Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mối Lương Duyên Trời Đánh

Mối Lương Duyên Trời Đánh

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341949

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1949 lượt.

, đồ yêu râu xanh, tại sao anh lại chạy tới phòng của tôi với chị Hạ Nguyệt Cúc để tắm rửa chứ?”
Kỷ Ngôn Tắc còn chưa kịp nói gì, cô đã nhìn thấy va li hành lý lớn đặt một bên, chiếc va li này hoàn toàn không phải của Hạ Nguyệt Cúc. Cô liền chỉ vào mặt anh nói: “À, tôi biết rồi, nhất định là anh có ý đồ bất chính với tôi, cho nên lừa đổi mất thẻ phòng của chị Hạ Nguyệt Cúc. Kỷ Ngôn Tắc, anh là đồ biến thái đáng chết, tôi nhất định sẽ gọi điện thoại cho Tang tổng tố cáo anh quấy rối tình dục tôi.”
Kỷ Ngôn Tắc nắm chặt hai tay lại, quay bật người lại, tức giận gào lên: “Này, là đồ ngốc nghếch, đần độn như cô vào sai phòng thì có, lại còn mặt dầy quay lại chỉ trích người khác. Rốt cuộc là ai đã quấy rối tình dục ai hả? Với cái bộ dạng người không ra người, quỷ không ra quỷ này của cô cũng đáng để cho đàn ông quấy rối tình dục sao?”
“Trên thẻ phòng của tôi viết 306, đây chính là phòng 306, tôi đâu có vào nhầm phòng chứ?” Viên Nhuận Chi chìa chiếc thẻ phòng ra trước mặt Kỷ Ngôn Tắc.
Kỷ Ngôn Tắc chẳng buồn nhìn chiếc thẻ lấy một lần. “Đây là phòng 309.”
“Phòng 309? Đây sao có thể là phòng 309 được? Trước khi vào đây tôi đã nhìn kĩ mấy lần rồi, đều là 306 mà!” Viên Nhuận Chi nhìn anh bằng đôi mắt hình viên đạn, nói xong liền xông ngay ra ngoài cửa. Cô nhất định phải chỉ vào ba con số 306 trên cửa để cho hắn sáng mắt ra.
“Đứng lại!” Kỷ Ngôn Tắc đưa hai tay ra nắm chặt lấy vai cô. “Bây giờ tôi không muốn nói chuyện với cô xem rốt cuộc đây là phòng số bao nhiêu. Cô mau nhắc lại hết những gì lúc nãy vừa nói xem.”
“Lời gì chứ? Trước khi tôi vào đây đã nhìn rõ ràng mấy lần liền, đây là phòng 306 mà.” Viên Nhuận Chi nhất thời không hiểu gì cả, những lời lúc nãy cô nói chính là tranh luận xem đây là phòng số bao nhiêu. Nếu như không phải chuyện tranh luận số phòng, vậy cô đã nói những gì?
Chớp mắt một cái, cô nhìn thẳng vào “khối tường thịt” rắn chắc tuyệt vời kia, bất giác nuốt nước miếng.
Từ trước đến nay không biết, bình thường nhìn trông cao ráo thanh mảnh như vậy nhưng thân hình của anh ta rất tuyệt, vừa mới tắm xong, các cơ thịt vẫn còn hồng hào, tuy rằng không phải là màu nâu đồng đang thịnh hành nhất hiện nay, nhưng cũng không phải màu trắng biến thái, bệnh tật, nhìn trông rất tuyệt, đặt tay sờ lên chắc còn tuyệt hơn nữa. Woa, đôi xương quai xanh của anh thật sự hoàn mỹ, gợi cảm, nước đọng trên da từ từ chảy xuống, lướt qua hai hạt đậu trước ngực. Chết mất thôi, tắt thở mất, không ngờ tên biến thái này lại có bụng sáu múi…
“Được rồi, không nhớ ra đúng không? Cô cứ tiếp tục giả vờ giả vịt đi. Cho dù bây giờ cô có tát miệng liên tục, tôi cũng nhất định cho cô không điểm phần khảo sát ngày hôm nay!” Kỷ Ngôn Tắc không ngờ mình đang bị “thiệt thòi”, quay người đi ra bàn làm việc gần đó.
“Anh không được như thế!” Viên Nhuận Chi vội vã xông lại tiến thẳng về bảng đánh giá trên tay anh, hai tay nắm chặt vào bàn tay anh, sau đó đè của thân người lên đó.
“Bỏ tay ra!” Kỷ Ngôn Tắc hoàn toàn không biết nói gì trước hành động của cô. Người phụ nữ ngốc nghếch, đần độn này rốt cuộc có biết mình đang làm gì không? Cứ như vậy ôm bàn tay của anh vào khuôn ngực của mình là có ý gì? Là anh đang chiếm lợi của cô hay cô tự tìm đến cửa mời anh “xơi”?
“Không bỏ!” Viên Nhuận Chi hoàn toàn không ý thức được lúc này đổi lại cô là người chịu thiệt, nên lại ngang ngạnh dùng sức nhiều hơn chút, cả người áp lên mặt bàn: “Không bỏ, không bỏ, tôi cứ không bỏ đấy! Đến chết cũng không bỏ!”
Lúc lừa anh ta để giở trò gian dối, vốn dĩ cô đã mất hết thể diện rồi, nếu như bây giờ để mọi thứ thất bại thảm hại thì thà dùng sợi mỳ mà thắt cổ cô đến chết còn hơn.
Cho nên, cô nhất quyết không để thành tích này bị thay đổi.
Cánh tay bị đè mạnh xuống, Kỷ Ngôn Tắc bất giác cau chặt đôi mày lại, thân người cũng bị ép cho nghiêng đi, cánh tay còn lại bất đắc dĩ phải chống vào thành bàn, để tránh đè vào thân người của Viên Nhuận Chi ở phía dưới. Thế nhưng, vào lúc này Viên Nhuận Chi thành ra bị anh vây chặt trong vòng tay mình.
Khuôn mặt nhỏ xinh vừa đỏ rực vừa sầm sì của Viên Nhuận Chi cận kề ngay sát bên, nhìn anh bằng đôi mắt ngây thơ vô số tội, thể hiện rõ thái độ thà chết không chùn bước, mang theo chút uất ức, chút vô lại, nhưng xem ra lại vô cùng đáng thương, khiến người khác phải xót xa.
Không khí đột nhiên trở nên tĩnh lặng, đến mức anh gần như có thể nghe thấy được nhịp đập trái tim mình.
Tuy rằng chỉ là một câu nói đơn giản, tuy rằng cô nói đó là một bảng đánh giá, nhưng thông qua tai anh lại mang một ý nghĩa khác.
Anh âm thầm hít một hơi thật sâu, hắng giọng cố gắng làm cho bản thân trấn tĩnh lại: “Viên Nhuận Chi, cô có biết hai từ “liêm sỉ” viết như thế nào không? Lời nói dối bị phát hiện rồi mà vẫn còn ăn vạ đến mức này sao?”
Viên Nhuận Chi ngước mắt lên, nhìn vào đôi mắt màu hổ phách chuyển sang màu đậm kia nói: “Kể từ sau khi bị chiếc quần sịp hiệu CK chết tiệt của anh chụp lên đầu, tôi đã không biết hai chữ “liêm sỉ” viết thế nào nữa! Những lời nói ở sườn núi khi nãy không hề gạt anh, đ