Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mối Lương Duyên Trời Đánh

Mối Lương Duyên Trời Đánh

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341946

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1946 lượt.

cô rất cao, cố gắng lên!”
Anh giơ cao bàn tay làm động tác cổ vũ cho cô.
Bỗng nhiên, Viên Nhuận Chi cảm thấy hô hấp khó khăn, ngốc nghếch làm theo động tác của anh, lắp ba lắp bắp nói: “Cố…cố…cố lên…”
Kỷ Vũ Ngang mỉm cười nói: “Hình như chẳng có chút khí thế nào cả!”
“Kỷ tiên sinh, tại sao anh bỗng nhiên lại có mặt tại đây?” Viên Nhuận Chi hỏi một cách đầy kinh ngạc.
“Thì nhận lời mời của Kỷ tổng bên các vị, tôi chính là nhà tài trợ cho hoạt động lần này của bên cô.” Kỷ Vũ Ngang mỉm cười.
“Nhà tài trợ?” Viên Nhuận Chi nhíu chặt đôi mày, đưa mắt nhìn Kỷ Vũ Ngang rồi Kỷ Ngôn Tắc mấy lần liền. “Anh không phải là khách hàng bên công ty tôi sao? Tại sao lại phải tài trợ cho hoạt động này của công ty? Còn nữa, cả hai người đều họ Kỷ, có khi nào là anh em ruột thịt không?”
Kỷ Ngôn Tắc xách hai bao cát, vừa hay bước tới, liền ngắt quãng câu chuyện của hai người. “Trợ lý Viên, đến lúc phải buộc bao cát vào chân rồi, có chuyện gì, đợi sau khi cô xuống núi rồi từ từ nói tiếp!”
“Nào, để tôi buộc giúp cô!” Kỷ Vũ Ngang nhìn thấy thái độ thay đổi như thời tiết của Kỷ Ngôn Tắc liền thản nhiên nhận lấy hai bao cát từ tay anh.
Bỏ ngoài tai những lời ngăn cản và sự kinh ngạc của Viên Nhuận Chi, anh ngồi xổm xuống, buộc bao cát vào chân cho cô.
“Á, Kỷ tiên sinh, anh đừng làm như vậy!” Viên Nhuận Chi ngồi xổm xuống, ngăn cản hành động của anh.
Ai ngờ, chiếc cằm của cô đập mạnh vào đỉnh đầu Kỷ Vũ Ngang, sau đó ngạc nhiên quá, cả người lại đổ sầm lên người anh.
Kỷ Vũ Ngang thuận thế ôm lấy cô, khẽ vỗ vào lưng cô rồi an ủi: “Đừng căng thẳng quá, tôi đã buộc chặt vào rồi. Một lúc nữa tôi còn phải đến công ty, tôi về trước nhé. Nhất định phải cố lên. Mong sớm nhận được tin cô giành giải thưởng!”
“Ừm”. Khuôn mặt của Viên Nhuận Chi đỏ lừng như tôm luộc, cô đứng vững lại rồi lại cúi đầu lặng thinh.
Kỷ Ngôn Tắc nhìn thấy hành động vừa xong của anh họ, lại còn nụ cười ngu ngơ của người phụ nữ đầu heo kia, nắm chặt bàn tay lại, bật cười lạnh lùng, khuôn mặt đanh lại đi về hướng những người khác. Anh cố gắng dồn nén hết mọi tức giận trong lòng xuống, sau đó lên tiếng: “Tất cả mọi người đã chuẩn bị xong chưa? Nếu đã xong rồi, toàn thể mọi người, xuất phát!”
Viên Nhuận Chi ngước mắt lên nhìn con đường mòn ven sườn núi mãi không có điểm dừng, quay đầu lại nhìn, mới leo được phân nửa đoạn đường. Mỗi vị du khách đi qua cô, sau khi biết được họ đang tập huấn đều nhìn cô bằng ánh mắt kính cẩn, nể phục.
Kỷ Ngôn Tắc, cái tên khốn kiếp này, không ngờ lại có thể nghĩ ra thể loại tập luyện biến thái kiểu leo núi buộc bao cát. Lại còn phải cái ngôi sao gì dó, đi chạy công trình chứ đâu phải luyện khinh công, buộc bao cát làm cái quái gì? Cái bao cát chết tiệt này ít nhất cũng phải nặng vài cân.
Cô ngồi nghỉ ở đình trúc ven đường, mở bình nước khoáng ra, ngửa cổ lên uống một ngụm lớn mới cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.
Có điều lúc này trong lòng cô dâng lên từng trận xót xa, cảm giác như thể sắp bật khóc.
Ngay từ lúc ban đầu, cô vẫn luôn xông lên phía trước, thế nhưng sau đó càng ngày càng leo chậm hơn, những người khác đều đã vượt qua cô. Ngay cả Hạ Nguyệt Cúc, người cô đánh giá có thể sẽ về bét, không ngờ lại đeo hai bao cát đi lại thuận lợi, tốc độ như bay, thậm chí còn vượt lên trước các đồng nghiệp nam. Bởi vì cô leo quá chậm, không muốn hại Hạ Nguyệt Cúc cùng chịu khổ chịu nạn với mình nên đã bảo chị leo lên trước.
Đến bây giờ, chỉ còn lại mình cô đơn thương độc mã, những người khác đã leo mất tông mất dạng từ bao giờ. Bao cát buộc trên chân cô cũng mới dán có hai hình ngôi sao với màu sắc khác nhau, điều này có nghĩa là cô vẫn còn cách đỉnh núi một đoạn đường rất dài.
Cô ôm lấy cột trúc ven đường, đập đầu mạnh vào đó mấy lần, lớn tiếng mắng người: “Kỷ Ngôn Tắc, tên khốn kiếp, rồi sẽ có một ngày, tôi nhất định sẽ bắt anh kéo theo quả cầu sắt leo núi.”
“Rất tiếc phải thông báo cùng cô, e là đến tận ngày cô từ giã cõi đời, ngày đó cũng không thể nào tới được!” Kỷ Ngôn Tắc khoanh hai tay trước ngực, đứng ngay trước mặt, nhìn cô trân trân.
Viên Nhuận Chi ngước mắt lên nhìn tên tội đồ hàng đầu, hai mắt trợn trừng, thật sự mong muốn tháo hai bao cát dưới chân rồi đập mạnh vào cái đầu heo của hắn. Thế nhưng rất nhanh sau đó, cô liền nhảy xuống khỏi đình trúc, nhìn trái nhìn phải, sau đó mỉm cười nói với Kỷ Ngôn Tắc: “Kỷ tổng, không phải anh nên đứng đợi ở trên kia sao? Tại sao lại có mặt ở đây? Lúc này anh đang nói chuyện cùng ai thế?” Cô không nhiều bản lĩnh, nhưng tài năng giả vờ giả vịt thì không ai bằng cô.
Khóe miệng Kỷ Ngôn Tắc co giật không ngừng, cúi đầu xuống nhìn bao cát buộc trên chân cô rồi bình thản đáp: “Đã hai tiếng đồng hồ trôi qua rồi, cô mới leo được nửa quãng đường, tất cả mọi người đều đã ở trên đỉnh núi từ lâu và đi xuống núi theo con đường khác, sau cùng sẽ dần dần di chuyển về khách sạn. Mọi người không thấy bóng dáng của cô đâu, đều sợ cô đã bị lăn xuống dưới chân núi, vậy nên tôi mới xuống đây xem tình hình thế nào. Cô tưởng rằng tôi ăn no không có việc gì làm, t