Tác giả: Liêu Uyển Hồng
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341473
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1473 lượt.
ác, và vì thế mà có thể đã không vứt bỏ hai mẹ con cô.
Lần đầu tiên cãi nhau với Lancer này giống như một hồi chuông cảnh tỉnh, khiến cô hạ quyết tâm, từ giờ trở đi nhất định không cãi nhau với Lancer nữa. Cho nên lúc Lancer dẫn cô hết đi đến sân vận động xem các loại đấu bóng, rồi đi câu cá, đi nướng thịt… cho dù trong lòng cô hoàn toàn chẳng có hứng thú gì với mấy việc này, thậm chí là còn có chút ác cảm, nhưng cô vẫn cố gắng hòa cùng Lancer, đi đến những nơi mà anh ấy muốn, chăm chú lắng nghe anh ấy giảng giải những quy tắc phức tạp của mỗi một môn bóng, rồi anh còn bắt cô học rất nhiều kỹ năng câu cá và nướng thịt. Có lúc cô nghe hiểu, có lúc cô nghe chẳng chút gì, có những lúc nghe hiểu rồi nhưng qua một hai ngày cô lại quên phéng mất, lần sau lúc đi xem đấu bóng, lại không biết những cầu thủ kia đuổi tới đuổi lui làm cái gì. Nhưng lúc nào cô cũng làm ra vẻ vô cùng hứng thú, cố gắng tìm những chủ đề để cùng các bạn của Lancer giao lưu trao đổi, không để mình trở thành “người ngoài cuộc”.
Tất cả những hoạt động xã giao này, Tuyết Nhung cảm thấy đã là vợ của một người Mĩ thì nên học và cũng nên tham gia. Cô luôn cố gắng giữ nụ cười trên môi, cắn chặt răng kiên trì bước qua. Tuy nhiên điều làm cô khó mà có thể chịu đựng được là những việc diễn ra ở trong “nhà của chúng ta”. Chẳng hạn như, buổi tối lúc cô đang rất vui vẻ lên mạng dùng tiếng Hán tám với một vài người bạn người Hoa, thì Lancer thường hay đi đến, một lúc anh mang đến cho cô một ly cà phê, một lúc lại đi đến xoa xoa vào bàn tay của cô, một lúc lại thân mật hôn lên tóc cô, có những lúc còn ôm chặt lấy cô không rời, cho đến khi cô tắt máy tính lên giường cùng anh thì mới thôi.
Sau khi những việc như vậy phát sinh vài lần, Tuyết Nhung bắt đầu hoài nghi, phải chăng Lancer không muốn để cô gìn giữ những nét đặc trưng văn hóa Trung Quốc của mình, không muốn cô cùng đồng bào của cô qua lại với nhau trên mạng Trung Quốc?
Mà trong tất cả những việc này, điều khiến Tuyết Nhung đau đầu nhất chính là việc phát sinh ở mỗi buổi sáng thứ bảy. Bởi vì tối của ngày hôm trước, tức là vào mỗi tối thứ Sáu – theo như Lancer nói, thì đó là buổi tối quan trọng nhất trong tuần của hai vợ chồng, anh tốn rất nhiều công để sắp đặt sẵn những hoạt động công phu tỉ mỉ cho cả hai người. Sau khi anh đi làm về, trước tiên bọn họ sẽ đến một nhà hàng lớn sang trọng để ăn bữa tối, rồi sau đó hoặc là đến nhà bạn bè tụ tập, hoặc là đi chơi bowling, đi đến quán bar để uống rượu, trong đó điều hay phải thực hiện nhất là đi xem phim. Tất cả những điều này, Tuyết Nhung đều có thể phối hợp cùng Lancer. Đương nhiên, thường là sau mười hai giờ đêm bọn họ mới trở về nhà. Lúc về đến nhà, thường thì Tuyết Nhung đã mệt mỏi rã rời, cô chỉ muốn nằm lăn ra giường mà ngủ. Nhưng lúc này, hứng thú của Lancer mới bắt đầu. Anh cầm rượu và cốc lại, thỉnh thoảng còn có cả nến, hoa tươi và một món quà nhỏ xinh nào đó nữa, bảo Tuyết Nhung vừa cùng anh uống rượu vừa buông những lời tán tỉnh, sau đó cùng nhau đi tắm rồi mới lên giường. Sau khi trải qua màn dạo đầu đầy lãng mạn và đẩy lên đến cao trào, Lancer đã sớm như sói như hổ, lúc thì đè Tuyết Nhung xuống dưới, lúc thì lại nhấc cô lên trên, lúc thì chậm rãi như bản khiêu vũ nhịp ba của Bách, lúc thì ầm ầm dữ dội như bản giao hưởng anh hùng của Beethoven, cứ như thế quấn lấy nhau, có lúc phải thực hiện cả hai ba tiếng đồng hồ, ngẫu nhiên nhìn ra ngoài cửa sổ, dường như trời đã bắt đầu tờ mờ sáng. Có nhiều lần, Tuyết Nhung thiếu chút nữa thì phát khóc lên. Tại sao giờ đây cảm giác làm tình với Lancer lại khác với cảm giác trước lúc kết hôn đến như vậy? Lần trước ở Las Vegas làm tình với Lancer, và cả rất nhiều lần trước đây nữa, chẳng phải bản thân cô đều cảm thấy rất thích, đều cảm thấy rất hạnh phúc, rất thỏa mãn hay sao? Vì sao bây giờ cảm giác lúc này lại giống như đang phải chịu hình phạt vậy, đáng sợ vô cùng.
Nhưng điều làm Tuyết Nhung không thể nào chịu đựng nổi là cả đêm vật lộn như vậy, khiến người cô rã rời như muốn tan ra, vừa ngủ được vài tiếng thì ánh mặt trời đã chiếu vào mặt, Lancer mặc xong bộ quần áo thể thao, tinh thần phấn chấn lôi cô dậy, vừa thân thiết vừa ồn ào, khiến cô không dậy đi chạy bộ buổi sáng sớm với anh không được.
Trời ơi, mỗi lần như vậy, cô chỉ hận không thể thò chân đá cho người đàn ông này một cái, hoặc bạt cho anh ta hai cái bạt tai! Nhưng sau khi hết ngái ngủ, những bực tức trong lòng lại được cô áp chế lại, cô cùng anh đi chạy bộ. Anh chạy trước, cô lững thững chạy sau, vừa chạy vừa nuốt nước mắt vào lòng, lại còn phải gắng gượng khẽ nở một nụ cười hạnh phúc.
Đây là một cuộc sống mà cô mong ước ư? Đây là một mái nhà mà cô khát khao ư? Đây là một người chồng mà cô chờ đợi ư? Những lúc tĩnh lặng nằm một mình đung đưa trên chiếc võng mắc giữa hai cây sồi để mặc cho ánh nắng mặt trời chiếu rọi lên người, cô bắt đầu suy nghĩ cặn kẽ hơn về những vấn đề này.
Đối với câu hỏi thứ nhất, câu trả lời của cô chắc chắn là phủ định. Vậy thì rốt cuộc, cô mong ước một cuộc sống như thế nào. Cho dù vấn đề này