Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mối Lương Duyên Trời Đánh

Mối Lương Duyên Trời Đánh

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341952

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1952 lượt.

au lại ăn cùng.
Nếu như là trước kia, chỉ cần nhìn thấy đĩa tôm kia, cô nhất định sẽ xông lại ăn ngay. Thế nhưng hôm nay không biết tại sao, cô đột nhiên lại cảm thấy không muốn ăn.
“Chị Hạ, chị cứ ăn trước đi, em đi tắm cái đã, mệt quá…”. Cô liền cầm theo đồ thay rồi bước vào phòng tắm.
Tắm xong đi ra ngoài, cô nằm luôn lên giường, ngay cả khi mọi người đến gọi cô đi ăn bữa tối, cô cũng từ chối. Lúc này cô chỉ muốn nằm ngủ trong phòng, khi nào mọi người ăn xong, gọi món gì cho cô cũng được.
Nằm trên giường, cô lật qua lật lại, rõ ràng muốn ngủ, nhưng lại chẳng thể nào chợp mắt, trong đầu toàn là cảnh tượng cãi lộn cùng Kỷ Ngôn Tắc trong phòng 309 trước đó.
Lúc nãy, cô đích thực là mất hết cả thể diện, vào nhầm phòng người khác đã đành, lại còn mặc đồ lót, nói xấu sau lưng, kết quả bị người ta bắt ngay tại trận, điều đáng xấu hổ nhất là cô đã bị nhìn thấy hết…
Cô đích thực là quá đỗi ngu ngốc, hôm nay hình như bản thân cô đã quá đáng, nói xấu anh ta sau lưng, đặt địa vị của mình vào đấy, nếu như là cô, nhất định sẽ tức lộn tiết lên, nói không chừng còn nhảy dựng lên, cầm dao đâm anh ta vài nhát. Đặc biệt là sau cùng biết rõ là đã kéo rơi mất chiếc khăn tắm quấn quanh người anh ta, vậy mà vẫn còn ngẩng đầu lên nhìn anh ta mới chịu thôi…
Trước kia, cô từng lén lút xem mấy đĩa phim sex, sau đó thấy kinh tởm trước tên đàn ông trong bộ phim đó, suýt chút nữa là nôn hết số cơm đã ăn trong hai mươi năm cuộc đời mình. Có điều hôm nay nhìn thấy của anh, lại không hề có cảm giác ghê tởm, thì ra “tiểu đệ đệ” của đàn ông khi không “hưng phấn” lại có hình dạng như vậy…cũng khá là đẹp đấy chứ.
Chết mất thôi, tại sao cô lại suy nghĩ đến tận mức độ này chứ? Háo sắc đến mức độ đó là cùng.
Cả khuôn mặt bừng bừng đỏ rực, cô lật người, vùi mặt vào sâu trong chăn, sau đó lại lật người lên, hít một hơi thật sâu.
Nếu như để cho anh ta biết được, hiện nay cô đang nghiên cứu các vấn đề “tiểu đệ đệ” của mình, anh ta nhất định sẽ xé cô ra thành trăm mảnh!
Thật ra bây giờ suy nghĩ kĩ lại, lúc nãy khi ôm chặt lấy bảng đánh giá kia, anh ta cũng không hề tức giận cho lắm, tuy rằng sau đó đã bực tức đến độ đẩy cô thẳng ra khỏi phòng.
Hình như, có khoảnh khắc nào đó, cô nhìn thấy đôi mắt màu hổ phách quen thuộc đó lấp lánh lên cảm xúc lạ thường anh ta dành cho cô mà từ trước đến nay chưa từng thấy. Đó không phải là cảm giác mỉa mai, chế giễu cô đến cực điểm, lại càng không phải tình cảm quan tâm giữa các đồng nghiệp với nhau…mà là một thứ cảm xúc nhẹ nhàng khẽ lướt qua. Và thứ cảm xúc đó biến mất nhanh chóng sau khi cô đem anh ta so sánh cùng Kỷ Vũ Ngang, thay vào đó là cảm giác thất bại, chán nản khó diễn tả bằng lời. Đặc biệt, lúc anh ta kéo cô vứt ra khỏi cửa, cô nhìn thấy đôi mắt màu hổ phách đó thể hiện rõ nỗi phẫn nộ, tức giận vô cùng, thêm vào đó là nỗi đau đớn không kịp che giấu…
Ánh mắt chẳng khác gì vừa chịu tổn thương đó cứ như thể anh ta là một con thú bị thương nặng, còn cô là người thợ săn vô tình, đâm một nhát dao vào trái tim của anh ta.
“Viên Nhuận Chi, nhiều khi cô rất thông minh thế nhưng có lúc cô ngu như heo! Có lẽ tôi đã mềm lòng trước nước mắt của cô, nhưng tuyệt đối không giống như những gì cô nói, nước mắt phụ nữ nhất định là nhược điểm của tôi. Tôi không phải là cái máy đánh giá nói dối, không có thời gian, không có tâm tình đi làm rõ xem rốt cuộc lúc nào cô nói thật, lúc nào nói dối. Còn về vụ gian dối mà cô ngu ngốc đến mức không nhìn ra, lại còn dương dương tự đắc thì cứ coi như tôi xui xẻo, đáng đời…”
Từ đầu đến cuối cô không hiểu gì cả, đây cũng chính là vấn đề khiến cô đau đầu nhức óc nhất bây giờ. Tại sao anh ta lại nói là mềm lòng trước nước mắt của cô, nhưng không phải nước mắt của bất cứ người phụ nữ nào cũng là nhược điểm của mình? Còn về việc cô ngốc đến mức không nhận ra điều gì đó, rốt cuộc đó là thứ gì? Tại sao anh ta lại nói những lời như vậy? Tại sao lại thể hiện cảm xúc như thể bị tổn thương vì tình yêu chứ?
Cô bất giác nghĩ đến câu nói đùa của Tằng Tử Kiều…
Anh ta như vậy…liệu có phải thật sự đã phải lòng cô…
Thế nhưng, làm gì có chuyện đó…
Cô than dài một tiếng, kéo chăn lên quá đầu, che kín mặt lại, trong lòng cảm thấy bức bối khó nói thành lời.
“Ngủ thôi, ngủ thôi…”
Cô cuộn người lại, mong muốn nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, thế nhưng vẫn chẳng thể nào dừng suy nghĩ được, đầu óc loạn xạ, rối bời, không biết đang nghĩ những gì.
Để đại não của mình nghỉ ngơi đôi chút, cô bất đắc dĩ phải dùng cách truyền thống: “Một con cừu, hai con cừu, ba con cừu…”
Không biết đếm đến 2009 hay 2010 con cừu, cuối cùng cô đã có thể chìm vào giấc ngủ.






Tranh Cãi
Theo lí mà nói, buổi sáng là thời điểm người đàn ông dễ hưng phấn nhất, thế nhưng không biết tại sao hôm nay điều này lại đúng với Viên Nhuận Chi.
Trong mê man, mơ màng, cô cảm thấy luồng ánh sáng rọi từ trên xuống, ấm áp, dịu nhẹ mà dễ chịu. Cô khẽ mở đôi mắt vẫn còn đang mơ hồ của mình, “tạch”, tất cả đ


Pair of Vintage Old School Fru