XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mối Lương Duyên Trời Đánh

Mối Lương Duyên Trời Đánh

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341924

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1924 lượt.

ết bao…
“Tại sao cô không vào đi? Phía bên tay trái cửa thủy tinh chính là nhà vệ sinh đấy!”Anh chàng đẹp trai ôm viên gạch đi qua cửa gỗ.
Đôi môi của Viên Nhuận Chi mấp ma mấp máp, sau cùng vẫn lớn tiếng hỏi: “Xin hỏi chỗ này… có phải là nhà vệ sinh công cộng không?”
Anh chàng đẹp trai nọ đặt viện gạch trên bàn viết chữ, quay người lại, mỉm cười nói: “Cô nhìn xem trông có giống với nhà vệ sinh công cộng không?”
Đương nhiên là không giống…
“Thế nhưng không phải anh nói tầng nào cũng có nhà vệ sinh sao?”
“Đúng thế, mỗi tầng đều có 20 gian phòng, chỉ có điều mỗi gian phòng có một nhà vệ sinh riêng”.
Trước câu trả lời của anh chàng đẹp trai, Viên Nhuận Chi hoàn toàn im bặt, không biết nói gì.
Anh chàng đẹp trai lại nhiệt tình nói: “Cô mau vào đi!”
Trái tim của Viên Nhuận Chi đập thình thịch như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Gần đây biến thái dâm tặc càng ngày càng nhiều, truyền hình hàng ngày đều đưa tin, nhắc nhở công dân phải chú ý an toàn ở những nơi công cộng. Anh chàng đẹp trai này nhìn bề ngoài vô hại là thế, nhưng liệu có phải là loại biến thái dâm tặc nhân cơ hội hiếp đáp con gái nhà lành?
Viên Nhuận Chi lại một lần nữa nhìn vào đôi mắt sáng trong như nước của anh chàng đẹp trai, chỉ một giây sau, liền gạt bỏ ngay suy nghĩ này. Nếu như trong khoảnh khắc này có người biến thành “kẻ háo sắc” thì tuyệt đối không phải là anh mà chính là cô. Dựa vào sắc đẹp thường thường bậc trung như cô, có thể được một anh chàng đẹp trai nhìn đến, nhất định là ông trời đang ngủ gật rồi. Cho dù nhìn từ bất cứ góc độ nào, người chiếm lợi thế vẫn cứ là cô…
“Vậy điều đó… tôi đành thất lễ vậy…”. Cô đã quyết định, dũng cảm tiến lên phía trước, khi tay vừa chạm lên chiếc cửa thủy tinh nọ, cô lại do dự thêm lần nữa.
Bây giờ trang trí nột thất đều theo đuổi phong cách đơn giản, thời thượng, phòng vệ sinh trông chẳng có chút cảm giác an toàn gì cả, liệu người kiến trúc sư này có phải là “kẻ thích khoe hàng” biến thái, thất đức hay không?
Người đời thường nói, thất lễ chuyện nhỏ, “nhịn” chết chuyện lớn!
Nếu như để cho mọi người biết rằng Viên Nhuận Chi cô chết vì không “đi nặng”, cô thà rằng để cho anh chàng đẹp trai có cơ hội “xông lên”.
Đấu tranh trong lòng một thời gian ngắn, cô vẫn quyết định đi vào trong.
Kỷ Vũ Ngang nhìn người phụ nữ tóc dài đang bước vào trong nhà vệ sinh, tuy rằng phải bê viên gạch nặng mà hai má cô đỏ hồng, trên trán mướt mát đầy mồ hôi, thế nhưng vẫn có thể nhận ra đây là một giai nhân thanh tú. Trên khuôn mặt trái xoan kia là đôi mắt to, sáng chói, linh hoạt, khi mỉm cười chẳng khác nào vầng trăng khuyết. Không biết tại sao lại cảm thấy cô rất buồn cười, đặc biệt là thái độ và hành động cô kéo cửa khi nãy, cứ như thể dũng sỹ ra đi vì nghĩa lớn vậy.
Anh cảm thấy hơi nghi hoặc, tuy rằng Kỷ Ngôn Tắc không hề để tâm đến những người phụ nữ bên cạnh mình, khi nói chuyện dùng từ hơi quá đáng, nhưng không đến mức bắt người ta phải làm mấy việc nặng nhọc như mang vác gạch ngói thế này.
Cứ nghĩ tới đôi mắt cong cong như vầng trăng đó, anh lại bật cười lắc đầu, cúi người xuống lấy cuốn sách sản phẩm mẫu được buộc chặt vào viên gạch dưới mặt đất.
Viên Nhuận Chi ngồi trên bồn vệ sinh, hai mắt nhìn chằm chằm vào rèm cửa cạnh bên, trong đầu vừa nghĩ đến anh chàng đẹp trai bên ngoài liệu có biến thái đến mức kéo tấm rèm ra không, lại vừa xem lúc này anh đang làm gì bên ngoài kia.
Sau khi chinh chiến mấy phút liền, cuối cùng cô cũng đứng dậy. Cô kéo cánh cửa thủy tinh ra, liền nhìn thấy anh chàng đẹp trai đang ngồi bên cạnh bàn không biết đang đọc thứ gì.Có lẽ anh chàng đẹp trai nghe thấy tiếng động, liền quay đầu lại, nhìn thấy cô mỉm cười dịu dàng. Nụ cười đó chẳng khác nào cơn gió xuân tháng Ba, khiến cho trái tim của cô chẳng khác nào nụ hoa, gặp không khí ấm áp bật cánh nở rộ sặc sỡ.
Khuôn mặt ngại ngùng của cô lại ửng đỏ lên, cô cũng không dám nói bằng giọng nói oang oang của mình như thường ngày, sợ sẽ làm anh chàng đẹp trai kia sợ hãi, thế nên nhỏ nhẹ lên tiếng: “Thật sự ngại quá đi mất!”
“Không sao cả!”
Cô lại cười ha ha trông ngốc nghếch vô cùng, thấy viên gạch dựng trước chiếc bàn, lập tức đưa tay vỗ trước ngực, chỉ để tâm đến anh chàng đẹp trai, suýt chút nữa quên mất chuyện đưa gạch với sách sản phẩm mẫu.
Cô vội vã đi về phía anh chàng đẹp trai rồi nói: “Xin hỏi, anh có viết Kỷ Vũ Ngang tiên sinh cũng ở tại tầng này không?”
“Ồ, tôi có biết!”
“Woa, vậy thì tốt quá!Xin hỏi anh có biết vị tiên sinh ấy ở phòng nào không?”
“Anh ta sống ở phòng 706”.
“À, cảm ơn anh nhiều!” Sau khi gật đầu cảm ơn, cô lại bê viên gạch lên, quay người bước ra ngoài cửa.
“Này, chuyện đó, tôi…” Kỷ Vũ Ngang hoàn toàn không thể ngờ rằng người phụ nữ vừa đáng yêu vừa buồn cười trước mắt lại tự mình bê viên gạch kia rồi đi ra ngoài.
Viên Nhuận Chi lại hiểu nhầm anh chàng đẹp trai muốn giúp đỡ, liền quay đầu lại nhìn anh mỉm cười nói: “Anh không cần phải bê giúp nữa đâu, tự tôi cũng có thể làm được. Cảm ơn anh nhiều nhế, anh đích thực là một người tốt!”