Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341926
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1926 lượt.
r>Kỷ Vũ Ngang định mở miệng mấy lần, cứ định nói rồi lại thôi, bởi vì cảm thấy bộ dạng cô ôm viên gạch thật quá đỗi buồn cười. Những người phụ nữ mà anh quen biết hầu như đều đặt hình tượng của bản thân lên hàng đầu. Đừng nói đến việc bắt bọn họ phải bê một viên gạch vừa to vừa nặng như thế, ngay cả một vật gì cồng kềnh một chút là bọn họ sẽ kêu ca, oán thán cả ngày trời không dứt.
Người tốt? Đây là lần đầu tiên anh nghe thấy phụ nữ đánh giá về mình như vậy. Do dự vài giây, anh vội vã đứng dậy, đi về phía cửa lớn.
Viên Nhuận Chi ôm lấy gạch đi từng gian phòng tìm số 706.
Thật là kì quái, tại sao kể từ khi bước ra khỏi căn phòng đó, những căn tiếp theo đều là 707, 708,709,710. Quay đầu lại tìm dãy số ở đầu đằng kia, thì lại là 720, 719, 718…
Trong đầu cô dâng lên một dự cảm không lành.
Đứng trước cửa gian phòng số 717, cô ngước mắt nhìn về phía đối diện, cả tầng này, căn phòng duy nhất mở cửa chính là nơi cô vừa mới bước ra, còn anh chàng đẹp trai đã nhiệt tình giúp đỡ cô trước đó đang đứng ngoài cửa.
Cô nhìn lại anh mỉm cười tươi tắn, tiếp tục tiến lên phía trước, khi nhìn thấy tấm biển thủy tinh có dòng chữ màu vàng “705” ở trên cánh cửa đóng chặt kia, cô bất giác dừng chân lại.
Cô từ từ quay đầu lại, cố gắng nhìn tấm biển bị anh chàng đẹp trai với thân hình cao to, vạm vỡ kia che mất. Ai ngờ anh cũng phối hợp rất nhịp nhàng, dịch thân người sang một bên, dòng số 706 vàng chóe hiện lên trước mắt cô. Nhất thời, tất cả các cơ trên khuôn mặt cô đều co giật không ngừng, khóe miệng là nơi co giật kịch liệt nhất.
Vào giây phút đó, cô vô cùng hy vọng anh chàng đẹp trai trước mặt mình không phải là Kỷ Vũ Ngang mà cô đang tìm…
“Lúc nãy tôi đã định gọi cô lại, thế nhưng không ngờ cô bê gạch chạy nhanh đến thế!” Kỷ Vũ Ngang thành khẩn nhìn Viên Nhuận Chi rồi giãi bày sự thật, sau đó tiến nhanh về phía trước, đỡ lấy viên gạch trong tay cô.
Viên Nhuận Chi ngây thần người nhìn anh chàng đẹp trai đón lấy viên gạch rồi ôm vào trong phòng một lần nữa. Suy nghĩ âm thầm chỉ trích anh Kỷ đẹp trai vô nhân đạo trong lòng khi nãy hoàn toàn biến mất. Tuy rằng cùng họ Kỷ, nhưng Kỷ đẹp trai và Kỷ biến thái khác hẳn nhau về bản chất. Một người lịch sự, nho nhã, dịu dàng, cho dù cố ý trêu chọc, đùa giỡn, nhưng đã thành khẩn nhận lỗi cùng cô. Còn một tên khác thì vĩnh viễn không bao giờ biết “thương hoa tiếc ngọc”, nhân đạo, dịu dàng là thế nào!
Viên Nhuận Chi lại một lần nữa bước vào căn phòng 706, mím môi cười rồi nói: “Kỷ tiên sinh, Kỷ tổng bảo tôi mang đồ này đến cho anh. Giờ đồ đã mang tới rồi, tôi về trước nhé!”
Kỷ Vũ Ngang không hề trả lời trực tiếp mà đi đễn chỗ bình nước, rót một ly rồi đi về phía Viên Nhuận Chi, mỉm cười nói: “Xin lỗi nhé, tôi không ngờ Kỷ tổng của các cô lại để một cô gái yêu đuối mang viên gạch nặng thế này sang đây. Cô vất vả rồi. Ngoài trời nóng nực là vậy, cô uống ly nước giải khát, ngồi nghỉ một lát rồi đi sau!”
Anh đưa ly nước cho Viên Nhuận Chi, chỉ vào chiếc sofa đơn đối diện ra hiệu cho cô ngồi xuống. Ban đầu, Viên Nhuận Chi định từ chối, thế nhưng khi bàn tay cầm ly nước mát, trái tim cùng bàn tay cô bất giác run run xúc động.
“Cảm ơn anh!” Cô thận trọng hớp ngụm nước rồi từ từ ngồi xuống chiếc sofa đơn, hai mắt ngước lên nhìn về phía Kỷ Vũ Ngang, bất giác thần người.
Kỷ Vũ Ngang khí chất tuyệt vời, tướng mạo tuấn tú, cái tên này thật sự vô cùng hợp với bản thân con người của anh.
Vừa tốt nghiệp cô đã bước chân ngay vào ngành nội thất, kiến trúc, đã gặp rất nhiều lại đàn ông, có người ăn mặc tùy tiện, có người ăn nói thô tục, có người tính khí nóng nảy, có người coi thường phụ nữ, lại còn có người độc mồm độc miệng. Còn người đàn ông nho nhã, dịu dàng, khiêm tốn, lịch sự như thế này, ngoại trừ Thẩm sư huynh phải lòng Tang sư tỷ ra thì gần như đã tuyệt diệt trên địa cầu này.
Thật ra, cô đã miễn dịch với những người đàn ông đẹp trai từ lâu, thế nhưng lại chẳng thể nào từ chối nổi người đàn ông phong độ ngời ngời như anh. Trái tim nằm trước ngực cô ngay từ lúc đầu đã không an phận, giờ đây lại càng đập mạnh hơn.
Cô thầm hét trong lòng: “Viên Nhuận Chi, mày tiêu đời rồi! Không ngờ lại phải lòng người đàn ông mới gặp chưa đến một phút, người đàn ông này lại còn là khách hàng của công ty…” Ngay vào khoảnh khắc nhận được ly nước mát, cô đã tiêu đời triệt để với người đàn ông trước mặt này. Cô đã trúng tiếng sét ái tình, hix.
Bị Viên Nhuận Chi nhìn chằm chằm, Kỷ Vũ Ngang cảm thấy hơi nghi hoặc, đưa tay lên sờ mặt mình rồi hỏi: “Trên mặt tôi có thứ gì kì lạ sao?”
Viên Nhuận Chi định thần lại rồi đáp: “À, không có, không có!” Cô cắn chặt răng vào chiếc ly giấy. Thật sự ngại quáđi mất.Cô bắt đầu tự khinh bỉ chính bản thân mình.
Kỷ Vũ Ngang mỉm cười dịu dàng rồi đáp: “Đã nói chuyên lâu vậy rồi, tôi vẫn chưa biết cô tên là gì?”
“Hả?À, tôi tên là Viên Nhuận Chi. “Nhuận” trong từ “Nhuận trạch[1'>”, “Chi” trong từ “Chi hồ giả dã[2'>””.
[1'> Là óng ả, mượt mà
[2'> Là trợ từ dùng trong văn chương – thể loại văn nửa cổ điển, nửa hiện đại của Trung Q