Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341995
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1995 lượt.
ích một khoảng thời gian, khi quay trở lại bỗng nhiên ngực to eo nhỏ, mũi cao, cằm nhọn. Nghe nói là đã sang Hàn Quốc phẫu thuật thẩm mỹ, trùng tu sắc đẹp. Tiếp đó lại là một đại minh tinh, MC nổi tiếng nào đó có bầu, mang trong mình đứa con của ông chủ tập đoàn nào đó, không biết có thể một bước lên tiên, trở thành vợ chính thất của người ta hay không…
Sau khi tham dự buổi dạ tiệc này, Viên Nhuận Chi đã đưa ra một tổng kết, khi có nhiều tiền rồi đôi khi cũng buồn chán. Cô vốn tưởng rằng những người giàu có sẽ phải nho nhã, thanh cao hơn những người dân tầm thường như cô, ít nhiều gì cũng phải bàn luận về những chuyện quốc gia đại sự, khủng hoảng kinh tế toàn cầu, nếu không thì bàn luận về vấn đề văn hóa nghệ thuật cũng được. Thật không thể nào ngờ được tất cả đều chẳng khác nào mấy cô ba, bà sáu đứng tựa bên cửa, tay cầm miếng dưa hấu miệng không ngừng bàn luận thị phi! Ngay cả khi đã tàn tiệc họ vẫn ôm vai, bá cổ nhau ngồi đó tiếp tục bàn luận chuyện của người khác.
Cô không biết phải đi đâu, đành một thân một mình ngồi trước chiếc bàn, thi thoảng lại lia đũa lên những chiếc đĩa còn dư lại chút thức ăn.
Đúng vào lúc cô đang cầm đũa định gắp một miếng thịt thì bờ vai cô dường như bị ai vỗ lên. Cô giật mình quay đầu lại, thì ra là Kỷ Ngôn Tắc. Khuôn mặt thư sinh đạt tiêu chuẩn, hai má ửng hồng, xem ra anh đã uống không ít rượu.
Anh cúi người xuống, ghé bên tai cô thì thầm: “Nếu như em cảm thấy vô vị thì có thể đi ra ngoài tản bộ một lát. Cảnh đêm ở đây rất đẹp, có điều đừng đi xa quá, đợi tôi tiếp rượu mọi người xong, tôi sẽ ra ngoài tìm em, đưa em đi ngắm sao trời”.
Vốn dĩ tưởng rằng anh không nhận ra cô đang vô cùng buồn chán, đến tận bây giờ mới chạy tới đây tìm cô! Đợi chút nữa đi ngắm sao trời, đó thật sự là một đề nghị rất tuyệt!
Cô cố tỏ vẻ không mấy để tâm, khẽ “hưm” một tiếng rồi nói: “Biết rồi, Kỷ “tam theo””. Cô quay người đang định đứng lên thì không ngờ đôi môi lại khẽ lướt qua mặt anh.
Cô trợn trừng mắt lên, khẽ thở hắt ra một hơi rồi căng thẳng lùi lại phía sau. Ai ngờ lúc này thân sau trống trải, đúng vào lúc chuẩn bị ngã xuống đất thì một cánh tay đưa tay kịp thời, khẽ ôm lấy người cô, kéo thẳng vào lòng.
Có lẽ là do men rượu ngấm vào trong người, đôi mắt của anh lúc này trở nên mơ màng, say đắm, phủ lên một lớp sương mù, nhưng chính vì bất ngờ này mà đôi mắt màu hổ phách bỗng thẫm màu hơn trước.
Anh nhoẻn môi đầy hứng thú rồi nói: “Cho dù là “tam theo” cũng không hề dễ dãi như em đâu. Phải phạt mới được!”. Vừa nói dứt câu, anh đã cúi mặt xuống, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên đôi môi cô, biểu hiện tình yêu với cô một cách hoàn hảo trước ánh mắt chú ý của tất cả mọi người.
Anh nhanh chóng buông cô ra sau chiếc hôn nhẹ, mỉm cười rồi nói: “Bây giờ em ra ngoài chơi trước đi, chút nữa tôi sẽ tới tìm em!”.
Mọi người xung quanh đều nhoẻn miệng mỉm cười.
Khuôn mặt cô bỗng nhiên đỏ bừng lên, lại cảm thấy thẹn thùng vô cùng. Tuy vậy cô vẫn trợn to mắt lên, mím chặt môi, rồi nhẹ “hưm” một tiếng “Anh phạm quy, hãy đợi đấy!”. Cô lườm anh một cái, nhanh chóng trốn khỏi buổi dạ tiệc khiến cô mất hết cả thể diện này.
Men rượu đích thực là một thứ rất diệu kỳ, mỗi lần chỉ cần ngấm vào đôi chút là anh dường như biến thành một người khác vậy, bớt đi tính cao ngạo khó lòng nắm bắt hàng ngày, thay vào đó là chút vô lại nhiệt tình mà dễ dãi kia. Lần trước ở phòng hát karaoke đã như vậy, lần này cũng vậy.
Dưới ánh đèn ngũ sắc, cô bước trên con đường nhỏ đi quanh sơn trang. Nghe tiếng ve kêu, cô bất giác đưa tay lên sờ vào bờ môi vẫn còn đọng hơi ấm, khuôn mặt khó giấu được vẻ thẹn thùng, xấu hổ.
Cả mặt nóng bừng, đôi tai cũng nóng bừng.
May mà bây giờ là buổi tối, cho dù trên trời có rất nhiều sao, nhưng sắc đêm vẫn cứ che giấu được khuôn mặt ửng hồng của cô lúc này.
Kể từ sau khi nhìn thấu được tâm ý của bản thân, cô nhận thấy mình rất thích hành động thân mật như vậy. Cả trái tim đều đang đập loạn nhịp, cả người dường như được trút đầy mật ong, cảm giác ngọt ngào, kích động, hưng phấn khó lòng áp chế nổi.
Cô dừng bước lại, đưa tay ngắt một chiếc lá, nắm trong bàn tay, đôi mày khẽ nhíu lại, trong lòng trào dâng cảm giác phiền muộn.
Hầy, thật đáng tiếc, tất cả mọi thứ chẳng qua chỉ là một giấc mơ của cô bé lọ lem mà thôi.
Giấc mơ đó dù có tươi đẹp, ngọt ngào đến đâu, nửa năm sau, cô cũng sẽ phải tỉnh lại.
Thật ra, trước đây cô không hề nhận ra tâm ý của bản thân, có lẽ bởi vì cô đã bao bọc bản thân quá kĩ càng. Từ nhỏ đến lớn, tất cả những lời răn dạy không thôi của dì, số phận hẩm hiu của mẹ, nhưng khó khăn trong cuộc sống đã khiến cô ý thức phải bảo vệ bản thân thật kĩ càng, thật tử tế. Kể từ sau khi gặp Kỷ Ngôn Tắc, cô lại càng gia tăng màng bảo vệ đó, tất cả đều vì cô biết rõ một điều, anh không phải là người cô có thể yêu được. Cô có thể nhẫn nhịn, chịu đựng sự phản bội của người đàn ông khác mà không hề dằn vặt, đau khổ quá mức, nhưng nhất định không thể chịu đựng được nỗi đau khổ sau khi anh ra đi một khi đã biết được tâm ý của bản thân. Cho nên,