Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mở To Đôi Mắt Xinh Đẹp Của Em

Mở To Đôi Mắt Xinh Đẹp Của Em

Tác giả: Liêu Uyển Hồng

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341459

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1459 lượt.

này xuất hiện, anh liền thấy tội lỗi, làm sao có thể lấy Tuyết Nhung ra để so sánh với Susan được? Thật đáng ghét!
[2'> NBA: giải nghề dành cho nam tại Bắc Mĩ.
Những phút tiếp theo của trận đấu, Lancer và Susan vừa ăn vừa nói chuyện rôm rả. Khi đội L.A Lakers giành được bóng, cả hai cùng nhảy lên reo hò; ngược lại khi bóng lọt vào tay đội Chicago Bulls, họ lại huýt gió và la hét om sòm. Susan thấy tay Derrick Rose ngôi sao mới của đội Chicago Bulls chẳng thần kỳ như lời người ta vẫn tâng bốc. Kỹ thuật của anh ta vẫn còn lộ rõ những điểm hạn chế chết người, có luyện thêm mười năm nữa cũng không xách dép được cho người bay Micheal Jordan. Giáo chủ của giải NBA chỉ có một người, đó chính là Kobe Bryant.
Nghe Susan bình luận hết sức chuyên nghiệp như vậy, Lancer thầm nghĩ trong đầu cần phải nhìn nhận lại Susan – người phụ nữ trước giờ anh chưa từng để ý đến bằng một con mắt khác. Không ngờ trong đôi mắt đen trống rỗng đó lại ẩn chứa nhiều thứ sinh động đến thế. Những kiến giải về bóng rổ của Susan hoàn toàn giống anh, chỉ có thể diễn tả bằng một câu “sự đồng điệu tâm hồn”. Điểm này của cô ấy khác hẳn Tuyết Nhung. Khi ngồi xem bóng rổ với Tuyết Nhung, dù anh có giải thích hàng trăm nghìn lần thì cô ấy cũng chỉ giả vờ như đã hiểu. Dáng vẻ hào hứng hùa theo của cô ấy khiến anh cảm nhận được sự đồng cảm. Cuối cùng ngày hôm nay trên sân bóng, anh đã tìm được một người bạn tri âm. Lancer bỗng cảm thấy mỗi tế bào trong cơ thể mình đều đang rạo rực. Cảm giác đó anh chưa từng có lại kể từ khi kết hôn với Tuyết Nhung và chuyển về vùng đất quê mùa kia. Giờ đây, không hiểu tại sao nó bỗng nhiên trỗi dậy, trào dâng trong lòng. Thực sự, anh vô cùng cảm kích trước những gì mà Susan đã làm cho mình.
Đội L.A Lakers đã thắng với cách biệt mong manh. Song bất luận thế nào, đội bóng mà Lancer yêu thích cũng đã giành được chiến thắng. Cả Lancer và Susan đều cho rằng họ cần phải ăn mừng cho vị thần chiến thắng Bryant của mình. Nhưng nên đi đâu để ăn mừng đây? Susan nháy mắt nói với Lancer: “Anh chỉ cần đi theo em là được!”
Susan đưa Lancer đi vòng vèo qua các con phố, cuối cùng dừng lại trước cửa một nhà hàng nhỏ ở đường Broadview. Anh ngẩng đầu lên nhìn tấm biển hiệu sờn cũ treo trên mái hiên chìa ra đường, không khỏi ngỡ ngàng. “Cửa hàng xúc xích Wiener! Trời ơi!” Lancer reo lên kinh ngạc. “Đây không phải là cửa hàng xúc xích nổi tiếng nhất của vùng Chicago này hay sao?”
“Đương nhiên rồi!” Susan nói với vẻ đầy tự hào, sau đó cười sung sướng. Bất kỳ người dân nào của vùng Chicago này cũng biết đến cửa hàng xúc xích Wiener, thậm chí rất nhiều người nổi tiếng trong giới điện ảnh mỗi lần đến Chicago đều ghé thăm nhà hàng nhỏ này. Nhiều lần, Lancer đã định đưa Tuyết Nhung đến đây thưởng thức xúc xích, nhưng nghĩ đến khẩu vị Trung Quốc của cô ấy còn thua xa cả humberger của Mc Donal’s nên đành từ bỏ ý định. Không ngờ hôm nay, anh lại được ăn món ngon mà mình đã mong được thưởng thức từ lâu.
Cửa hàng xúc xích này từ trong ra ngoài đều chẳng có gì đặc sắc, vừa nhỏ vừa tồi tàn, vừa bẩn vừa lộn xộn, trông chẳng khác nào những tiệm ăn lôi thôi của các nước thuộc thế giới thứ ba. Trong tiệm chỉ bày ra một hàng ghế băng cao lêu khêu dựa sát tường, đến cả một chiếc bàn ăn đàng hoàng cũng không có. Sau khi gọi món từ một cửa sổ bé tẹo, thực khách chỉ có thể mang đồ ra ăn tại vài chiếc bàn đơn giản bên ngoài cửa tiệm. Chỉ vậy thôi mà nó vang danh bốn phương, trong lòng Lancer cảm thấy không khỏi tò mò về điểm này.
Khách đến mỗi lúc một đông, Lancer và Susan nhanh chóng đứng vào hàng. Chẳng mấy chốc, hàng người đã xếp dài từ bên trong cửa hàng ra tận nơi cách đó cả vài trượng. Lancer liếc nhìn xung quanh, quả nhiên bắt gặp vài gương mặt quen thuộc: người ăn vận chỉnh tề đằng kia là MC nổi tiếng của đài truyền hình Chicago, còn gã luống tuổi đẹp trai đang đứng ôm eo cô bạn gái xinh đẹp tóc vàng kia là ảo thuật gia lừng danh mà anh đã nhìn phát chán ở Las Vegas. Nếu những người nổi tiếng này xuất hiện ở nơi khác, thì chắc đã bị fan vây kín mít từ lâu. Song ở cửa hàng xúc xích Wiener, dù là người da đen hay da trắng, người nổi tiếng hay người bình thường thì đều có những việc riêng, kẻ buôn chuyện, người nói điện thoại, có người thậm chí còn đứng ngây người ra xếp hàng chờ đến lượt mình. Nói tóm lại, mục đích cuối cùng của tất cả mọi người khi đến đây là: ăn xúc xích. Nghe nói món xúc xích ở đây ngon đến mức ăn mà cắn cả vào lưỡi.
Hai mươi phút sau, họ đã mua được xúc xích. Hai người cầm bao giấy chen ra khỏi hàng người đông đúc. Phải khó khăn lắm, họ mới tranh được một chiếc bàn bên ngoài cửa hàng. Lancer vội vàng mở bao ra trực ăn, ai dè bị Susan lấy tay ngăn lại. Cô cười tinh quái, rồi đổ một nửa cốc nước sốt vào hộp giấy đựng khoai chiên của anh. Trước mắt Lancer mọi thứ bỗng rực sáng, hương thơm ngây ngất lan tỏa khắp nơi. Anh cố cắn một miếng xúc xích thật to, rồi nhét một miếng khoai chiên đã rưới nước sốt vào miệng. Trời ơi! Đúng là một kỳ tích! Thực sự trong khoảnh khắc đó, anh đã không còn cảm nhận được đầu lưỡi mì


XtGem Forum catalog