XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mối Lương Duyên Trời Đánh

Mối Lương Duyên Trời Đánh

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341998

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1998 lượt.

c mà. Sau đó, anh nghe các cô và thím bảy nói, sau khi mẹ anh bỏ đi, khoảng thời gian đó bố anh rất đau buồn. Ông nội cố gắng tìm người yêu mới cho bố, nhưng bố từ chối hết thảy. Không bao lâu sau, bố lại quay về với con người trước kia, đặt toàn tâm toàn ý vào cây cỏ hoa lá, cứ như vậy suốt thời gian ba năm trời. Bỗng nhiên có một ngày, bố ra ngoài chợ mua hoa, lại tình cờ gặp mẹ anh trên đường. Mẹ đang bế anh. Vừa nhìn thấy bố, mẹ liền bỏ chạy. bố anh không chịu bỏ cuộc, đuổi theo mãi, nhanh chóng đuổi kịp được. Sau đó bố mới biết rằng, mẹ anh không hề kết hôn cùng vị hôn phu, món tiền đó cuối cùng cũng bị vị hôn phu kia lừa gạt mất. Bà một thân một mình nuôi anh, cuộc sống vô cùng khổ sở, bố anh lại động lòng trắc ẩn, cầu hôn mẹ anh thêm lần nữa”.
“Bố anh đích thực là một người đàn ông si tình… Vậy sau đó thì sao? Hai người họ có kết hôn không?”. Viên Nhuận Chi hoàn toàn cảm động trước hành động si tình của bố Kỷ Vũ Ngang. Rốt cuộc ông phải dũng cảm thế nào, có tình yêu sâu đậm đến mức nào mới có thể bao dung một người phụ nữ đã từng vì tiền mà lừa gạt mình như vậy chứ?
“Không hề, ông nội kiên quyết phản đối. Bố anh liền lừa nói rằng anh chính là con trai của ông. Năm xưa mẹ anh hiểu nhầm, nên mới tưởng rằng anh là con trai của vị hôn phu. Có lẽ đây chính là ý trời. Ông nội yêu cầu làm giám định ADN, kết quả thật sự chứng minh anh là con trai ruột của bố. Kết quả này khiến cho chính bản thân mẹ anh cũng bất ngờ. Thế nhưng mọi chuyện không hề thuận lợi như bố anh vẫn nghĩ. Ông nội chỉ chấp nhận anh, không cho phép mẹ anh bước chân vào nhà Kỷ gia, còn bố anh vẫn kiên quyết lấy mẹ anh làm vợ. Nhưng trên đường đi đăng kí kết hôn họ bất ngờ gặp tai nạn. Vì bảo vệ mẹ và anh, bố anh bị thương nặng, lại không được cứu chữa kịp thời, mất máu quá nhiều nên đã qua đời. Sau đó, ông nội cho mẹ anh một món tiền lớn, rồi đưa anh về nhà họ Kỷ. Sau đó, mẹ anh liền phát điên…” Nói đến đây, Kỷ Vũ Ngang không hề nói thêm nữa, sau đó đứng bật dậy, lặng lẽ nhìn đài phun nước ở đằng xa.
Viên Nhuận Chi nghe xong câu chuyện khiến cho cô tò mò, trong lòng cảm thấy ảo não vô cùng. Bây giờ thì cô đã hiểu nỗi bi thương, sầu muộn trên đôi mày của anh xuất phát từ đâu. Tướng mạo xuất chúng, ngoại hình xán lạn, thân hình cao lớn, thế nhưng có ai hiểu được con người ưu tú nhường đó lại gánh chịu hết thảy mọi ân ân oán oán của đời trước. Cho nên, một Kỷ Ngôn Tắc có thể làm theo ý mình mong muốn, thật sự khiến cho người khác ngưỡng mộ.
Cô cũng đứng dậy, sau đó đi theo phía anh, hít một hơi dài, nói: “Tất cả mọi chuyện đều chỉ là số phận”.
Kỷ Vũ Ngang liền quay đầu lại nói: “Nghe xong câu chuyện này, em không còn đắn đo chuyện trước khi khai mạc buổi tiệc nữa rồi chứ?”.
Viên Nhuận Chi gật đầu rồi nói: “Em thật sự cảm thấy may mắn thay cho anh, vì anh là người nhà họ Kỷ. Anh yên tâm, em tin rằng sẽ đến một ngày, mẹ anh cũng có thể ngồi cùng với anh dưới một mái nhà”.
Kỷ Vũ Ngang im lặng không nói gì, chỉ lặng lẽ mỉm cười, nhìn cô một hồi lâu.
Một lúc sau, cô liền nghe thấy anh nói: “Chi Chi, anh có thể ôm em được không?”.
“Hả?”. Viên Nhuận Chi ngước mắt nhìn anh đầy kinh ngạc. Cô còn chưa kịp phản ứng, cả người đã thẫn thờ nằm gọn trong vòng tay ấm áp của anh, cô sợ đến mức không dám động đậy.
Đôi tay Kỷ Vũ Ngang mạnh mẽ mà ấm áp, ôm chặt đến mức cô gần như không thở ra được.
Kỷ Vũ Ngang vùi mặt vào bờ cổ của cô, hít một hơi thật lâu, thì thầm lên tiếng: “Nhìn thấy em, khiến anh nhớ lại một người bạn cũ lâu rồi không gặp lại”.
“Người… bạn… cũ…” y da, trời ơi! Cho dù là sực nhớ ra một người bạn cũ đi chăng nữa thì cũng không nên xúc động đến mức này chứ? Đừng có nói với cô rằng người bạn cũ này chính là bạn gái trước kia của anh chứ!
Bây giờ, cô mới thấu hiểu được tâm trạng của mình khi nãy. Lúc này anh chàng đẹp trai ôm chặt lấy cô một cách bất minh, khiến cho trái tim cô loạn nhịp không thôi, thứ cảm giác này chính là của một người vợ đang lén lút có hành động mờ ám cùng người đàn ông khác sau lưng chồng.
Thế nhưng, có lẽ do anh đang quá đỗi buồn phiền, cho nên mới coi cô là một người “bạn cũ” mà dốc bầu tâm sự.
Trong lòng cô lại trào dâng nỗi lòng thương cảm. Cô đưa tay vòng qua đôi vai anh, vỗ nhẹ lên lưng anh rồi an ủi: “Đừng để tâm đến lời nói của ông nội anh, cũng đừng ngưỡng mộ Kỷ Ngôn Tắc, anh nên nghĩ rằng, trên thế giới này anh chính là người tốt đẹp nhất mới đúng!”.
Kỷ Vũ Ngang không nói lời nào, càng vùi mặt vào sâu hơn, hai tay khép lại, ôm chặt lấy thân người cô.
Cô đanh mặt lại, không nói thêm một lời nào, âm thầm than thở trong lòng rằng: “Thôi bỏ đi, anh cứ ôm đi, ôm đi, cũng chẳng mất miếng thịt nào. Lần này làm thánh mẫu một lần, để cho toàn thân phát hào quang vậy”.
“Hai người đang làm gì ở ngoài này thế?”. Giọng nói sắc bén mà đanh thép vang lên, phá vỡ bầu không khí yên tĩnh lúc này.
Viên Nhuận Chi hoang mang thu tay lại, muốn đẩy Kỷ Vũ Ngang ra, nhưng nhất thời không đẩy ra được.
Kỷ Vũ Ngang ngẩng đầu khỏi đôi vai của cô, mở đôi mắt mơ màng của mình, nhìn bón