Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 04:12 22/12/2015
Lượt xem: 1342022
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2022 lượt.
y yêu đương khác người cũng nên.
Tối hôm đó Vu Tiệp mất ngủ thật, mang đôi mắt như gấu trúc xuất hiện trước mặt Trịnh Phong, khiến cậu giật nảy mình. Trịnh Phong vội kéo cô lại gần.
“Sao thế? Vẫn ngủ không ngon à?” Sự quan tâm của cậu có mùi vị của nắng.
Vu Tiệp bất giác muốn tìm một vòng tay để dựa dẫm, nhưng cô lại lùi bước, dời khỏi cậu: “Có lẽ mùa thu sắp đến rồi, con người cũng vì thế mà trở nên dễ dàng trở nên đa sầu đa cảm”. Cô muốn nói thế để thổi bay những phiền muộn trong lòng, ngờ đâu kết quả lại không như cô mong muốn.
“Vu Tiệp”. Nhóc Trịnh vẫn kéo cô lại gần bên mình. “Tan học xong chúng ta đi chơi đi, tôi có cách để tối nay cậu ngủ ngon”.
Vu Tiệp nhìn ánh mắt lo âu của cậu, cười an ủi: “Nhóc Trịnh đáng yêu, vất vả cho cậu quá!”. Chính cô cũng không biết tại sao gần đây tâm trạng mình lại sa sút đến thế, còn cậu thì chỉ muốn làm mọi cách để cô được vui, điều đó khiến cô rất cảm động.
“Được rồi, tan học xong ở phòng đợi tôi nhé”. Nhóc Trịnh choàng vai cô rồi hai người cùng đi đến nhà ăn.
Nhóc Trịnh đưa cô đến sân trượt băng!!!
Thấy đám trẻ ở đó rất hào hứng, Vu Tiệp không nhịn được cười, đã nhiều năm cô chưa chơi trượt băng rồi, càng không biết được rằng trong trung tâm bách hóa của phố đi bộ này cũng có một phòng trượt băng.
“Đến đây”. Nhóc Trịnh vừa thay giày xong, đứng lên đưa tay về phía cô.
“Lâu quá tôi không trượt rồi”. Vu Tiệp chau mày vẻ lo lắng, hai tay bám chặt vào lan can, không dám tiến lại phía Trịnh Phong.
“Tôi dẫn cậu”. Nhóc Trịnh trượt đến bên cạnh Vu Tiệp, nắm lấy bàn tay trái của cô và mỉm cười khuyến khích.
Vu Tiệp căng thẳng buông tay ra, hai tay chụp ngay lấy nhóc Trịnh, cơ thể lắc lư lảo đảo: “Không được, không được”.
“Yên tâm, có tôi mà, trượt đi”. Nhóc Trịnh giữ chắc lấy tay Vu Tiệp, dẫn cô từ từ trượt ra sân. “Nào, thả lỏng ra, đi bộ từng bước”. Cậu kiên nhẫn chỉ bảo từng bước một cho cô trượt.
Một lúc sau, Vu Tiệp đã tìm thấy cảm giác khi xưa, nhóc Trịnh thấy cô bắt đầu thuần thục thì đưa Vu Tiệp trượt ra giữa sân.
Xoẹt, càng trượt càng nhanh, hai người họ như thể đang bay, Vu Tiệp lúc đầu căng thẳng đến lúc này đã trở nên thoài mái hơn. Khi đã trượt thành thục cô có cảm giác như cơ thể mình đang bay lên, không khí vun vút bay qua bên tai, cơ thể như nhẹ bẫng, càng trượt càng nhanh, bước chân cũng tự nhiên trở nên nhẹ nhàng hơn.
Nhóc Trịnh luôn mỉm cười dẫn cô trượt theo, thỉnh thoảng quay ngược người trở lại, nắm lấy tay cô, nụ cười rạng rỡ như trôi vào tim cô, như ánh đèn sáng rực trong đêm tối làm tiêu tan mọi nỗi buồn. Vu Tiệp cuối cùng đã reo lên vui sướng, vui quá, nhanh nữa, nhanh nữa đi.
Nhóc Trịnh thấy vẻ sung sướng của cô thì mọi nỗi lo âu đều tan biến, cô đã vui trở lại rồi.
Hai người bay lượn tự do trong sân trượt như một cặp tình nhân đang tận hưởng niềm hạnh phúc, tiếng cười vui vẻ và ánh mắt luôn chăm chú nhìn nhau khiến những người xung quanh ghen tị, rất nhiều cặp tình nhân trẻ khác cũng đòi phải giống họ, trượt thật nhanh và thật giỏi.
Sau gần một tiếng cùng nhau trượt băng vui vẻ hai người hào hứng cùng nhau rời khỏi đó.
Trịnh Phong đưa cô ra khỏi trung tâm bách hóa, ngắm nhìn gương mặt đỏ bừng của Vu Tiệp thì khẽ nở một nụ cười trong lòng: “Mệt không?”. Vu Tiệp khó khăn lắm mới hít thở bình thường trở lại được đáp: “Cũng được, lâu quá không vận động rồi”.
“Về tắm một cái, bảo đảm đêm nay ngủ sẽ ngon”. Nhóc Trịnh đưa tay vén phần tóc mái bết dính mồ hôi cho cô, vẻ mặt xót xa, cậu vẫn thích một Vu Tiệp nhưng tràn đầy sức sống trước kia, gần đây cô rất giống một con búp bê robot bị hỏng, thỉnh thoảng lại ngừng hoạt động vô duyên vô cớ, cậu không thích thấy cô như vậy.
Vu Tiệp cười, gật đầu cảm kích: “Cám ơn, hôm nay tôi rất vui!”. Tâm trạng cô trong buổi tối hôm nay đúng là vui nhất trong mấy hôm gần đây. Nhóc Trịnh đối với Vu Tiệp rất ân cần khiến cô không biết nói gì hơn.
“Cậu vui, nên tôi vui”. Giai điệu quen thuộc trong một bài hát nào đó bật ra khỏi miệng cậu, nhưng lại nghe rất hay, nhóc Trịnh đáng yêu, đúng là làm cho ai ai cũng yêu mến.
Nhóc Trình vui vẻ dẫn Vu Tiệp sang đường để bắt xe buýt về trường.
“Tít tít”. Âm báo quen thuộc của tin nhắn vang lên, nhóc Trịnh cảm thấy bàn tay nhỏ bé bên cạnh mình đang run rẩy, cậu quay sang nhìn Vu Tiệp, gương mặt cô không chút biểu cảm, vẫn nhìn thẳng về phía trước với vẻ mặt thản nhiên, chăm chú nhìn dòng xe đang lướt nhanh hai bên đường. Nhóc Trịnh cúi xuống nhìn hai bàn tay đang đan lấy nhau, thấy lòng mình đang có sự thay đổi, nhưng lại không lên tiếng sợ rằng khoảnh khắc này sẽ tan biến.
Vu Tiệp đứng chờ ở trạm xe buýt, có vẻ như lúc nãy cô đã quá vui, nên bây giờ bỗng trở nên lặng lẽ, giống như một đóa quỳnh nở muộn trong đêm, lặng lẽ nở ra những đóa hoa thơm ngát.
“Cậu có tin nhắn”. Nhóc Trịnh không kiềm chế được, đành lên tiếng nhắc nhở.
“Tin nhắn rác, gần đây toàn bị thế, phiền phức”. Vu Tiệp cười thờ ơ, vẫn không định mở di động ra xem.
“Cậu có thể gọi 10086 để báo mà”. Nhóc Trịnh nắm bàn tay lạnh giá kia, đêm