Tác giả: Liêu Uyển Hồng
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341461
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1461 lượt.
tốt nhất là không nên nói. Nếu chuyện này lọt đến tai Ngô Vũ, nhất định cậu ấy sẽ không chịu để yên cho Lancer và Susan, rồi sẽ làm cho mọi chuyện không còn đường cứu vãn. Thôi được, tạm thời cứ quan sát một thời gian đã rồi sau đó hãy tính. Tim tự nhủ sau này phải liên lạc với Tuyết Nhung thường xuyên và quan tâm hơn đến cuộc sống của cô ấy. Một cô gái mong manh như Tuyết Nhung thật khiến người ta không thể nào an tâm được. Nhưng tại sao số mệnh lại cứ trêu ngươi và đùa giỡn với cô ấy như vậy? Tim lặng lẽ lắc đầu, cảm thấy đời người thật khó hiểu.
Sau khi nướng xong thịt, Lancer và Tuyết Nhung dẫn họ đi dạo trên bãi biển. Mọi người còn cùng nhau chơi bóng chuyền ở đó. Lancer và Susan hợp thành một đội, đội bên kia gồm Tim và Ngô Vũ. Vì từ nhỏ đã luyện đàn, để tránh không làm tay bị thương, nên Tuyết Nhung trước giờ chưa từng chơi bóng. Cùng em gái Tim và Nam Nam, cô vừa ngồi một bên xem bốn người họ đánh bóng vừa vui vẻ chuyện trò. Tuyết Nhung không hề cảnh giác với Nam Nam, thậm chí đến cả ghen tị cũng chẳng có. Từ khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy Nam Nam, cô đã cảm thấy người con gái này rất hợp với Ngô Vũ. Có thể nói hai người họ đúng là “một cặp trời sinh”. Nam Nam rõ ràng không phải là người sống tùy theo cảm hứng như cô. Cô ấy hiền hòa, dịu dàng, sống lí trí, biết chiều ý của người khác và rất khiêm tốn. Tuyết Nhung nghĩ thật khó để tìm thấy một người con gái Trung Quốc tốt như thế ở đất Mĩ này. Mặc dù Ngô Vũ không phải là người coi trọng vẻ bề ngoài của phụ nữ, nhưng Nam Nam quả cũng khá xinh đẹp, rất xứng đôi vừa lứa với anh ấy. Cô thực sự khâm phục Ngô Vũ, anh ấy không chỉ có duyên với phụ nữ mà còn rất có mắt chọn bạn gái. Ở bên cạnh Nam Nam anh ấy nhất định sẽ thấy hạnh phúc hơn nhiều so với khi ở bên cô. Có thể thấy, việc trước đây cô không chọn Ngô Vũ chẳng phải chuyện không tốt, vì chính nhờ vậy mà cô đã vô tình tác hợp cho hai người họ. Cảm giác áy náy với Ngô Vũ trong lòng Tuyết Nhung giờ đã nhẹ bớt đi nhiều. Chính vì thế mà cô mới có thể ngồi nói chuyện với Nam Nam một cách thoải mái và tự nhiên như thế.
* * *
Một tuần sau khi trở về từ Ann Abor là đến sinh nhật của Nam Nam. Việc đầu tiên Ngô Vũ phải làm là đặt chỗ ở một nhà hàng I-ta-li-a nổi tiếng ở ngoại ô thành phố. Khi họ ngồi xuống bàn, sẽ có thật nhiều hoa tươi được đem đến tặng cho Nam Nam. Sau đó sẽ có hai em bé mang theo vĩ cầm tới trước mặt họ, cùng kéo những khúc nhạc cổ điển nổi tiếng nhất trong không gian lãng mạn. Cuối cùng khi dùng xong bữa, một nhân viên phục vụ sẽ đến, đặt lên bàn một chiếc bánh sinh nhật thật đẹp, đốt những cây nến lung linh sắc màu và hát vang bài ca chúc mừng sinh nhật:
Happy birthday to you
…
Hai má Nam Nam ửng hồng vì bất ngờ và hạnh phúc. Tối hôm nay, cô trông xinh đẹp, quyến rũ và gợi cảm hơn hẳn thường ngày. Trước khi đến nhà hàng, Nam Nam đã dành thời gian đến tiệm hớt tóc để thưởng cho mình một kiểu tóc mới: hai lọn tóc dài bên má được vấn ra phía sau đầu, sau đó được kẹp lại bởi một chiếc cặp màu bạc. Cô còn trang điểm thật gợi cảm, dày công chọn một bộ váy liền thân màu xanh đậm trước giờ cô chưa từng mặc, để lộ ra toàn bộ phần cổ đầy đặn. Dưới ánh nến dịu dàng, làn da trắng ngần của Nam Nam nổi bật trên lớp váy màu xanh đậm, khiến cô càng trở nên xinh đẹp và quý phái.
Trên đường trở về nhà, Nam Nam hạnh phúc vô cùng. Cô không ngừng kể cho Ngô Vũ những chuyện dở khóc dở cười mà mình đã gây ra thuở bé, chốc chốc lại hỏi anh những câu rất ngây ngô và đáng yêu như “Hồi nhỏ anh có đi hái trộm cây ở công viên không?” “Hồi đó anh có chơi khăm đám bạn gái bao giờ không?”… Những câu hỏi chẳng có đầu có đuôi như thế khiến Ngô Vũ không nhịn nổi bật cười. Tiếng cười của họ vang lên rộn rã, hòa vào màn đêm rộng lớn, truyền đến những cánh rừng của vùng ngoại ô thành phố, rồi bay đến nơi xa xôi. Cả không gian mênh mang như được thổi hồn bởi những tràng cười không dứt.
Khi Ngô Vũ dừng xe trước cửa khu chung cư, Nam Nam bắt đầu cởi dây an toàn. Bỗng nhiên, anh nắm lấy tay cô, ân cần nói: “Đợi một chút, anh có thứ này muốn tặng em!” Nói đoạn, anh rút chiếc túi để ở ghế sau, lấy ra một chiếc hộp đưa cho Nam Nam. Cô hơi bất ngờ, nhưng ngay sau đó liền cầm lấy, cẩn thận mở chiếc hộp đỏ thẫm ra nhìn. “Trời ơi!” Nam Nam bất giác kêu lên: “Đẹp quá đi mất!” Đó quả thật là một sợi dây chuyền rất rất đẹp. Ngô Vũ đã mất cả một tuần lễ mới chọn được món quà này. Nó không phải là một sợi dây chuyền bình thường, mà nhìn qua mặt dây chuyền có vẻ giống như một trái tim hồng, nhưng ngắm nghía kĩ sẽ thấy đó là một trái dâu tây hồng xinh. Ngô Vũ biết Nam Nam thích ăn dâu tây, thích ngắm nhìn những trái dâu chín mọng, thậm chí cô ấy còn muốn trồng cả dâu tây nữa. Vậy nên đúng như sở thích của cô ấy, anh đã cất công tìm mua một sợi dây chuyền hình trái dâu được làm hết sức tinh xảo. Đó chính xác là món quà mà Nam Nam thích nhất, cũng khiến cô ấy cảm động nhất. Cô tháo chốt khóa của sợi dây chuyền ra, cầm lấy hai đầu, vừa đưa về phía Ngô Vũ vừa nũng nịu nói: “Em muốn anh đeo giúp em!”
Ngô Vũ dịu dàng cầm l