiệp rút một tờ khăn giấy rồi nhấc cánh tay anh lên, lau vết máu trên đó đi, tim đau nhói, lẽ nào mọi người cứ phải tổn thương thì mới vui? Sao anh lại phải khổ thế? Vết răng nổi bật, cô nhìn rồi cũng thấy sợ, đó là do cô cắn, lúc ấy nhẫn tâm đến thế ư? Cảm thấy hơi hơi hối hận, cho dù anh sai đến mấy, thì cô cũng không nên… không nên cắn mạnh như vậy.
Cô lại rút tiếp một tờ khác, khẽ khàng chặn lên vết thương, rồi ngẩng đầu lên, ánh mắt oán trách nhìn anh, đều tại anh, hễ điên lên là hại tất cả mọi người cùng điên theo!
Tấn Tuyên lẳng lặng nhìn cô làm mọi thứ, lửa giận trong lòng đột nhiên dịu lại dưới bàn tay dịu dàng của cô, nhìn đôi mày cô nhíu chặt, bỗng thấy trong lòng hối hận, anh lại khiến Tiểu Tiệp nổi điên lên rồi, chắc cô giận dữ lắm!
Hai người lặng lẽ nhìn nhau như thế, mỗi người một tâm sự.
“Đến rồi.” Chú tài xế phía trước đột ngột lên tiếng, khiến hai người đều giật thót mình.
Chiếc xe từ từ dừng lại, chú tài xế thở dài ngao ngán, lắc đầu nhìn hai người, chắc chắn là một đôi oan gia, nửa đêm nửa hôm bày trò ầm ĩ thế này, đúng là hành hạ người khác đến chết, trẻ con bây giờ… chỉ yêu thôi mà sao khổ sở đến thế?
Tấn Tuyên trả tiền rồi xách túi xuống trước, sau đó đợi Vu Tiệp ra.
Vu Tiệp xuống xe, đóng cửa lại, chiếc xe lao vút đi. Cô ngước mắt lên nhìn, anh lại đưa cô đến Tấn gia. Kệ anh vậy, dù sao bây giờ về nhà cũng sẽ quấy rầy bố mẹ, vả lại… vả lại anh bị thương rồi, mắt cô không tự chủ được lại liếc nhìn vết thương.
“Để tôi xách cho.” Vu Tiệp đưa tay định xách hộ anh túi laptop.
Tấn Tuyên chỉ đổi sang cầm tay kia, cánh tay bị thương nắm lấy tay cô đi vào trong.
Vu Tiệp cau mày, vội vàng nắm tay anh rồi đưa lên cao, đề phòng anh gắng sức quá lại chảy máu, anh không thể để cô yên lòng được hay sao???
Vào Tấn gia, bên trong tĩnh lặng như tờ, dì Châu và chú Tấn đã ngủ lâu rồi.
Tấn Tuyên kéo cô vào phòng khách, hất đầu về phía phòng ra hiệu cho cô đi nghỉ. Vu Tiệp liếc nhìn tay anh, hơi do dự, nhưng rồi vẫn vào phòng.
Tấn Tuyên nhấc chiếc túi đựng laptop về phòng mình, đặt lên trên bàn, lúc này mới đưa tay lên quan sát vết thương, khẽ cười thầm, chọc mèo nhỏ tức điên rồi, quả nhiên lại đắc tội nữa.
Anh giơ một tay lên và chậm rãi cởi chiếc áo sơ mi tay ngắn ra, cẩn thận không để máu từ vết